Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6846 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 170
Ông Bà Cụ Ở Riêng (2)

❊ ❊ ❊

Ông cụ Tô cũng không nói thêm gì về việc nhà bên cạnh hầm thịt uống canh cũng không nhớ đến bà, bà đã hoàn toàn mê muội, hơn nữa có ông ở phía trước chống đỡ, dao chưa rơi vào người bà thì bà không biết đau.

“Bà với tôi ở riêng đi, bà đi ở với Vinh Binh, tiền bạc không chia, bà ăn cơm ở chỗ Vinh Binh, tối vẫn về ngủ.” Ông cụ Tô quyết định không chút thương lượng.

“Vậy thì không được, mất mặt chết đi được, đâu có cặp vợ chồng nào lại ở riêng chứ.” Dư An Tú không chịu, ăn cơm với con trai đâu có thoải mái bằng tự mình nấu cơm.

“Chung quy vẫn phải có người đầu tiên.” Ông cụ Tô đã nói ra thì không hối hận, “Tôi không muốn thấy bà lấy đồ từ nhà mấy đứa con gái về lén lút cho lũ sói mắt trắng, bà cứ đi mà yêu thương con trai cháu nội của bà đi.”

Ông cụ Tô ra ngoài, đi thẳng sang nhà bên cạnh, đứng ở cửa gọi: “Vinh Binh, có ở nhà không, ra đây nói chuyện.”

“Sao vậy?” Tô Vinh Binh nghiêng người đi ra, hỏi cộc lốc.

“Mẹ mày nhớ mày, không nỡ xa mày, muốn ở với mày, tao sẽ chia gạo mì dầu ăn của bà ấy sang, bà ấy ăn cùng tụi mày, cũng có thể ngày nào cũng gặp cháu nội, tối vẫn về ngủ.” Ông cụ Tô không vòng vo, nói thẳng.

Tô Vinh Binh không nói gì, quay đầu nhìn vợ đang sưởi ấm trong nhà.

“Sao? Mày không muốn à? Mày là tâm can của mẹ mày, mày ghét tao là vì tao đánh mày coi thường mày, nhưng mẹ mày thì không hề, bà ấy luôn nâng niu mày mà.” Ông cụ Tô quay đầu nhìn bà cụ đang đứng trên đường, hả hê nói: “Bà xem, con trai bà còn không muốn kìa, bà thương nó, nâng niu nó, bảo vệ nó, nó lại không muốn nuôi bà.” Ông lắc đầu tặc lưỡi hai tiếng.

“Vậy thì qua đi.” Tô Vinh Binh bị kích động liền đồng ý, anh ta có hận ông già, nhưng không hận mẹ, chưa bao giờ, cũng chưa từng nghĩ sẽ không nuôi bà, anh ta đi ra nói: “Mẹ, khi nào mẹ qua, con sẽ chuyển đồ cho mẹ.”

“Chuyển đồ gì? Chỉ có gạo mì dầu ăn thôi.” Ông cụ Tô làm ra vẻ khắc nghiệt.

Dư An Tú cười, bà không để ý những chuyện khác, “Vậy thì chia gạo mì dầu ăn, đến cân đi.” Có vẻ rất nóng lòng.

Tô Vinh Binh khựng lại một chút, nghĩ rằng ngày tháng còn dài, anh ta cũng không rõ tình hình, nên cũng không hỏi chuyện tiền bạc.

Cái sân nhỏ hẹp, căn nhà tối tăm, trong cái lán dựng sát tường có hai cỗ quan tài gỗ nguyên khối, ông cụ Tô đứng ở cửa thở dài thườn thượt: “Dao cắt vào người mình biết đau thì sẽ hết hy vọng thôi.”

Nghe tiếng trẻ con vui đùa ở nhà bên cạnh, ông cụ vào phòng ngủ xem, chuối và cam đều biến mất, ông lẩm bẩm chửi: “Người ngu thì đáng phải chịu khổ nhiều.”

Từ đó ông cụ Tô bắt đầu tự mình nấu cơm, vợ ông ban ngày muốn đến nấu cơm cho ông cũng bị ông đuổi đi, trừ buổi tối ra thì ông không cho bà vào nhà, thuốc cũng tự mình sắc, mang theo ấm thuốc bên người, ban ngày khi chăn dê không muốn về nhà nấu cơm thì đến nhà con gái ăn ké.

Biết ông bố già muốn uốn nắn mẹ, bốn chị em Tô Du đều không về nhà mẹ đẻ can thiệp.

Mãi đến đầu xuân năm sau, ông bà cụ vẫn chưa làm lành, Tô Du phải đi làm ở vườn cây ăn quả, Ninh Tân cũng phải đi về phía nam chở hàng, Tô Du nói với ông cụ: “Bố, Tiểu Viễn với Bình An nấu ăn cũng ngon, bố không muốn nấu cơm thì cứ qua đây, đến sớm một chút, khi hai đứa nó nấu bữa trưa thì thêm một nắm gạo là đủ cho bố ăn rồi.”

“À, được, bố sẽ nếm thử tài nấu nướng của cháu ngoại.” Ông cụ Tô đáp lời, may mà có nhiều con gái, chứ nếu có bốn con trai và một con gái thì ông còn không dám đến ăn ké, ngày nào cũng đến thì con rể chắc phát phiền chết mất.

Ninh Tân đi về phía nam, Tô Du không như mọi năm chuẩn bị nhiều sủi cảo đông lạnh cho anh, “Đủ cho anh ăn hai ngày rồi, nhiều hơn nữa cũng hỏng.” Cô gói khoảng tám mươi cái sủi cảo rồi dừng lại, chuẩn bị thêm hai bộ quần áo mỏng cho anh.

“Lần này em muốn ăn gì? Anh sẽ mang về cho em.” Anh hỏi.

“Gì cũng được, có gì mang nấy, cái gì không dễ hỏng thì cứ mang về nhà, bao nhiêu chúng ta cũng ăn hết.”

“Ngọt, ngon.” Bình An ơ bên cạnh sửa lại, “Mấy cái vị lạ thì không cần mang về đâu.”

Ninh Tân không thèm liếc nhìn cậu bé lấy một cái, nhấc chân quay về phòng.

“Ấy bố, mang cho con hai lọ mứt nữa nhé, con thích phết lên bánh mì nướng ăn.” Bình An vội vàng bổ sung.

Nhưng Ninh Tân đã đóng cửa phòng lại, Bình An nghiêng đầu hỏi Tiểu Viễn: “Em nói xem, bố chắc là nhớ rồi chứ?”

“Anh có thể nói với mẹ một lần nữa.” Tiểu Viễn nhắc nhở.

“Anh nghĩ chắc là nhớ rồi.” Bình An không tin ta, cậu là con ruột mà.

“Vậy đợi bố về thì biết.”

Ninh Tân đi chưa đầy hai ngày thì Tô Du cũng đi làm, việc đầu tiên cô làm là xem những cây ăn quả đã trồng vào mùa đông năm ngoái, chết bảy tám cây, những cây khác đều sống, Tô Du cắt tỉa cành ghép vào những cây ăn quả đã có, đánh dấu cẩn thận dặn dò những người khác đừng động vào.

“Cô học được cái mới này từ đâu vậy?” Thời điểm ăn cơm thì Du Viễn An hỏi.

“Sách nhặt được ở bãi phế liệu, cụ thể sẽ thế nào tôi cũng không chắc, cứ thử xem, nếu sống được thì tôi sẽ bàn bạc với anh, bây giờ còn chưa biết kết quả, kẻo anh cũng làm công cốc.” Tô Du cười nói, bên ngoài thế nào cô không biết, nhưng ở cái nơi nhỏ bé này, cô chưa từng tiếp xúc với những cuốn sách nói về nội dung liên quan.

Tô Du không muốn ông ta hỏi nhiều, thấy Lưu Tuyền đi qua, cô hỏi nhỏ: “Lưu Tuyền thế nào rồi?”

“Cái gì thế nào rồi? Ồ, chuyện gia đình phải không? Nghe nói vợ cậu ta mang thai đứa thứ hai rồi, những chuyện khác tôi cũng không rõ.”

Trước đây chuyện Tô Du đánh Lưu Tuyền có quá nhiều người biết, anh ta không chịu nổi sự dò hỏi của gia đình nhà gái, dù lương cao lại có thân phận sinh viên đại học bù đắp, anh ta cũng không thể như ý lấy được vợ có gia thế tốt, cộng thêm tuổi đã lớn, cuối cùng lấy một cô gái trí thức xuống nông thôn, hai năm trước nghe nói sinh được một cô con gái.

Thời gian là thứ có thể làm phai nhạt quá khứ nhất, từ cuối hè năm ngoái, Lưu Tuyền bắt đầu hoạt động trở lại, thường xuyên xuất hiện trước mặt Khâu Phú Lực, còn nói chuyện với Tô Du như bình thường, như thể giữa hai người chưa từng có mâu thuẫn.

Nhưng cái tát vào mặt làm sao có thể nói quên là quên được, anh ta càng nhẹ nhàng bâng quơ, trong lòng Tô Du càng cảnh giác.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »