Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6615 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 175
Dọa Nạt (1)

❊ ❊ ❊

Dư An Tú liên tục bốn ngày ban ngày thì tiêm thuốc hạ sốt, đêm đến lại sốt trở lại, bà bị hành đến gầy đi một vòng, vừa chịu tội vừa tốn tiền, vậy mà vẫn có người đến gọi bà đi giặt quần áo.

Đại Ny đã trải qua một khoảng thời gian nhàn nhã, bà nội nó đột nhiên không đến nhà nó nữa, một đống quần áo trong nhà lại đổ lên đầu nó, vừa hôi vừa khó giặt, nó giặt xong đồ của mình liền đi tìm bà nội nói lời hay, thân mật kéo tay bà cụ muốn về nhà mình.

“Buông ra.” Dư An Tú lạnh mặt gạt tay con nhỏ kia ra, “Lười biếng đến mức lòi cả mắt, con gái lớn tướng rồi mà bảo giặt quần áo cứ như muốn lấy mạng mày, còn đổ lên đầu bà già này, đi mau, đừng vào nhà tao nữa.”

Đại Ny bất ngờ bị ăn mắng, bĩu môi hừ một tiếng: “Bản thân bà lười như con sâu mà còn có mặt mũi nói tôi, tôi đều học từ bà đấy, sau này tôi cũng đẻ ba bốn năm sáu bảy tám đứa con gái để chúng nó giặt quần áo, nấu cơm, ra đồng kiếm công điểm cho tôi.”

Dư An Tú nghiến răng trừng nó, nhấc gậy định đánh, Đại Ny hậm hực bỏ đi, đến cửa còn cợt nhả chào hỏi ông cụ Tô.

Trưa hôm đó, Đại Ny chắc là đã mách lẻo với mẹ nó, Mai Đại Niếp đứng bên tường chỉ cây dâu mà mắng cây hòe cả buổi trưa, ông cụ Tô không hé răng, như xem kịch mà quan sát sắc mặt bà cụ, tặc lưỡi nói: “Nếu sau này bà còn bám lấy nó nữa, thì đáng đời bà chịu khổ, tự đưa mặt ra cho người ta đánh, sợ người ta không đánh còn nắm tay người ta tát vào mặt mình.”

“Tôi chắc chắn sẽ không bước chân vào nhà nó nữa.” Bà ngượng ngùng nói.

“Vậy thì tôi cứ chờ xem, đợi lần sau bốn đứa con gái ngồi cùng nhau, tôi sẽ dặn dò công khai, nếu tôi chết mà bà lại bám lấy Vinh Binh thì tôi sẽ không cho bà chôn cùng tôi, tôi ghét bà hồ đồ.”

Dư An Tú kinh ngạc nhìn ông một cái, nói: “Ông không cần đe dọa tôi, cũng không cần nghi ngờ tôi, tôi chắc chắn sẽ không để ý đến nhà nó nữa.” Nhưng trong lòng bà lại giật mình, khắp thiên hạ đều là vợ chồng sau khi chết được chôn chung một mộ, nếu bà bị chôn riêng một mình, con cháu đi qua nhìn thấy cũng sẽ cười hai tiếng.

“Tôi vẫn phải nghi ngờ bà, tôi phải chuẩn bị hậu sự nữa.” Ông cụ Tô lắc đầu, nếu bà già không hiểu được rõ ràng, bà còn sống ngày nào thì mấy đứa con gái còn gặp rắc rối ngày đó.

Chuyện bà cụ bị bệnh cuối cùng cũng được ông cụ Tô giấu kín, cả thôn đều biết Dư An Tú bị bệnh, cũng biết bốn chị em Tô Du đều đưa tiền chữa bệnh, trong âm thầm khi nhắc đến nhà họ Tô, mọi người đều khen bốn chị em hiếu thảo, nhưng bốn chị em được khen lại biết chuyện này khi đã vào mùa hè, đó là khi ông cụ Tô từ Tấn Thành trở về, Tô Mẫn đón hai ông bà cụ về nhà chị ấy ở vài ngày thì mới từ miệng người trong thôn biết được.

“Bố già không hổ là trưởng thôn, lời nói cứ như có sách vở, người trong thôn khen chúng ta đến mức hoa cả mắt mà chúng ta còn chẳng biết gì.” Tô Mẫn ngồi trong sân nói chuyện với Tô Du: “Miệng mẹ không giữ được lời, mỗi khi chịu chút vất vả hay bị trách móc là mẹ lại than vãn ầm ĩ, một phần khổ kêu thành mười phần khổ. Lần này bố cũng không biết nói thế nào, dù sao trước mặt chị mẹ cũng chưa từng nhắc đến, mẹ có nói với em không?”

“Không có, em hoàn toàn không biết bà cụ bị bệnh, dựa theo thời gian chị nói, hôm đó bố đến nhà con còn mặt không đổi sắc nói bà cụ đang ăn cơm ở nhà Vinh Binh.” Ông để bà cụ ở nhà uống cháo loãng ăn dưa muối, còn mình thì đến thị trấn ăn thịt, Tô Du nghĩ đến mà buồn cười.

“Bố già là một người thú vị.” Tô Du nói.

“Thú vị, hồi trẻ bố còn thú vị hơn nhiều, mấy năm nay chuyện của Vinh Binh khiến bố mất mặt, ra ngoài cũng không còn vui vẻ nói cười nữa.” Tô Mẫn lắc đầu, thở dài nói: “Nghĩ thông suốt cũng tốt, không nghĩ thông suốt thì ông ấy tức chết, còn người ta mặt dày vẫn ăn ngon uống tốt.”

Tô Mẫn cũng sắp năm mươi tuổi rồi, cháu nội cũng đã biết chạy, nghĩ đến mấy đứa em gái thì chị ấy vẫn không tránh khỏi mất mác, “Biết trước nó là cái bộ dạng này, thà rằng năm đó chết yểu còn hơn, nhà chỉ có con gái thì cuộc sống cũng dễ thở hơn, đỡ phải chịu nhiều ấm ức.”

Tô Du gật đầu cho có lệ, cô chỉ có ký ức, những ấm ức mà nguyên chủ phải chịu rất khó khiến cô đồng cảm, hơn nữa thời gian đã quá lâu, giống như xem một bộ phim, khi xem khó tránh khỏi buồn bã tức giận, ngủ một giấc dậy thì cảm xúc cũng đã phai nhạt đi nhiều.

“Em có oán mẹ không? Bé hai chắc là có oán, nó không mấy khi về nhà mẹ.” Tô Mẫn khó mà đoán được suy nghĩ của em út, nói cô oán thì mỗi lần mẹ đến cô cũng tiếp đãi chu đáo, không oán thì cô mở miệng ra toàn là bà cụ, rất ít khi gọi mẹ.

“Có gì hay mà oán, bà ấy là một người hồ đồ, so đo với bà ấy thì chẳng phải tự chuốc lấy bực vào người sao.” Bình thường chỉ là chuyện ăn uống, cô cũng không thiếu bát cơm bát canh của bà, có ông cụ quản lý bà cụ thì bà cũng không làm loạn được, vừa hay cô là kiểu người chỉ cần ăn no uống ngon là không nói nhiều, Tô Du mấy năm nay nói chuyện với bà còn chưa nhiều bằng nói chuyện với ông, cô không có tâm trạng để oán trách cái này cái kia.

Tô Mẫn chợt hiểu ra, đúng vậy, cả đời mẹ già sống chưa từng thấu hiểu rõ ràng, bà được hưởng phúc thân thể, không phải ra đồng chịu vất vả, không có mẹ chồng hành hạ, trong nhà lại có tiền của, nhưng bà không có chủ kiến của mình, bà có thể là mẹ cũng có thể là bất kỳ gác gái nào trong thôn, thậm chí có thể là bà nội, bà cố, suy nghĩ của bà cứ lặp đi lặp lại một kiểu, bất kỳ ai có đầu óc tỉnh táo đều có thể nhìn thấu bà.

Nhưng chính một người như vậy, bà cũng đã nuôi hư một người, làm hại mấy người.

“Bố là thông minh lại bị thông minh hại, thua bởi tư tưởng cũ.” Tô Mẫn tổng kết.

Tô Du không muốn nghe những chuyện gia đình lặt vặt này, dù là chuyện nhà mình cô cũng lười nói, giống như một miếng bông cũ, kéo thế nào cũng dính những sợi tạp chất khác, mà miếng bông cũ sở dĩ cũ, bạn có thể nói chỉ là do bụi bẩn hay do vết bẩn? Đều khó mà tự mình trong sạch, nói ra ai cũng có nỗi khổ riêng.

“Chị cả, tối nay ở lại nhà em ăn cơm đi, ăn xong chị đạp xe về, mai lại đạp đến là được.” Tô Du đứng dậy ra luống rau nhổ rau.

“Chị về nhà ăn, em đừng làm cơm cho chị.” Tô Mẫn bỏ đào trên ghế vào túi vải, đứng dậy định về nhà, chị ấy đến chủ yếu là vì cháu gái lớn muốn ăn đào, nói chuyện nhà mẹ đẻ với con bé út cũng chỉ là thuận miệng nhắc đến mà thôi.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »