Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6615 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 101
Hơi Thiếu Hiểu Biết (1)

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau, Tô Du cùng thức dậy với Ninh Tân, nhào bột bằng nước nóng làm ba cái bánh trộn bột mì trắng với bột khoai lang, nấu nửa nồi canh miến, thêm dầu mè và hai nắm rau xanh, mỗi người một quả trứng, lúc bắc nồi xuống, Tô Du vào nhà xem giờ, vẫn chưa đến sáu giờ rưỡi.

Cho nên không gọi hai đứa trẻ dậy, cô và Ninh Tân dọn bàn ra sân ăn cơm trước, lúc gắp miến thổi nguội, cô hỏi: “Hôm trước đi tìm bố em để mách lẻo quên mua bột khoai lang rồi à?”

“Đúng là vậy.” Ninh Tân cắn một miếng bánh, gật đầu. “Quên mất chuyện này rồi, ở nhà còn đủ ăn mấy bữa nữa? Hết thì ăn mì trắng, đợi anh về anh sẽ đi mua, em đừng có tối về rồi lại chạy ra thôn đấy.” Tuy nói bây giờ trị an khá tốt, nhưng người như Ba Hứa cũng không phải không có, cô tan ca lúc sáu giờ mà một mình đi về anh cũng lo lắng lắm.

“Ừ, anh cũng đừng lo chuyện ở nhà.” Tô Du gắp quả trứng ốp trong chậu cho anh, trứng ngày nào cũng ăn, không phải là thứ hiếm có gì, nhưng anh vẫn để phần của mình lại cuối cùng, để cô và con cái ăn.

Ninh Tân ấy một tiếng, nhìn quả trứng trong bát mà thở dài. “Anh là một người đàn ông khỏe mạnh, cần gì phải ăn trứng nữa? Những năm trước, trứng ốp toàn dành cho phụ nữ sau sinh thôi.”

Nhưng nụ cười trên mặt anh lại không thể che giấu được, Tô Du cười, bưng bát húp một ngụm canh, nói: “Đợi mấy hôm nữa anh về em sẽ gói bánh sủi cảo cho anh ăn, lần này về nhà chuyện quá lộn xộn, chưa nấu được món ngon đặc biệt nào cho anh cả.”

“Được.” Anh đáp với giọng giòn vang.

Cơm nước xong xuôi, anh cầm túi quần áo giày vớ, mở cửa đi làm, Tô Du rửa bát đĩa của hai người, cô giặt sạch quần áo đã ngâm từ lúc thức dậy, không có thời gian mang ra bờ đập giặt, cô múc nước trong vại dội sạch bọt xà phòng. Xem ra sau này buổi tối tắm xong nên giặt quần áo luôn.

“Bình An, Tiểu Viễn, dậy ăn cơm đi.” Cô đứng ngoài phòng ngủ gọi, đợi bên trong đáp lời rồi đợi thêm một lát, không nghe thấy động tĩnh gì thì cô trực tiếp đẩy cửa vào véo tai. “Tối qua hai đứa lại mấy giờ mới ngủ hả? Gần bảy giờ rưỡi rồi đấy. Mau dậy đi, bố mẹ đã ăn xong rồi.”

“Dậy rồi, con chỉ nghỉ một lát thôi, mắt nhắm nhưng không có ngủ.” Bình An vén chăn, trên người chỉ mặc một chiếc quần đùi ngắn, vừa ngáp vừa lê dép vải ngồi trên ghế mặc quần áo, Tô Du lại đi véo tai cậu nhóc trong phòng trong, “Thằng nhóc thối, dậy rồi mà không lên tiếng gì cả.”

Tiểu Viễn vuốt tóc cười cười, đi theo mẹ ra ngoài rửa mặt trước.

“Canh miến với bánh bột ngô đã ở trong nồi rồi, hai đứa ăn xong rửa bát đĩa rồi đi học, trưa về tự mình cắt một nắm rau xanh trong vườn bỏ vào canh miến hâm nóng lại hoặc tự nấu mì, tối nay mẹ về nấu cơm khô.” Tô Du móc từ túi ra hai tờ phiếu một xu chia cho hai đứa nhóc, “Đến giờ rồi, mẹ phải đi làm đây, hai đứa nhanh lên, đừng đi học muộn đấy.”

“Thế còn hai xu kia?” Bình An gọi người đang chuẩn bị ra cửa lại.

“Tối về mẹ sẽ cho, mẹ phải biết trưa nay hai đứa ăn gì đã.” Lời vừa dứt thì người đã biến mất ở cửa rồi.

“Này, chủ nhân, cô quên mang mũ và khăn lụa rồi.” Cây Khắp Sườn Đồi đợi lúc cô rảnh miệng thì vội vàng nhắc nhở.

“Ôi chao, suýt nữa thì quên, may mà cậu nhắc.” Tô Du quay đầu xe, vội vàng quay lại, cô hùng hổ xông vào cửa, chộp lấy mũ và khăn lụa rồi đi ngay.

Hai đứa trẻ đang húp miến trong bát trơ mắt nhìn cô vút một cái đi vào rồi vút một cái đi ra, tiếng chuông xe đạp dần xa, hai đứa cũng nhanh chóng ăn cơm.

“Chị Nhị Nha, bọn em đến rồi, đi thôi, đi học nào.” Ở góc rẽ của con hẻm, một cô bé còn chưa cao bằng Tiểu Viễn tựa vào tường đợi, thấy người đến thì đi ra, hỏi: “Khóa cửa hết rồi chứ?”

“Khóa hết rồi, Tiểu Hắc cũng bị nhốt trong nhà, không có xích.” Tiểu Viễn trả lời.

Ba người cùng đi, đến gần trường học, đội nhỏ ba người lại thêm hai người nữa, một nam một nữ.

“Tiểu Đản, sao mặt mày ủ rũ thế? Ai nợ tiền cậu à? Nói ra đi, anh trai giúp cậu đòi lại.” Bình An đặt tay lên vai đứa bé trai da ngăm đen, ra vẻ đàn anh.

“Bố tớ sắp lấy mẹ kế rồi.” Tiểu Đản rầu rĩ nói, “Ngày đã định xong, hôm qua tớ mới biết.”

“Hả? Mẹ cậu chưa chết mà? Chưa chết mà bố cậu còn lấy vợ mới hả?” Bình An kêu to, bố của Tiểu Đản là đội trưởng tiểu đội làm việc trong văn phòng Ủy ban Cách mạng, nghe nói bố cậu ta ly hôn với mẹ cậu ta rồi, mẹ cậu ta bây giờ không biết đang cải tạo ở xó xỉnh nào với ông bà ngoại nữa, chẳng lẽ chết rồi?

Tiểu Đản lắc đầu. “Mẹ mình chưa chết.”

“Chưa chết thì càng tốt, cậu có hai người mẹ, đừng có ủ rũ nữa, anh đây nói cho cậu biết, có mẹ kế cậu sẽ được ăn ngon uống ngon, lại còn có thêm một đứa em trai nữa.” Cậu ôm lấy Tiểu Viễn ở phía bên kia, tự đắc nói: “Mẹ nó chính là mẹ kế của anh, đối xử với anh cũng đặc biệt tốt, còn tốt hơn cả mẹ ruột đối xử với Nhị Nha nữa.”

Nhị Nha âm thầm đảo mắt, trong lòng mắng to là thằng ngốc thối, nhưng vẻ mặt lại không hề lay động, như thể không nghe thấy gì, trước mặt người ngoài, cô bé luôn giữ vẻ mặt lạnh tanh, ở trường, ngoài Tiểu Viễn và đứa ngốc lớn này, cô bé không nói chuyện với ai khác, những người khác nghe lời Bình An nhìn sang cô bé, thấy cô bé vẫn giữ vẻ mặt đó thì lại dời mắt đi.

Quyết định của người lớn trẻ con không thể thay đổi được, một tuần sau, Tiểu Viễn và Bình An được ăn kẹo mừng mà Tiểu Đản mang đến, Nhị Nha cũng được ké hai người, nhận từ tay Tiểu Đản một viên kẹo sữa.

“Sao rồi? Mẹ kế đối xử với cậu tốt không?” Bình An ngậm kẹo sữa hỏi.

“Cũng tạm, kẹo là bà ấy cho tớ đấy.” Tiểu Đản không nói chuyện người phụ nữ đó phớt lờ mình khi không có ông bà nội, đôi khi bố cậu ta thấy cậu ta trên phố cũng phớt lờ cậu ta vậy thôi.

“Anh đây đã nói rồi mà, mẹ kế tốt lắm.” Bình An vui mừng vì lời mình được chứng thực, lần này Nhị Nha không đảo mắt nữa.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »