Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6615 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 196
Trù Tính (2)

❊ ❊ ❊

“Cứ thương lượng với bố mẹ trước đã, đặc biệt là bố cháu, thuyết phục được ông ấy thì cháu mới yên tâm thi đại học được.”

Nhị Nha vô thức lắc đầu: “Bố cháu… bố cháu ít khi nói chuyện với cháu lắm, ông ấy cũng chẳng nghe lời cháu đâu. Cháu nói trăm câu không bằng Tiểu Hổ nói một câu.”

Tô Du im lặng một lúc rồi nói: “Thím bày cho cháu cách này, cháu về nhà ngẫm nghĩ xem.” Cô hạ thấp giọng nói với Nhị Nha, dặn dò: “Đây đều là để đối phó với bố mẹ cháu thôi. Nếu cháu muốn có cuộc sống mới, muốn công việc và hôn nhân sau này không bị bố mẹ nhúng tay vào, cháu bắt buộc phải đi thật xa, để họ không tìm thấy cháu. Nếu không cháu càng có tiền đồ, bố mẹ cháu sẽ càng bám lấy cháu chặt hơn, Đại Bảo Nhị Bảo và con cái của hai đứa nó sau này đều sẽ do một tay cháu nuôi hết.”

Thấy vẻ mặt phản cảm của Nhị Nha, cô nói tiếp: “Nếu cháu vẫn còn luyến tiếc người nhà, thì những lời sau này thím nói cháu không cần phải làm theo.”

“Không đâu thím, hiện tại bản thân cháu đã như một vũng bùn rồi, đáng thương suốt mười mấy hai mươi năm, nếu không nắm lấy cơ hội này, cháu sẽ dẫm vào vết xe đổ của chị cả mất. Cháu không muốn coi Tiểu Hổ như con trai mình mà nuôi đâu, chỉ khi cháu tự đứng vững được thì mới giúp được người khác.”

Tô Du vào phòng lấy ra năm mươi tệ đưa cho Nhị Nha, nói: “Thím thích những đứa trẻ có chí tiến thủ, ngưỡng mộ những người có tinh thần phản kháng. Lần đầu tiên thím giúp cháu, cháu vẫn còn là một đứa bé nhút nhát, cháu có sự thay đổi lớn như bây giờ thím vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, thím rất hy vọng cháu có thể bước ra khỏi vũng bùn, có thể nắm giữ cuộc đời mình.”

Tay của Nhị Nha có hơi run, cô bé cũng hy vọng mình có một cuộc đời mới, cô bé không nhận số tiền đó mà từ chối: “Cháu có tiền tiết kiệm rồi, đủ để đi học, vả lại biết đâu mẹ cháu cũng sẽ đóng học phí cho cháu.”

“Cứ cầm lấy mà dùng lúc khẩn cấp, có tiền thì mới cứng cỏi được, không dùng đến thì cứ cất đi.” Tô Du nắm lấy tay cô bé, nhét tiền vào lòng bàn tay cô bé, an ủi: “Đừng thấy ngại, đợi cháu lên đại học rồi sẽ thấy, thiếu tiền là khó khăn dễ giải quyết nhất. Sau này đi làm cháu sẽ có rất nhiều lần năm mươi tệ, đừng có áp lực tâm lý, cứ coi như thím cho cháu vay, mười năm sau trả lại thím cũng được.”

“Cháu cảm ơn thím.” Nhị Nha cắn môi, nước mắt rơi xuống, cô bé nức nở nói: “Thím ơi, nếu không có thím, cháu đã trở thành một ‘Đại Nha’ thứ hai rồi.”

Tô Du không nghĩ mình có công lao lớn đến thế, tính cách Nhị Nha thay đổi được là nhờ sự nỗ lực của chính cô bé: “Thím cũng chỉ cho chút đồ ăn thôi, cũng có phải bữa nào cũng no đâu….”

“Không phải ạ, thím không giống những người phụ nữ khác, cháu ngưỡng mộ Tiểu Viễn và Bình An, càng muốn được giống như thím vậy, thím khác hẳn với mọi người.” Nhị Nha không thể giải thích thêm được nữa, những người phụ nữ có công việc thì rất nhiều, nhưng họ đều không giống với cô.

“Thím rất vui khi trở thành hình mẫu của cháu.” Tô Du phải thừa nhận rằng những lời này của Nhị Nha đã thỏa mãn lòng hư vinh của cô, cô thật sự đã ảnh hưởng đến một cô gái, “Sau này cháu chắc chắn sẽ giống như thím, trở thành cái người mà mình yêu thích.” Cô khích lệ.

“Sau này Tiểu Viễn và Bình An sẽ viết thư cho thím, nếu cháu có việc gì cũng hãy viết thư cho thím, viết xong đưa cho Tiểu Viễn để thằng bé gửi cùng luôn, thím cũng sẽ viết thư trả lời cháu.” Tô Du hứa hẹn.

“Vâng ạ.” Nhị Nha lau nước mắt, có chút ngượng ngùng, cô bé kéo Tiểu Hoa ra vò một trận, tâm trạng bình tĩnh hơn một chút rồi hỏi: “Thím có gì cần dọn dẹp không, cháu giúp thím.”

“Không cần đâu, cũng chẳng có gì phải mang theo, vùng Đông Bắc lạnh lắm, quần áo ở chỗ mình mang sang đó không ăn thua, thím sang đó rồi mua mới sau.” Tô Du nghĩ một lát, lấy những bộ quần áo trước đây cô mặc đi vườn cây ăn quả ra đưa cho Nhị Nha: “Mấy bộ này hơi cũ, cháu và Đại Nha mặc thì không bị gây chú ý, mẹ cháu cũng không đến nỗi cướp mất.”

“Vâng.” Nhị Nha lẳng lặng nhận lấy rồi ôm vào lòng, để đề phòng thím Tô lại đưa thêm đồ, cô bé đứng dậy định về, vừa hay Tiểu Hổ đang gọi cô bé, cô bé nói: “Thím, Tiểu Hổ đang gọi cháu, chắc chắn chị cả cháu lại định ra ngoài rồi, cháu về đây ạ.”

“Được, cố gắng lên nhé, thím đợi tin cháu đỗ đại học, có khó khăn gì cứ viết thư cho thiims, nếu ốm đau hay thiếu tiền thì tìm bố Bình An, thím sẽ dặn với chú ấy.”

“Không cần đâu ạ.” Nhị Nha vội vàng từ chối, dù làm hàng xóm bao nhiêu năm rồi, cô bé gặp bố Bình An vẫn không dám nói năng gì, trông chú ấy nghiêm nghị lắm. “Sức khỏe cháu tốt lắm, không ốm được đâu, cháu về đây.” Cô bé vội vã bước ra khỏi cửa.

“Chị, chị đi đâu đấy?” Cô ra cửa gặp Đại Nha thì lập tức quay về với hiện thực, dắt lấy Tiểu Hổ, trách móc: “Chị còn nói chị thương Tiểu Hổ, chị thương chỗ nào thế? Sắp kéo lê thằng bé trên đất rồi kìa.”

“Em đừng nói linh tinh.” Đại Nha lén lút nhìn Tiểu Hổ, chột dạ nói: “Chị thương Tiểu Hổ nhất mà.”

“Tiểu Hổ em có tin không?” Nhị Nha hỏi, rồi dắt đi vào nhà.

“Em gọi chị cả đừng đi mà chị chẳng thèm để ý đến em.” Thằng bé nhìn Đại Nha vẻ tủi thân.

“Chị có để ý mà.” Đại Nha vội vàng giải thích, lon ton theo sau vào phòng, ngoan ngoãn đóng cửa lại, cười nói: “Xem đi, chị không đi đâu nữa, ở nhà chơi với em.”

“Lúc nãy chị định đi đâu?” Nhị Nha không buông tha cô ấy.

“Chị… chị lâu lắm rồi không ra ngoài, chị muốn về xem thử.” Cô ấy không biết nói dối, đành phải rầu rĩ khai thật.

Biết ngay mà, Nhị Nha trước đây còn tức giận, giờ tức mãi thành quen cũng chẳng cảm thấy gì nữa, cô bé nắm lấy tay chị cả hỏi: “Chị có muốn có con của riêng mình không?”

Đại Nha lập tức gật đầu.

“Vậy thì chị cứ ở nhà đi, đừng tìm người đàn ông đó nữa, chị ở nhà chăm sóc Tiểu Hổ, giặt giũ nấu cơm, em ra ngoài kiếm tiền, kiếm được tiền em sẽ đưa chị đi chữa bệnh, chữa khỏi bệnh rồi chị hãy gả cho người đàn ông nào không đánh chị ấy, rồi sinh con của mình.” Nhị Nha từ tốn khuyên nhủ.

“Thật sao? Em đưa chị đi chữa bệnh à?” Đại Nha sốt sắng hỏi.

“Chị phải nghe lời em thì mới được.”

“Nghe, chị nhất định nghe lời em.” Đại Nha đưa tay ra.

Nhị Nha đảo mắt một cái rồi cùng cô ấy ngoắc tay đóng dấu, lại ngoắc tay với Tiểu Hổ: “Tiểu Hổ nghe lời chị hai, chị hai sẽ luôn thương em, mua kẹo cho em, mua quần áo mới cho em.”

“Ăn thịt nữa.”

“Được, mua thịt cho em ăn. Lời hôm nay là bí mật của ba chúng ta, không được nói cho người ngoài biết, nếu không chị sẽ rút lời đấy.” Nhị Nha cảnh giác dặn dò.

“Không nói với bất kỳ ai, ngay cả bố em cũng không kể.” Tiểu Hổ tựa vào người chị hai, thề thốt hứa hẹn.

“Em trai chị ngoan lắm.” Nhị Nha ôm lấy thằng bé, cảm thấy việc đúng đắn nhất mẹ mình làm trong đời là sinh ra Tiểu Hổ, “Cũng may em không tên là Tam Bảo hay Tiểu Bảo, không thì hỏng bét.” Cô bé thấp giọng cảm thán.

“Vâng, em cũng không thích, Đại Bảo Nhị Bảo nghe xấu chết đi được.” Thằng bé đồng tình với chị hai, còn không quên chê bai thêm một câu.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »