Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6615 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 151
Khám Bệnh (1)

❊ ❊ ❊

Tối hôm Ninh Tân về, Tô Du đã nói về ý định sẽ đưa bố đi Tấn Thành, “Bệnh của bố nghiêm trọng hơn bác sĩ nói, bố cũng ho suốt ngày, khổ sở lắm, em đưa bố đi khám xem sao. Nếu chữa được thì chữa, không được thì về chuẩn bị tinh thần, coi như cũng đã hết lòng.”

“Khi nào thì đi?”

“Em đợi anh về bàn bạc thôi, em định ngày mai đi xin giấy giới thiệu, rồi mua vé tàu luôn, ngày kia sẽ khởi hành.” Tô Du ngồi trên ghế nhìn anh, xem anh có vẻ gì không vui không.

Ninh Tân vắt hết nước bẩn ra khỏi quần áo, nói: “Anh đi cùng hai người, anh sẽ đi xin nghỉ ở xưởng, tiện thể xin giấy giới thiệu luôn, điền địa chỉ ở đâu?”

“Anh cũng đi hả? Em đưa bố đi được rồi, anh ở nhà nghỉ hai ngày rồi đi làm tiếp đi.”

Ninh Tân lắc đầu, mỉm cười nói: “Không được, anh không yên tâm, anh sợ em lại bị người ta bán đi mất.” Anh quăng hết quần áo vào nước sạch, búng nước từ đầu ngón tay vào cô, “Tô Du, anh là chồng của em, là người gánh vác trách nhiệm giúp em, đi xa không dễ như em nghĩ đâu, nhất là còn đưa theo một người lớn tuổi, đường sá cũng không an toàn như em nghĩ, anh nhất định phải đi, tiền thì lúc nào cũng kiếm được, tháng này dù không có lương chúng ta cũng không thiếu ăn thiếu uống.”

Bố vợ bị bệnh, lúc này anh mà tâm tình vui vẻ thì hơi không đúng lúc, nhưng thái độ của Tô Du lại khiến anh hài lòng, nhớ lại chuyện xử lý Nhị Nha, anh chỉ như một người chạy việc, từ đầu đến cuối Tô Du không hề nhắc đến anh, sau đó cũng không giải thích gì, hoàn toàn xem anh như người bạn đời sống qua ngày, không quan tâm đến suy nghĩ của anh chút nào. Bây giờ đã có tiến bộ, còn biết đợi anh về bàn bạc rồi mới đi.

“Vậy cũng được, anh đi làm vệ sĩ cho em.” Tô Du tươi cười, cô tự tin mình có thể xử lý tốt mọi việc, Ninh Tân có đi hay không cũng được, nhưng anh lại chủ động muốn đi cùng, lại không có bất kỳ ý kiến nào về việc cô đưa bố đi khám bệnh, áp lực trên người cô nhẹ đi một nửa.

Ngày hôm sau, Tô Du đến vườn cây ăn quả tìm Khâu Phú Lực xin giấy giới thiệu trước, địa chỉ điền là một bệnh viện lớn ở Tấn Thành, sau đó cùng Ninh Tân đạp xe đến đội Tân Hà đón hai ông bà cụ, vừa đến đã thấy sân nhà khá náo nhiệt, có mấy người đang xây tường rào trong sân.

“Đây là chuyện gì thế?” Tô Du cùng ông cụ vào nhà, để Ninh Tân ở ngoài giúp những người xây tường trộn vữa.

“Sao con lại đến nữa?” Ông cụ Tô cộc cằn hỏi, mắt liếc nhìn cái đống vữa nhỏ vẫn còn bốc mùi ngọt ngào, như bị bỏng, “Con đi làm ba ngày thì phơi lưới hai ngày, có làm lâu dài được không?”

“Trong sân sao lại xây tường?” Tô Du hỏi lại một lần nữa, hít hít mũi, hỏi: “Trong nhà mọi người có mùi gì thế? Sao lại ngọt lịm vậy?”

“Là tách riêng với anh trai con thành hai nhà, ai sống nhà nấy, đáng lẽ phải xây từ lâu rồi, ngày xưa chia nhà là thành hai nhà rồi mà.” Ông cụ Tô nghĩ sớm muộn gì mấy cô con gái cũng sẽ biết chuyện này, nên kể lại chuyện xảy ra mấy ngày trước, “Chỉ là phí của trời thôi, con khó khăn lắm mới mang về được mấy thứ tốt, vậy mà đều bị phí hết.” Ông nhìn chăm chú vào cô con gái út, sợ cô nổi giận, ngoài kia còn nhiều người đến thế.

Tô Du nở nụ cười, chắp tay sau lưng đi đi lại lại trong nhà hai vòng, chép miệng trêu chọc: “Con còn tưởng bố đến chết cũng không nghĩ thông được chứ, xem ra trước kia bố bị ức hiếp ít quá, cháu trai cháu gái của bố đã làm bố bực tức một cái là vượt qua cả sự cố chấp trước kia. Điều kỳ lạ nhất là mẹ con lại không làm ầm lên, vì bố mà từ bỏ đứa con trai quý báu của bà ấy, cụ à, mẹ con đã một lòng một dạ vì cụ đó nha.”

“Ai đối xử tốt với bà ấy, ai đối xử tệ với bà ấy, bà ấy lại không biết hay sao?” Ông cụ Tô như thể không nghe thấy câu nói trước đó của Tô Du, nuôi một người con trai như vậy, cho nhà cửa tiền bạc, khi còn làm việc thì giúp làm việc, về già rồi lại gây phiền phức cho mấy đứa con gái, thậm chí chuyện hậu sự cũng phải để con gái lo liệu, ông cảm thấy mất mặt.

“Đúng rồi, sao con lại đến cùng Tiểu Ninh? Hai đứa nhỏ đâu rồi?” Ông đánh trống lảng, không muốn cô hỏi thêm.

“Hai đứa nó đang trồng cây ngoài trấn, bận lắm. Con và Ninh Tân đến là để đưa bố đi Tấn Thành khám bệnh, một đồng nghiệp của con nói quê anh ấy có một ông thầy thuốc đông y giỏi, chuyên trị bệnh hiểm nghèo, con nghĩ bố cứ ho liên tục như vậy cũng không ổn, chúng ta đi khám xem sao, không cầu chữa khỏi hoàn toàn, chỉ cần thuyên giảm là được.” Tô Du định đưa mẹ già về nhà, để bà chăm sóc Bình An và Tiểu Viễn, bà vẫn còn khỏe, ăn uống ngủ nghỉ đều tốt, chăm hai đứa nhỏ nấu cơm thì vẫn làm được.

“Bố không đi đâu, thân thể của bố bố biết, sống được bao lâu thì sống, đừng lãng phí tiền bạc, dù có chữa khỏi, cũng chỉ sống thêm được hai ba năm, không đáng.” Ông cụ mặt đầy kháng cự, không nói nhiều lời, trực tiếp đi ra ngoài nói chuyện với người khác, không cho Tô Du cơ hội khuyên nhủ nữa.

“Nói sao rồi?” Ninh Tân thấy cô mặt mày bí xị, biết ngay là ông cụ không chịu đi.

“Không chịu đi, nói là không đáng, đúng là mạng còn rẻ hơn cỏ.” Cô hậm hực nói.

“Vậy anh đi khuyên thử nhé?”

“Được, anh đi nói đi, em đi tìm anh họ, xin giấy giới thiệu trước.” Tô Du quay đầu ra cửa, không lâu sau đã cầm một tờ giấy về, còn Ninh Tân vẫn chưa thuyết phục được bố vợ, anh đã hiểu thế nào là tính tình ương bướng, đây là loại người cứng đầu cứng cổ.

“Mẹ, mẹ dọn cho bố mấy bộ quần áo, con đưa bố đi Tấn Thành khám bệnh, nhớ mang theo một chiếc áo khoác dày, kẻo trời trở gió.” Tô Du trực tiếp đi tìm mẹ.

Dư An Tú mừng rỡ, miệng không ngừng nói tốt, bà lật đật dọn quần áo rồi đi nhào bột, nói là muốn nướng một cái bánh lớn để họ ăn trên đường, bây giờ bà chỉ trông cậy vào ông cụ, ông bệnh mà khỏe lại có thể sống thêm vài năm, bà cũng có bạn, có người quan tâm đến mình.

“Đi thôi, nếu bố không đi thì chỉ có con rể út của bố cõng bố đi thôi, nếu anh ấy cõng không nổi thì con sẽ gọi ba người anh rể của con đến, con cũng không bắt họ bỏ tiền, chỉ cần họ cõng bố lên tàu là được.” Tô Du đợi tường được xây xong, mọi người giúp đỡ đã đi về, cô mới bắt đầu đe dọa.

Thấy ông cụ mặt mày căng cứng trừng mắt nhìn mình, Tô Du cũng không sợ, đưa đồ trong tay cho Ninh Tân, đi đến kéo ông, nói: “Bố sẽ không thật sự muốn lớn chừng này tuổi mà còn có người bế bố ra khỏi thôn đấy chứ? Giống như lúc bố cưới mẹ con, là bế mẹ vào thôn hay mẹ tự đi vào?”

Ông cụ Tô tức đến bật cười, cái gì mà linh tinh vậy, “Khoan đã, bố đi, để bố vào lấy đồ đã.”

“Lấy tiền phải không? Mẹ đã lấy rồi.” Cô cũng mới biết, hai ông bà cụ mỗi lần đến nhà cô ở đều mang tiền theo, đây là đề phòng trộm cắp trong nhà mà.

“Gạo bột đều khóa kỹ rồi chứ?” Ông không yên tâm hỏi.

“Khóa kỹ rồi, khóa hết rồi, con đích thân nhìn mẹ khóa.” Tô Du kẹp quần áo của ông vào yên sau, đợi ông ngồi vững rồi thì đạp xe, Ninh Tân chở mẹ vợ nặng hơn đi theo sau.

“Mới về được mấy ngày mà? Lại bị Tô Du đón đi rồi hả? Vinh Binh làm con trai thật thoải mái, bố mẹ đều do em gái nuôi.” Trong thôn, những người ngồi ở sân phơi mè nói chuyện.

Tô Khánh Quốc nghe thấy nhưng không lên tiếng, Tô Du sau khi xin giấy giới thiệu đã dặn dò anh ta đừng để lộ tin tức, kẻo trong thôn lại thêm chuyện bàn tán.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »