Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6615 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 111
Trên Đường (1)

❊ ❊ ❊

Để chuẩn bị cho chuyến đi ngắn thì hai ngày, dài thì bốn năm ngày này, Tô Du đã nướng hai cái bánh mì dẹt nguyên chất, sau đó cho vào chum rang, đợi đến khi chúng khô cứng, mất hết độ ẩm thì mới để nguội rồi gói lại, cô còn xào ớt khô và thịt nạc băm thành sốt, Ninh Tân nhìn thấy thì phàn nàn rằng ngày thường cô đã hời hợt với anh đến mức nào, anh đi đường dài còn chẳng được đãi ngộ như vậy.

Tô Du cười hì hì, nói đảm bảo lần sau sẽ có.

Một ngày trước khi khởi hành, cô đã đón hai ông bà cụ đến, Tô Du dọn dẹp phòng ngủ của mình và Ninh Tân, giấu những thứ không tiện nhìn vào dưới đáy thùng, để hai ông bà cụ ngủ trong phòng cô, tối hôm đó, cô và Ninh Tân ngủ giường của Tiểu Viễn, còn đuổi Tiểu Viễn đi ngủ với Bình An.

Sáng sớm khởi hành, Tô Du giao hết đồ đạc cho người đàn ông, cô sải bước nhẹ nhàng đi trước ra khỏi trấn, đợi ở ngã tư đã hẹn với Ninh Tân.

Xe dừng lại, lão Vương nhảy xuống trước, theo sau là một tấm chiếu trúc, Tô Du nhìn vào thùng xe, ngoài những thứ buộc bằng bạt ra, còn một đoạn ván xe trống.

“Anh Vương, xin lỗi nhé, em đến gây phiền phức cho anh rồi.” Tô Du nói với lão Vương.

“Đừng khách sáo, tôi với cậu em Ninh tình nghĩa tốt, có tí chuyện vặt thôi mà, cô ngồi ghế trước thỉnh thoảng nói chuyện với cậu ấy, đừng để cậu ấy ngủ gật.” Lão Vương dặn dò cô rồi leo lên thùng xe, ngồi trong thùng xe đúng là không phải chuyện lớn, anh ta và Ninh Tân khi đi giao hàng có gặp người trả tiền để đi nhờ hàng, đồ quý giá thì để ở khoang lái, không có chỗ ngồi thì chen chúc trong thùng xe.

“Vâng, em biết rồi.”

Đầu xe tải cao, Tô Du ngồi bên trong nhìn đường phía trước, bụi cỏ hai bên đều thấy rõ ràng, nếu không phải cỏ quá rậm, có người trốn bên trong, không cần tốn nhiều công sức cũng có thể nhận ra.

Ra khỏi trấn đi rất xa, khoảng một tiếng sau, đường đất mới chuyển thành đường cát. Lúc này người đàn ông vẫn chăm chú nhìn mặt đường để tránh ổ gà mới có tâm trạng nói chuyện.

“Thế nào? Bên ngoài có giống như em tưởng tượng không?”

“Không giống, nhưng thú vị hơn ở trong trấn.” Cô hạ cửa sổ xe xuống, lúc mới lên xe thổi gió còn hơi lạnh, giờ nhiệt độ tăng lên, thổi gió mạnh rất thoải mái.

“Đoạn đường sau thì em đừng kêu khổ là được.” Con đường này mỗi tháng họ đi một lần, tình hình mặt đường đã nằm lòng, anh chỉ vào bia đá mờ mờ phía trước, nói: “Qua bia đá đó là ra khỏi huyện rồi, hôm nay nếu không có gì trục trặc, trời tối là có thể ra khỏi tỉnh.”

“Trời tối thì ngủ ở đâu?” Tô Du hỏi.

Câu hỏi này làm Ninh Tân ngẩn người, trước đây đa số họ ngủ trên xe, ngủ quen rồi nên không coi đó là chuyện lớn, anh chỉ lo đến việc ăn uống, nhưng chưa nghĩ đến việc ngủ nghỉ.

“Anh sẽ tìm một nhà khách, anh có giấy giới thiệu của anh… Ờ, không được, em không có giấy giới thiệu thì anh có thuê phòng cũng không đưa em vào được.” Người đàn ông xoa mặt, đặt chân lên bàn đạp phanh, do dự một lúc rồi nói: “Bây giờ vẫn chưa xa huyện lắm, hay là anh quay đầu lại, thả em xuống bên ngoài trấn, em quay trở về đi, anh còn chưa nghĩ kỹ chuyện ngủ nghỉ nữa.”

“Đừng mà!” Tô Du lập tức từ chối, “Em không về đâu, các anh ngủ trên xe thì em cũng ngủ trên xe, em đâu phải không có giường là không ngủ được.”

“Vậy thì lúc đó em đừng kêu khổ nhé, có kêu khổ cũng không quay lại được đâu.” Ninh Tân nghĩ rồi anh sẽ bỏ tiền thuê một phòng, để lão Vương đi ngủ, buổi tối ngủ trong thùng xe không an toàn, lỡ gặp phải bọn cướp liều mạng, chưa kịp phản ứng đã bị đâm rồi, trước đây khi chỉ có anh và lão Vương, nhiều lúc mệt lúc nào thì nghỉ lúc đó, đậu xe giữa nơi hoang vắng, để khe hở ngón tay rộng ở hai cửa sổ rồi ngủ một mạch.

Mãi đến chiều, địa hình mới thay đổi, những ngọn núi cao bắt đầu xuất hiện ở phía xa. Theo thời gian trôi qua, những ngọn núi bị mây mù bao phủ bắt đầu tiến sát ven đường, cây cối xanh tốt và chen chúc, có thể tưởng tượng được, khi người đứng dưới gốc cây, hẳn là không thể phân biệt được đông tây nam bắc.

“Đây là tỉnh của chúng ta à?” Cô hỏi.

“Đúng vậy, vẫn chưa ra khỏi tỉnh, đi vòng qua ngọn núi này thì sẽ ra khỏi tỉnh thôi.” Ninh Tân liếc nhìn những dãy núi xanh um, nhìn vào gương chiếu hậu rồi bấm còi, đạp phanh dừng xe, bảo Tô Du xuống xe trước.

Tô Du có chút ngơ ngác, nhưng vẫn ngoan ngoãn mở cửa xuống xe, sau khi xuống xe lập tức đóng cửa lại.

“Em có muốn đi vệ sinh không? Qua đoạn đường này sẽ không dừng xe nữa, xe leo dốc dừng lại không an toàn.” Ninh Tân hỏi cô.

“Vậy cũng được.” Tô Du dắt tay người đàn ông, thuận theo lực của anh đi, từ đường xuống, đi đến chỗ nhiều cây nhiều cỏ, anh đi vào trước dẫm phẳng một bụi tranh, giơ tay nói: “Em đi đi, anh canh cho em.”

Anh nghiêm túc như vậy, Tô Du cũng không tiện xấu hổ, nhanh chóng ngồi xổm xuống giải quyết xong rồi đổi cho anh.

“Anh Vương, nửa sau đường anh lái đi, tôi ngồi trong thùng xe nghỉ một lát, có chuyện gì anh cứ bấm còi.” Anh nói với lão Vương.

“Có chuyện gì đâu, tôi lái xe còn lâu hơn cậu, xe lại vừa được kiểm tra lại, cậu cứ như tôi, yên tâm mà nghỉ trong thùng xe đi.” Lão Vương nhìn hai người leo lên thùng xe rồi mới mở cửa lên xe, trước đây có một tên ngốc, khi lái xe chỉ lo lái xe của mình, làm người đi cùng bị bỏ lại trên đường, đến khi đổi người mới phát hiện trên xe không có ai.

Ninh Tân nhìn Tô Du tựa vào tấm bạt, anh hỏi với vẻ không có ý tốt: “Vừa nãy chắc không phải là lần đầu tiên em tè ngoài trời đâu nhỉ? Cứ rụt rè như cô dâu mới về nhà chồng vậy.”

“Ai như anh, động một tí là giở trò lưu manh, mặt dày đến mức lột ra làm đế giày cũng được.” Tô Du không phủ nhận, giơ tay vỗ vào anh một cái, đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm, nói thật, Ninh Tân lúc lái xe khác hẳn người đàn ông cô quen, nghiêm túc, đứng đắn và cẩn thận, rất đàn ông nhưng lại xa lạ. Nếu Tô Du ngay từ đầu tiếp xúc với anh như vậy, cô cũng sẽ không cảm thấy không thoải mái, nhưng sự tương phản quá lớn, khiến cô có chút nghi ngờ dáng vẻ quen thuộc của anh là giả vờ, có chút hoảng loạn, giờ đây, cái bộ dạng chó má này của anh lộ ra, Tô Du như trở về vùng an toàn.

“Thật sự là lần đầu à? Ngoài tự nhiên chưa từng bị bí tiểu sao? Anh nghe nói ở quê làm việc cũng tùy tiện tìm chỗ vắng người để giải quyết mà.” Chẳng trách lúc cô đi vệ sinh và lúc về đều im lặng, anh còn tưởng mình chọc giận cô chỗ nào.

“Ngày xưa em tiết kiệm, phù sa không chảy ruộng người ngoài, cứ nhịn phân nhịn tiểu để về hố xí nhà mình.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »