Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6615 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 112
Trên Đường (2)

❊ ❊ ❊

Rõ ràng là một người tiêu xài hoang phí, lại còn không biết xấu hổ tự dát vàng lên mình, Ninh Tân cười thầm, giơ tay đặt nhẹ lên vai cô, lấy túi quần áo kê dưới đầu, anh nằm dài trên chiếu, kéo theo Tô Du cũng nằm đè lên người anh.

“Nằm nghỉ một lát đi, ngồi hơn nửa ngày không thấy mệt à?”

“Không mệt, tối em mới ngủ, anh muốn ngủ thì cứ ngủ đi, em ngắm cảnh ven đường.” Tô Du đỡ tay anh rồi ngồi dậy, lấy áo khoác của anh ra đắp lên mặt anh để che nắng, “Anh ngủ đi, em trông cho.” Tối họ ngủ trên xe chắc còn phải canh đêm nữa.

“Vậy anh ngủ đây.”

Ngồi một lát, cô nhẹ nhàng lấy áo khoác ngoài đội lên đầu, có gió không nóng nhưng cũng nắng. Tiếng xe gầm rú ngày càng lớn, Tô Du tựa vào thành xe nhìn lướt qua, đang lên dốc, đường lát dọc theo sườn núi, bên trái là núi, giơ tay là có thể túm được một nắm đất.

Tô Du ngẩng đầu nhìn lên, trong lòng hỏi Cây Khắp Sườn Đồi: “Ngọn núi này dốc quá, bên này lại ít cây, nếu gặp mưa lớn chẳng phải dễ xảy ra lũ quét à?”

“Ừ, địa hình này là do sau này hình thành, chặt cây dễ trồng cây khó, ngọn núi này dù có trồng cây cũng khó sống được, đất không giữ nước.”

Tô Du im lặng, trên đầu có một đàn chim cao giọng hót rồi bay vào núi, cô nhìn theo đuôi xe ra phía sau, bên phải đường quả nhiên có những tảng đá lớn nhỏ, nhưng đất thì ít, so với mặt đường, thấp hơn không chỉ một mét.

“Đây là?”

“Là con người các cô đã kéo đất về trồng trọt rồi đó.” Che phủ những vùng đất cằn cỗi bằng lớp đất mới, trở thành đất tự canh tác của người dân.

“Về tôi sẽ trồng lại hai mươi cây nợ cậu, cộng thêm mười cây nữa coi như tiền lãi.” Tô Du đột nhiên nói.

Cây Khắp Sườn Đồi ngạc nhiên, cái cô nàng mặt dày hay đục nước béo cò này cũng biết tự kiểm điểm rồi ư? Chuyến đi này là một điều tốt, xem ra sau này phải thường xuyên rủ cô ra ngoài đi đây đi đó nhiều hơn một chút.

“Đây là cô tự nói đấy nhé, nếu về mà không trồng cây, tôi, tôi sẽ tăng thêm tiền lãi cho cô, ba mươi cây thành năm mươi cây.” Nó nhân cơ hội đòi tăng giá.

“Tôi nói rồi mà.” Cô nhàn nhạt đáp lại, không nói đùa nữa.

Sắc trời càng lúc càng tối, Tô Du cảm thấy hình như đã đi vòng qua ngọn núi trước đó rồi, nhưng vẫn còn ở trong núi, chỉ là màu sắc của núi đã nhạt hơn, cô vỗ Ninh Tân dậy: “Dậy đi, trời sắp tối rồi.”

Người đàn ông khẽ đáp một tiếng, chống chiếu ngồi dậy, ngẩn người một lúc rồi vặn vẹo cổ, kéo tay Tô Du xoa mặt anh, tỉnh táo lại nhìn người phụ nữ mặt mày lem luốc, hỏi: “Em không nghỉ ngơi chút nào à?”

“Không, tối em mới ngủ.”

Chà, tinh thần thật tốt, đôi mắt vẫn long lanh, còn nhìn quanh quất, trông như một cô gái ngốc nghếch, nào còn bộ dạng tinh ranh chuyên bắt nạt anh và dỗ dành lũ trẻ ở nhà nữa.

Anh thò tay ra khỏi hàng rào xe vẫy, còi xe vang lên một tiếng, anh tiếp tục vẫy tay, xe dừng lại.

“Sao vậy? Có chuyện gì à?” Lão Vương thò đầu từ cửa kính xe ra hỏi.

“Trời tối rồi, anh ra trước canh đường, em ngồi đây, không sợ chứ?” Ninh Tân lấy áo khoác trên tay khoác lên người cô, “Gió đêm lạnh, em mặc thêm áo nhé, đừng để bị cảm.”

“Không sợ đâu, đâu có tên trộm nào từ trên trời rơi xuống đâu, anh xuống đi.”

“Không sợ là được, em ngồi chỗ của anh, có chuyện gì thì cứ vẫy tay như anh vừa rồi ấy.” Anh nhảy xuống xe, nói với lão Vương: “Tôi lái một lúc, anh sang ghế phụ đi.”

Đường đêm phức tạp, cả hai đều phải chú ý.

Ninh Tân lái xe một lúc, thỉnh thoảng liếc nhìn gương chiếu hậu bên trái, miệng hỏi: “Lão Vương, gần đây có nhà khách nào không?”

“Nhà khách phải vào thành phố, xa phết đấy, giữa đêm muốn ngủ nhà khách à?”

Ninh Tân gãi đầu, nói ra chuyện anh chưa nghĩ đến việc ngủ nghỉ: “Không có nhà khách thì chúng ta tìm một thôn nào đó cũng được, tôi với Tô Du hoặc anh đi ngủ một đêm.”

“Thôi đi, ở đây ít người lắm, có thôn làng thì ba chúng ta cũng không dám vào, cậu đừng đưa ra mấy ý ngớ ngẩn đó, chỗ này xa thành phố, có người còn nguy hiểm hơn không có người nữa. Lát nữa tìm chỗ nào đó đỗ xe, dọn dẹp đồ đạc phía sau đi, để vợ cậu trải chiếu ngủ phía sau ghế xe, vừa hay cô ấy gầy cũng có thể nằm được.” Đối với lão Vương mà nói, Tô Du là một người phụ nữ xa lạ, không thân thích gì, anh ta không thể vì sự thoải mái của cô mà phải đi xa hơn, đi mạo hiểm, hơn nữa cũng không phải chỉ có đêm nay, tối mai là về đến nhà rồi.

“Vậy lát nữa tôi hỏi cô ấy xem sao.” Thực ra anh đang nghĩ rằng tối nay anh và Tô Du sẽ ngủ trong thùng xe phía sau, anh canh gác, sáng mai lão Vương lái xe còn anh ngủ bù.

Sau khi dừng xe, anh nói ý định của mình với Tô Du, “Phía sau ghế xe bẩn lắm, toàn là ván gỗ, tuốc nơ vít và những thứ dùng để sửa xe, còn có cả dầu mỡ nữa, ngủ ở đó thậm chí còn không thoải mái bằng ngủ trong ổ tro.” Hơn nữa, anh cũng không muốn vợ mình ngủ chung khoang lái với người đàn ông khác, Tô Du ngủ quen kh*ng m*c ** ng*c bên trong, nếu cô ngủ không thoải mái, có khi ngủ say còn cởi cả quần áo ra.

“Nghe anh.” Tô Du nhớ cảnh vật suốt quãng đường này, từ khi mặt trời lặn về phía tây, cô chưa từng thấy bóng dáng người nào nữa.

Mọi chuyện cứ thế được quyết định, Ninh Tân sang báo quyết định của mình cho lão Vương, từ dưới tấm bạt lấy ra hai chiếc chăn, một chiếc của anh, một chiếc của lão Vương, chiếc của lão Vương được ném lên ghế xe.

Ba người nhóm lửa, dùng nồi đất nấu mì trắng, chan nước sốt thịt cay do Tô Du làm, bữa ăn tối đơn giản xong xuôi, Ninh Tân dẫn Tô Du ra bờ sông rửa ráy sơ qua, rồi leo lên thùng xe phía sau đắp chăn nói chuyện.

Lão Vương trong khoang lái dù có thay đổi tư thế ngồi thế nào cũng không thoải mái, đã là vợ chồng già rồi mà vẫn cứ dính lấy nhau, còn nằm trong thùng xe ăn sương sớm mà cứ như đi du lịch vậy, nói nói cười cười.

Anh ta nghĩ đến vợ mình, lập tức khạc một tiếng, kéo chăn trùm kín đầu để khỏi phải nghe tiếng nói chuyện phiền phức kia. Nếu đổi lại đây là vợ anh ta, vì chưa nghĩ đến chuyện ngủ nghỉ, anh ta đã bị véo đùi đến thâm tím rồi.

Đợi Tô Du ngủ rồi, Ninh Tân sợ mình nằm trong chăn ngủ quên mất, anh ngồi dậy nhìn ngắm những vì sao, một lát sau, anh nhẹ nhàng xuống xe, gõ vào cửa xe, nói: “Anh Vương, lấy cho tôi cái rìu ở dưới gầm xe, trời tối đen như mực thế này, trong tay không có gì tôi không yên tâm.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »