Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6615 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 133
Một Bài Học Nhỏ (1)

❊ ❊ ❊

Tô Du túm lấy xương bả vai của người đàn ông, cố gắng giữ cho mình không va vào cột giường, qua khung cửa sổ hé mở, cô nhìn thấy những tán lá run rẩy và mái nhà mờ ảo.

“Anh đừng mạnh vậy, em hơi khó chịu.” Tô Du bị ép phải cong phần thân trên lên, cổ có chút đau mỏi, những giọt mồ hôi trượt từ đỉnh xuống liếm láp làn da căng cứng, trượt lên trượt xuống theo từng chuyển động, như những hạt mưa rơi xuống mặt hồ, tạo nên những gợn sóng bất định, cảm giác ngứa ngáy dường như thấm vào tận đáy lòng.

“Anh làm gì vậy?” Tô Du giật mình kêu lên, một cánh tay vòng qua eo cô, dùng lực giúp cô thẳng lưng, cửa sổ bị đẩy sát vào tường, để lộ vầng trăng bị che khuất.

“Anh thấy em khá tò mò về bên ngoài cửa sổ, nên bế em lại đây xem.” Người đàn ông tựa lưng vào bệ cửa sổ, hoàn toàn không quan tâm đến sân nhỏ trong màn đêm.

“Gâu!” Tiểu Hắc khẽ kêu một tiếng, đầu đặt trên hai chân trước, ánh mắt ngây dại nhìn chằm chằm vào người nam chủ nhân lộ ra từ cửa sổ, trên tấm lưng đầy vết cào là những ngón tay đang căng cứng.

Nó nghiêng đầu lại rên khe khẽ, các đốt ngón tay nới lỏng, một cái đầu với lông dựng đứng lướt qua khe hở của cửa sổ, Tiểu Hắc đứng dậy, vẫy đuôi đi đến dưới bệ cửa sổ, chống người lên, móng vuốt vừa đặt lên thì cửa sổ trước mặt “ầm” một tiếng đóng sập lại.

Tô Du từ nằm chuyển sang ngồi, nghiêng người túm một nắm tóc, thong thả búi thành một búi nhỏ, lấy gối che ngực, khép chặt hai chân, khẽ hỏi người đàn ông đang thở dốc: “Giận hả?”

“Bây giờ thì ổn rồi.”

“Vậy là trước đó là giận?”

Người đàn ông nghiêng đầu, tay vuốt mắt cá chân cô, nhìn chằm chằm vào nơi ẩn hiện, ánh mắt lơ đãng nói: “Cảm giác như trước đó bị em đùa giỡn.”

Thời gian này toàn nói chuyện sinh con, tuy cô không nói rõ là không muốn, nhưng thái độ đã thể hiện ý của cô, khoảng thời gian dài có thể làm lu mờ thái độ của cô, nhưng bây giờ thời gian quá tập trung, anh không phải là một người đàn ông ngu ngốc, tự nhiên có thể cảm nhận được. Hơn nữa Tô Du nhớ đến ngày Tiểu Nha đầy tháng, anh đột nhiên lạnh mặt, liên tưởng đến trên đường về anh đột nhiên hỏi ý kiến của hai đứa trẻ về việc sinh con thêm, Tô Du khẳng định nói: “Ở nhà chị ba anh đã vào phòng ngủ rồi.”

Ninh Tân không nói gì, cũng không phủ nhận.

“Em thật sự không muốn sinh con, không liên quan đến anh, càng không liên quan đến chồng cũ của em, thuần túy xuất phát từ chỗ em tự cân nhắc. Những gì em nói trước đây là thật, em sợ đau, chỉ cần nghĩ đến việc em sẽ chảy rất nhiều máu ở đó là em đã hoảng rồi, với lại em cũng không còn trẻ nữa, nếu lại mang thai, bụng em sẽ không thể phục hồi được, em không muốn cả nửa đời còn lại phải sống với thân hình lỏng lẻo như vậy.”

“Vậy Tiểu Viễn không phải con đẻ của em à?” Người đàn ông trêu chọc hỏi, có lẽ đã chấp nhận không sinh thêm con và vừa vận động ra nhiều mồ hôi, giờ nghe cô giải thích lại không thấy tức giận.

“Không phải con đẻ em có thể đưa thằng bé đi lấy chồng khác được sao? Khi sinh nó cũng không lớn tuổi lắm, suy nghĩ hỗn loạn, bố mẹ nói sao thì làm vậy. Bố mẹ cảm thấy đã đến tuổi nên kết hôn, em liền đi xem mắt kết hôn, sau hôn nhân thì theo lối sống của tổ tiên, bận rộn việc nhà rồi lại xuống ruộng kiếm công điểm, hơn hai tháng không khâu túi tro mới biết mình có thai, bụng chửa to vẫn tiếp tục xuống ruộng kiếm miếng ăn, cuối cùng mất nửa cái mạng mới đổi được một đứa con.” Tô Du nghĩ về cuộc sống của người phụ nữ trong ký ức, chọn những chuyện không quan trọng để nói, “Nhưng bây giờ khác rồi, em gả cho anh có công việc, em có thể kiếm tiền, công việc hiện tại rất tốt, lương cũng cao, còn có cơ hội thăng tiến, em không muốn bán công việc để toàn tâm toàn ý ở nhà dưỡng thai sinh con trông con, đợi con lớn hơn một chút rồi lại đi tìm việc rửa bát.”

“Thì ra vẫn là lỗi của anh, anh không nên mua việc cho em.” Người đàn ông liếc xéo cô.

“Đương nhiên không phải, nhưng có công lao của anh, cho em nếm trải vị ngọt của việc tự kiếm tiền. Anh tự ngẫm lại xem, bây giờ anh có sẵn lòng không làm việc nữa không, mỗi ngày đưa đón em đi làm, đợi con ra đời thì anh ở nhà trông con, mua thức ăn giặt giũ nấu cơm cho cả gia đình năm người chúng ta, đợi đứa nhỏ có thể đi học rồi lại đi tìm việc làm, lương không bằng một nửa bây giờ, còn phải chịu ấm ức từ những người kém hơn anh không?” Tô Du chống cằm hỏi, anh liền cụp mắt xuống không nhìn cô nữa.

“Hứ, anh nói đi chứ.” Tô Du vỗ vào bụng anh một cái.

“Anh lại không thể sinh con, con cái chắc chắn là mẹ chăm sẽ tốt hơn.” Anh biện minh, gián tiếp thừa nhận là không muốn.

“Bình An chẳng phải cũng do anh nuôi lớn sao, đứa lớn thì anh sẵn lòng nuôi, đứa nhỏ thì không được à?” Tô Du tức giận, véo vào eo anh mắng: “Anh đúng là đồ thiên vị chết tiệt, còn mong em đẻ cho anh, đẻ cái chó ấy!”

Người đàn ông nhíu mày chịu đau, chỉ nuôi lớn một đứa là Bình An đã đủ làm anh phát cáu rồi, mãi mới thoát được tay anh, anh sẽ không nhận đứa thứ hai.

Thấy đôi mắt cô tức giận sáng đen bóng, giữa hai hàng lông mày hoàn toàn không có vẻ điềm đạm của một người mẹ, nghĩ đến sự mệt mỏi của chị gái anh và chị gái cô sau khi sinh con, trước khi cô bùng nổ, anh vội vàng xin tha: “Chẳng phải anh đã đồng ý là không sinh nữa rồi sao, em cứ giữ nguyên như vậy sống đến trăm tuổi, có thể làm bạn với hai đứa con trai của em.”

“Sớm biết anh có cái ý nghĩ thiên vị này, em đã nói sớm là em không sinh con rồi, thiên vị, không công bằng với em.” Tô Du bất mãn, tùy tiện làm mình làm mẩy, cúi người véo cổ anh.

“Đừng kích động, đừng làm tổn thương đứa trẻ trong bụng.” Ninh Tân cười đỡ cô dậy, anh cũng ngồi dậy theo.

“Đứa trẻ nào? Anh mơ à.” Tô Du thoáng chút hoảng loạn, cứ tưởng anh giở trò gì.

“Em ghen tuông cứ như em mang thai vậy, em cũng có cho anh cơ hội đâu.” Ninh Tân quấn chăn cho cô, bế cô ngồi lên người mình và nói: “Không phải thiên vị, mà anh không có cách nào khác, nếu lúc đó có người giúp anh trông con, hoặc là mẹ Bình An vẫn bình thường, anh cũng sẽ không bị thằng nhãi đó trói buộc ở nhà, ngay cả một công việc lặt vặt cũng không yên ổn, rất phiền phức.”

Tô Du buông lỏng trái tim đang treo ngược lên, lại cắn anh một miếng: “Anh còn không chịu bỏ việc về nhà nuôi con, chuyện anh thấy phiền phức lại muốn em làm, anh không yêu em như lời anh nói.”

“…” Sao lại nghi ngờ anh nữa? Người đàn ông cứng họng, cảm thấy không ổn, càng nói tội lỗi của anh càng lớn, liền lập tức đầu hàng nói: “Là lỗi của anh, may mà anh đã sửa rồi, chuyện này cứ cho qua đi, chúng ta không ai nhắc đến nữa.”

Tô Du thầm vui trong lòng, vẻ mặt vẫn bất mãn, miễn cưỡng nói: “Vậy sau này anh không được đổ lỗi việc không sinh con cho em nữa nhé, chúng ta có cùng suy nghĩ, đều không muốn bỏ việc ở nhà mua thức ăn nấu cơm giặt giũ chăm sóc con, không phải em không cho anh cơ hội.”

“Nói cứ như em cho anh cơ hội vậy.”

“Nói cứ như anh sẵn lòng về nhà làm việc nhà nuôi con vậy.”

Hai người nhìn trân trân vào nhau, không ai chịu nhường ai.

Cuối cùng, người đàn ông mặc quần rồi xuống giường kết thúc hoạt động mắt lớn trừng mắt nhỏ xót mắt này.

“Anh đi đâu đấy?” Tô Du hỏi.

“Xuống bếp, anh đói rồi, em có ăn không?”

“Vậy anh làm nhiều một chút, em ăn chung bát với anh, em chỉ ăn hai đũa thôi. Thịt gà em để dành cho anh trong tủ bếp ấy, đừng chỉ làm mì không, em không ăn đâu.” Cô nói luyên thuyên.

“Không ăn sao?” Nói ăn hai đũa là thật sự chỉ hai đũa à? Ninh Tân cầm lấy đôi đũa cô đưa, xác nhận lại: “Vậy anh ăn hết nhé?”

“Ừ, em không đói nữa.” Anh đột nhiên rời bàn, cô ăn cũng không ngon.

Mì đã ăn được nửa bát, anh đột nhiên ngẩng đầu hỏi: “Em đã cho anh cơ hội sao? Có phải đã từng nghĩ đến việc sinh con không?”

“Còn chưa xong nữa hả?” Tô Du nhìn anh, thấy anh kiên quyết muốn có câu trả lời, cô gật đầu nói: “Chính là sau lần anh đi trước đó, lần anh mắng Bình An, em thấy anh muốn có con, nên đã có suy nghĩ.” Thấy anh đột nhiên kích động, cô vội vàng bổ sung: “Bây giờ thì không còn ý nghĩ đó nữa rồi, một là có chính sách, hai là thái độ của anh có vấn đề, nếu không em sinh con ra lại thấy Bình An do anh một tay nuôi lớn là lại có cái tức.”

Ninh Tân thở dài một hơi, cô đã từng nghĩ đến việc sinh con cho anh, nếu không phải chính sách cản trở, không phải lý do gia đình, anh sẽ có một đứa con với cô, hơn nữa còn trong trường hợp bỏ việc, anh không hề kém cạnh so với người trước đó.

“Không sinh, anh không nhắc nữa.” Anh nhẹ nhõm nói, nói xong tiếp tục húp mì.

“Kỳ kỳ quái quái.” Tô Du lẩm bẩm nhìn người đàn ông đột nhiên vui vẻ.

Đổ xương cho Tiểu Hắc, hai người đánh răng lên giường đã là mười một mười hai giờ, vừa nằm xuống nhắm mắt liền ngủ thiếp đi.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »