Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6615 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 126
Đồng Minh Đầu Tiên (2)

❊ ❊ ❊

“Tiểu Ngũ, bế con khéo léo ghê, con bé đã bị cậu dỗ ngủ mất rồi.” Lý Vệ Quốc nói.

“Bình An là do em tự tay nuôi lớn, đã luyện thành thục rồi, bế trẻ con ợ hơi em còn biết dùng lực nào là thích hợp nhất.” Ninh Tân xoay người, tránh để mặt trời chiếu vào mắt đứa trẻ.

“Cô út, nghe thấy không, sinh thêm một đứa rồi cứ giao cho Tiểu Ngũ chăm, con trai lớn tự tay nuôi, con trai nhỏ cũng không thể thiếu sót được.” Lý Vệ Quốc nói đùa.

“Anh ấy có thường xuyên ở nhà đâu, sinh rồi thì anh ấy cũng dỗ được mấy ngày.”

“Em không sinh thì sao biết anh không dỗ được mấy ngày?” Ninh Tân nghiêng đầu hỏi ngược lại cô.

“Thời gian anh ở nhà còn không nhiều bằng ở trên xe, về hai chuyến là đứa bé đã đầy tháng luôn rồi.” Tô Du đẩy mặt anh, “Anh xị mặt làm gì? Em nói sai hay sao?”

“Không có.” Ninh Tân kéo khóe môi cười, nói: “Anh đâu có xị mặt? Đây, cô bé ngủ rồi, em bế vào đi, kẻo bị lạnh, anh nói chuyện thêm với anh cả.”

Tô Du có chút luống cuống đón lấy đứa bé, cũng không hỏi tiếp.

Buổi chiều về nhà, vì Ninh Tân uống rượu, có chút mơ màng, Tô Du không yên tâm để anh đạp xe chở con, liền bảo anh ngồi ghế sau, chiếc xe còn lại Bình An và Tiểu Viễn đạp.

“Bình An, Tiểu Viễn, em gái họ của nhà dì ba có ngoan không? Các con có muốn mẹ cũng sinh cho các con một em gái không?” Anh ôm eo Tô Du, quay đầu hỏi bọn trẻ.

Không ai trả lời anh, anh lại hỏi thêm lần nữa, còn hỏi đích danh Tiểu Viễn có muốn em gái không.

Tiểu Viễn suy nghĩ một chút, trước đây bọn họ cãi nhau, mẹ cậu nhóc không muốn sinh con là vì sợ nhóc và Bình An không vui, nhưng bây giờ nhóc không có ý kiến gì về việc mẹ nhóc sinh con, cho nên nhóc nói: “Muốn, nhưng chỉ muốn em gái, có sinh được không?”

“Muốn là sinh được.” Anh dõng dạc mà không biết ngượng, bị Tô Du tát một cái cũng không để ý, lại hỏi Bình An: “Con trai lớn, con thì sao? Cũng muốn em gái chứ?”

Bình An có chút do dự, cậu bé cảm thấy gia đình bốn người đã rất tốt rồi, nhưng bố cậu vẫn thúc giục, cậu liền gật đầu bừa, nói: “Vậy con cũng giống Tiểu Viễn, cũng chỉ muốn em gái thôi.” Có Tiểu Viễn là đủ rồi, cậu không muốn thêm một em trai nữa, Tiểu Viễn cũng giống cậu, cậu không có mẹ ruột, Tiểu Viễn không có bố ruột.

“Em xem đó, chúng đều muốn một em gái, anh cũng muốn, chỉ chờ em đồng ý thôi.” Anh nắm eo Tô Du hỏi: “Chúng ta khi nào thì sinh một đứa?”

“Nhỡ đâu sinh con trai thì sao? Con cái đâu phải muốn đứa nào là có đứa đó đâu?” Tô Du có chút bực bội, ai cũng thúc giục cô, nhưng cô hoàn toàn không muốn sinh, cô muốn nói thẳng ra, nói cô không có ý định sinh con, nhưng suy nghĩ muốn có con của Ninh Tân quá mạnh mẽ, cô nghi ngờ nếu cô nói ra thì mối quan hệ của hai người sẽ bước vào thời kỳ đóng băng, hơn nữa không ai có thể thuyết phục được đối phương.

“Nếu là con trai anh cũng không phải không thích, trong nhà có ba đứa con trai, lớn lên đi ra ngoài thật có uy phong.”

“Uy phong cái quỷ, đánh nhau là có thể gỡ xương già của anh nấu canh đấy.” Tô Du vẫn quyết định từ từ, trước tiên phải có một sự chuẩn bị, hoặc ít nhất là một khoảng đệm, để cô với anh ít nhất có cùng một lập trường ở một điểm nào đó.

Người đàn ông không nói gì nữa, Tô Du cũng cắm đầu đạp xe không nói gì thêm, cô có chút ngẩn người, nếu cô dùng lá bài ly hôn để nói chuyện không sinh con với Ninh Tân, có đến bảy phần anh sẽ chiều ý cô không muốn có con, nhưng giữa hai người cũng sẽ có khoảng cách, chuyện con cái sẽ trở thành một đề tài cấm kỵ không thể chạm đến.

Cô không muốn làm như vậy, điều này chẳng khác nào dí dao vào cổ anh mà cướp bóc. Hai năm nay anh không làm tổn thương cô, đối với Tiểu Viễn tuy không thân thiết bằng Bình An, nhưng cũng không tệ.

Tô Du lặng lẽ thở dài, suy cho cùng là cô hài lòng với cuộc sống hiện tại, cô không muốn ly hôn vì lý do này, cũng không muốn dùng ly hôn để đe dọa ai.

“Ninh Tân này, anh nói xem nếu chúng ta không sinh thêm con, chỉ có Bình An và Tiểu Viễn, cuộc sống chẳng phải vẫn rất tốt đẹp sao. Mỗi tháng chúng ta có khoảng một trăm tệ thu nhập, muốn ăn gà thì mua gà, muốn hầm sườn thì hầm sườn, không muốn ăn mì đen thì ăn mì trắng, nhìn trúng đôi giày da hai mươi ba mươi tệ, mua liền hai đôi cũng không tiếc, anh ra ngoài lái xe em còn có thể gói bánh bao vằn thắn cho anh mang theo, xào thịt tương tóp mỡ cho anh nữa.” Tô Du thử đưa ra suy nghĩ của mình, dùng tình thế tốt đẹp để giành được sự đồng tình.

“Nếu em mang thai sinh con, ít nhất ba năm em không thể làm việc, em bụng to đạp xe rất nguy hiểm, sinh con rồi không thể lập tức đưa con đi làm, kiểu gì cũng phải đợi hai ba tuổi mới có thể đưa đi, vậy thì gần bốn năm nhà mình chỉ có một mình anh có thu nhập, bốn năm sau công việc của em cũng chưa chắc có thể giữ được.”

“Vậy là, nếu mẹ sinh em bé, chúng ta sẽ không được ăn cá, ăn gà, ăn sườn nữa, mà phải ăn bánh ngô và mì đen sao?” Bình An đạp nhanh hai vòng, hai chiếc xe đạp song song, cậu bé quay đầu hỏi.

“Cũng gần như thế, nếu em bé bị ốm, mẹ phải đưa em bé đi bệnh viện tiêm thuốc khám bệnh, khi bố không ở nhà, thì con và Tiểu Viễn sẽ giặt quần áo, mua thức ăn nấu cơm, mỗi ngày sau khi tan học còn phải đi nhặt củi.” Tô Du nói cho cậu bé tình huống nghiêm trọng nhất.

“Vậy thôi, đừng sinh nữa, bây giờ chúng ta rất tốt.” Bình An nói với người đàn ông đang trừng mắt nhìn cậu: “Bố, con hối hận rồi, không cần em gái, bố mẹ đừng sinh nữa, em trai con cũng không cần.”

“Con biết cái quái gì, chỉ lo ăn thôi.” Ninh Tân tức giận, người lớn chưa giải quyết xong, đứa nhỏ lại đầu hàng địch rồi.

Tô Du cười, quả nhiên như cô đoán, Bình An không muốn cô mang thai nữa, nên khi chị gái cô hỏi cậu bé muốn em trai hay em gái, cậu bé đã nói không biết, vì từ sâu thẳm trong lòng cậu không muốn cả hai, nhưng cậu cũng biết không thể nói thẳng như vậy, nên đã nói lấp lửng.

Còn về chuyện mẹ kế của Tiểu Đản mang thai, có lẽ trong lòng cậu bé có suy nghĩ gì đó, hoặc lo lắng mẹ kế của cậu cũng đột nhiên mang thai, nên cậu mới thường xuyên nhắc đến để quan sát phản ứng của họ.

“Dù sao con cũng không cần, bố mẹ đừng sinh nữa, con không thích, con chỉ thích trong nhà chỉ có bốn người chúng ta và một con chó.” Bình An tăng tốc đạp bàn đạp, vượt lên trước bố mẹ, miệng không ngừng kêu rằng cậu không thích em gái.

Tiểu Viễn vội vàng quay đầu lại, đập vào mắt cậu nhóc là nụ cười vui vẻ và đắc ý của mẹ, cùng vẻ mặt tức giận muốn đánh người của bố dượng. Cậu nhóc ngây người, quay đầu đi rồi lại quay lại nhìn một lần nữa, mẹ nhóc không đau lòng, mẹ nhóc không buồn vì lời nói của Bình An.

Ninh Tân chống chân xuống đất, bảo Tô Du xuống xe để anh lái.

“Anh say rồi, em sợ anh lái xe xuống mương mất, anh đừng lái, em chở anh.” Tô Du nắm tay lái không buông.

“Anh không say, chỉ uống chưa đến nửa chén.” Anh thấy cô kinh ngạc trợn tròn mắt, bình tĩnh giải thích: “Độ cồn không cao, lát nữa sẽ tan thôi, bây giờ anh đã bị Bình An làm cho tỉnh rượu rồi, lên xe đi anh lái, tuyệt đối sẽ không làm em ngã đâu.”

Anh nói vậy, Tô Du cũng yên tâm ngồi lên ghế sau, lẩm bẩm: “Em còn tưởng anh giả vờ say chứ, anh nặng hơn một trăm bốn mươi cân, còn nặng hơn cả lợn, mệt chết em rồi.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »