Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75425 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 170
quẻ keo

❊ ❊ ❊

“Đây là cái gì?” Văn Trạch Tài nhận lấy miếng gỗ từ tay vợ, ngơ ngác hỏi.

Điền Tú Phương liền đáp: “Chị Kiều tạ lễ anh ạ, chị ấy bảo trên người chẳng có đồng nào nhưng lại không muốn thiếu nợ chúng ta cho nên gửi tặng món đồ gia bảo tổ tiên để lại.”

Tổ tiên để lại?

Văn Trạch Tài cẩn thận nhìn tới nhìn lui nhìn xuôi nhìn ngược nhưng vẫn không thể luận ra là cái gì. Cuối cùng anh bèn xách nó đi kiếm Chương Toàn. Vốn dĩ thuật là do Chương Toàn hạ thế nên người nhận lễ tạ phải là ông ấy mới đúng.

Ai dè đâu Chương Toàn vừa nhìn thấy món đồ đã lập tức xua lấy xua để: “Thôi thôi cậu giữ lại đi, cái này đưa tôi cũng vô ích, tôi không sử dụng được.”

“Cái gì vậy?” Viên Vệ Quốc cũng hiếu kỳ cầm lên ngắm nghía, “Nhìn thì có vẻ làm bằng gỗ nhưng cảm giác sờ vào lại không giống gỗ, lạ nhỉ?!”

Chú Chung cũng thò qua góp vui: “Ờ, đồ gia truyền gì mà kỳ cục vậy?”

Chương Toàn vuốt râu cười nhạo: “Nông cạn, thiếu hiểu biết!”

Ngay tức khắc, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía này, hồi hộp chờ đợi còn Chương Toàn thì cứ đủng đỉnh ngắm mây ngắm gió, mặc kệ cho mọi người tò mò chơi.

Thấy vậy, Chung Nhiên liền rót một tách trà, khéo léo mở lời: “Cha nuôi à, đừng gây thù chuốc oán nữa!”

Chương Toàn cười khà khà, ung dung thưởng thức ly trà con gái nuôi đặc biệt rót cho mình rồi sau đó mới đủng đỉnh giải thích: “Cái này gọi là Keo, chuyên dùng để gieo quẻ. Là vật kiếm cơm của các đoán mệnh sư thời xưa thế nhưng bây giờ e rằng không thể tìm được nữa rồi bởi loại gỗ chế tạo ra nó gần như đã tuyệt tích không còn xuất hiện trên đời. Mọi người nói xem, như vậy đã đủ quý giá chưa.”

“Ồ, công nhận quý hiếm thật”, Văn Trạch Tài một lần nữa cầm miếng gỗ lên, lật qua lật lại xem xét: “Tôi đã từng nghe ông nội nhắc qua về Keo gieo quẻ, nó chính xác hơn mai rùa rất nhiều.”

Nói đoạn, Văn Trạch Tài học theo cách ông nội dạy, gõ nhẹ hai cái vào chính giữa.

“Rắc!” Một tiếng động giòn tan vang lên.

Nguyên bản khối gỗ tròn trịa bỗng chốc tách thành hai nửa trăng khuyết.

Anh nhẹ nhàng đặt chúng lên bàn, mọi người xúm xít bu lại xem. Ồ, đúng thật là keo xin quẻ.

Chương Toàn ưu ái dành tặng Văn Trạch Tài ánh mắt bội phục: “Tôi đang băn khoăn không biết cậu sẽ mở nó thế nào, ai dè…”

“Đợi tôi cầu ông chứ gì?” Văn Trạch Tài nhướng mày bắt đúng trọng tâm khiến Chương Toàn phá lên cười ha hả, luống cuống vớ lấy chén trà hòng che giấu vẻ thất vọng vì mưu sự bất thành.

“Cầm đi”, Văn Trạch Tài phóng khoáng đặt vào tay Viên Vệ Quốc.

Viên Vệ Quốc sững sờ: “Đồ tốt như vậy sao anh không giữ dùng mà lại tuỳ tiện cho em?”

Văn Trạch Tài cười khẽ: “Anh có tiền vàng và la bàn là đủ rồi, thêm cái này nữa lại thành thừa.”

Anh cho thì em xin, Viên Vệ Quốc không khách khí, đút túi luôn.

Bất chợt, cậu lại hỏi tiếp: “À đúng rồi, anh còn giấy hoàng cốt tương không?”

Văn Trạch Tài gật đầu: “Còn một ít, chú cần bao nhiêu?”

“Dạ mười tờ.”

“Ừ sang đấy anh đưa cho.”

Dứt lời, Văn Trạch Tài liền đứng dậy. Thấy vậy chú Viên hỏi với theo: “Ấy không ăn cơm à?”

“Ăn chứ ạ, nhưng ăn cơm vợ cháu nấu cơ”, Văn Trạch Tài trả lời tỉnh bơ rồi kiêu ngạo rời đi.

Chương Toàn bĩu môi tỏ vẻ ghen tức rồi chồm sang nói với chú Chung và chú Viên: “Thằng nhãi này khinh chúng ta không có vợ đây mà!”

Chú Chung choáng váng đỡ lấy ngạnh cửa: “Anh Chương à, anh nhạy cảm quá rồi!”

Chú Viên gật gù đồng tình: “Phải đấy, sống phiên phiến thôi, nhạy cảm quá chuốc buồn phiền, với lại nó nói cũng đúng mà!”

Chương Toàn bất thình lĩnh vỗ đùi cái đét rồi chỉ qua căn hộ kế bên: “Á à biết rồi nha, Anh Viên, anh cũng có ghệ cho nên khinh hai thằng cẩu độc thân chúng tôi phải không?”

Chú Chung và Chung Nhiên nghẹn cười gần chết còn chú Viên thì cuống quýt giải thích. Nhưng khổ nỗi ông già càng ra sức giãi bày thì Chương Toàn càng hăng hái trêu chọc.

Thoáng chốc, mảnh sân nhỏ được lấp đầy bởi những tràng cười vui tươi rộn rã.

Về tới nhà, Văn Trạch Tài đi thẳng vào buồng lấy đủ mười tờ giấy hoàng cốt tương đưa cho Viên Vệ Quốc:

“Chú cần để làm gì?”

Viên Vệ Quốc nhanh chóng cất số giấy vào túi rồi nhún vai đáp: “Thì em cũng phải kiếm cơm chứ anh.”

Văn Trạch Tài sờ sờ cằm, ra vẻ trưởng bối: “Khôn lớn thật rồi!”

Viên Vệ Quốc bất ngờ tung cú đá, Văn Trạch Tài nhanh nhẹn né sang một bên, cuối cùng Triệu Đại Phi xui xẻo lãnh trọn.

Cậu chàng vừa ôm chân vừa la oai oái: “Gì vậy trời, trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết à???”

Không thể làm gì Văn Trạch Tài, Viên Vệ Quốc giận dỗi bỏ đi một mạch.

Văn Trạch Tài đứng trước cổng nhà, cố tình nói thật to: “Có chăn thì chăn đồng xa, đừng lảng vảng quanh khu này kẻo lại trách anh đây đoạt khách!”

“Biến!” Viên Vệ Quốc hậm hực dứ dứ nắm đấm.

Thật ra Viên Vệ Quốc không định quay về với kiểu làm ăn trước đây mà đổi sang một hình thức khác, linh hoạt và chủ động hơn. Thay vì ngồi cố định một chỗ, cậu sẽ chu du tứ hải, tuỳ duyên gặp khách cần cái gì thì tính cái đó. Và quan trọng hơn cả là có thể giúp cậu nghe ngóng được động tĩnh của Chu gia từ nhiều phía.

Tuy nhiên phương thức này có mặt hạn chế đó là cậu phải đi xa, không thể thường xuyên ở gần gia đình. Rất may đã có chú Chung cùng Chương Toàn đảm bảo an nguy cho chú Viên và Chung Nhiên, vậy nên Viên Vệ Quốc có thể an tâm lên đường.

Còn khoảng nửa tháng nữa là tới kỳ khai giảng năm học mới, Văn Trạch Tài tranh thủ lấy tài liệu ra xem trước, trong khi ấy Triệu Đại Phi cùng Hiểu Hiểu và Thiên Nam cũng đang bận rộn làm bài tập, ôn luyện lại kiến thức cũ.

Hôm nay là sinh thần chú Viên cho nên mọi người đóng cửa hàng sớm, nô nức kéo tới Viên gia dự tiệc.

Chú Viên tươm tất trong bộ quần áo do chính tay Chung Nhiên may tặng, râu ria cắt tỉa gọn gàng, còn bộ tóc thì chả biết ông già kiếm đâu được lọ keo mà xịt cứng ngắc, vuốt ngược ra sau nom rất chi là mắc cười. Nhưng thôi kệ, hôm nay là ngày của chú mà, miễn chú vui là được.

Văn Trạch Tài tươi cười chúc: “Chú Viên, chúc chú phước như đông hải, thọ tỉ nam sơn.”

Điền Tú Phương cũng vui vẻ tiếp lời chồng, sau đó đặt vào tay chú một bao lì xì đỏ rực.

Chú Viên cười hi ha đút túi ngay rồi mời cả gia đình ngồi vào bàn chuẩn bị nhập tiệc.

Khách khứa tới dự toàn là bạn bè thân thiết của chú cho nên bầu không khí rất tình cảm và đầm ấm.

Trần Vân Hồng lượn một vòng xuống bếp rồi trở lên nói nhỏ vào tai chồng: “Thím Vương đang nấu nướng ở dưới bếp.”

“Đương nhiên rồi, hôm nay là ngày vui của chú Viên mà lại”, Triệu Đại Phi nhe răng làm mặt quỷ bị Trần Vân Hồng nhéo cho một cái rõ đau. Đáng tiếc cậu chàng chẳng dám kêu than, chỉ đành âm thầm chịu đựng.

Vốn Điền Tú Phương định xuống hỗ trợ nhưng nói thế nào thím Vương cũng không cho động tay. Cũng may còn có trợ thủ Chung Nhiên, mặc dù cô nàng nấu ăn không giỏi nhưng chạy bàn thì nhanh nhẹn số một.

Giữa sân kê ba chiếc bàn tròn loại lớn, mọi người nâng ly chúc tụng náo nhiệt, rộn ràng, duy chỉ thiếu mỗi mình thím Vương. Bất luận chú Viên đi kêu rất nhiều lần nhưng thím nhất quyết không chịu ra, một mực ăn mâm phụ ở dưới bếp.

Tiệc tàn, khách khứa lục tục kéo nhau về hết, mấy người Văn Trạch Tài ở lại phụ dọn dẹp. Tuy nhiên có một điều lạ là càng gần cuối buổi, thím Vương lại càng buồn, cái đầu cứ gục xuống, ủ rũ chẳng thiết nói năng. Thấy vậy, Chương Toàn liền huých vai chú Viên, ý bảo ra dỗ người đẹp đi.

Thực lòng chú Viên cũng rất quan tâm tới bà bạn già vậy nên liền đi qua hỏi xem thế nào.

Nhưng chả biết hai người nói gì mà cuối cùng thím Vương đỏ hoe mắt rời đi còn chú Viên thì bần thần đứng chôn chân tại chỗ, nặng nề gạt lệ.

Văn Trạch Tài liếc mắt, Viên Vệ Quốc lập tức chạy ra hỏi thăm tình hình.

Đại khái tầm năm, sáu phút sau, chú Viên quay về bàn, nhàn nhạt thông báo: “Con cái bà ấy muốn đón mẹ trở về nhà cũ sinh sống. Bà ấy hỏi chú nghĩ thế nào. Haizz, còn nghĩ gì được nữa. Có con cháu hiếu thuận đó là phúc phần, tất nhiên phải quay về hưởng phúc rồi, ở đây với lão già này làm gì.”

Ngồi bên cạnh, Chung Nhiên buồn thỉu buồn thiu: “Nhưng thím Vương muốn ở lại mà…”

Đáy mắt chú Viên vụt qua một tia đau khổ khó che giấu: “Ở lại để làm gì, đối với cha hay với bà ấy đều không phải chuyện tốt. Cha không muốn vì mình mà mối quan hệ của mẹ con họ trở nên gay gắt. Già rồi, hà tất phải như vậy?!”

Dứt lời, chú đứng dậy đi thẳng vào phòng ngủ. Cái bóng lưng liêu xiêu đượm vẻ cô đơn, hiu quạnh.

Viên Vệ Quốc toan đuổi theo nhưng bị Chương Toàn giữ lại: “Đừng, để ông ấy yên tĩnh một mình đi.”

Một buổi tiệc chúc thọ linh đình vui vẻ đến cuối cùng lại kết thúc trong buồn bã, sầu thương! Quả là đáng tiếc!

Hai vợ chồng Văn Trạch Tài mỗi người nắm tay một đứa con, thủng thẳng đi về nhà mình. Ban nãy Triệu Đại Phi đã đưa Trần Vân Hồng về từ lâu rồi, bởi lẽ bà bầu buồn ngủ sớm với lại trời khuya đường nhỏ đi đứng nguy hiểm, mọi người cũng không yên tâm.

Dưới bầu trời đêm đầy sao lấp lánh, một nhà bốn người dung dăng dung dẻ vừa đi vừa trò chuyện. Trẻ con ríu rít khoe nhau trò chơi mới khám phá còn người lớn lại thả trôi cảm xúc trong nhân tình thế thái.

Điền Tú Phương tức cảnh sinh tình: “Anh này, anh bảo thím Vương có nỡ đi không?”

Văn Trạch Tài lắc đầu: “Chuyện tình cảm đâu ai có thể nói rõ ràng. Cứ cho là chú Viên đồng ý tiếp nhận thím Vương đi, vậy còn thím ấy thì sao. Liệu có thể vì chú Viên mà quyết tuyệt với con cái mình không? Chú Viên nói rất đúng, tới cái tuổi này rồi đâu thể xốc nổi như đám thanh niên, ích kỷ vứt bỏ tất cả để chạy theo tiếng gọi của tình yêu.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử