Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75231 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 120
quỹ đen

❊ ❊ ❊

Không để mọi người đợi lâu, Dương Ái Hoa kể ngay: “Đêm hôm ấy ba tôi về mắng tôi xối xả, nói tôi bất hiếu, không phải là đứa con ngoan của ông.”

Nói xong, hai vành mắt Dương Ái Hoa đỏ quạnh, nước mắt vòng quanh trực chờ rớt xuống. Ngồi bên cạnh, thím Dương cũng bắt đầu sụt sùi, vừa rút khăn mùi soa chấm chấm nước mắt vừa hướng về phía Văn Trạch Tài giải thích: “Ông nhà tôi mất bất đắc kỳ tử, lúc đó thằng bé này lại đang ở thành phố khác thế nên đâu có về chịu tang kịp đâu. Mấy anh nó đã cấp tốc báo tin ngay lập tức ấy chứ nhưng khi nó về tới nơi thì cũng đã là ngày hạ táng rồi!”

Văn Trạch Tài nhíu mày hỏi dồn: “Vậy cậu có làm đủ tứ phục không đấy?”

Tứ phục chính là khóc, quỳ, thiêu, cống. Trong đó “khóc” và “quỳ” thì dễ hiểu rồi, lời sao ý vậy, còn “thiêu” tức là đốt giấy tiền vàng mã và “cống” ý chỉ hành động dâng lễ hoặc đội mâm dâng lễ bao gồm hoa quả, đồ ăn thức uống cho người đã khuất.

Dương Ái Hoa gật đầu ngay mà không cần suy nghĩ: “Đều đã làm cả rồi!”

Văn Trạch Tài hỏi vặn: “Thật sự đã làm đủ cả bốn?”

Lúc này, Dương Ái Hoa bắt đầu do dự, cậu cẩn thận nhớ lại từng việc rồi khẳng định đầy quả quyết: “Chắc chắn đã làm đủ!”

Tuy nhiên, thím Dương đột nhiên lên tiếng phản đối: “Không, không đúng. Con còn thiếu cống!”

“Mẹ nhớ nhầm thế nào ấy chứ, sao lại chưa được, rõ ràng con…” nói được một nửa, Dương Ái Hoa chợt ngẩn ra như khúc gỗ rồi xấu hổ xác nhận: “chết rồi, con quên chưa cống thật. Hôm ấy chị dâu cả mua lễ giúp. Tại lúc đó con khó chịu trong người quá thế nên chỉ ra trước mộ cha quỳ đốt vàng mã thôi, xong xuôi là con đứng dậy đi về ngay, lễ vật cũng là do người khác dâng, từ đầu chí cuối con không động tới đồ lễ một lần nào.”

“Cái thằng này, sao chuyện quan trọng như thế mà lại có thể quên được cơ chứ, giời ời là giời…” thím Dương rối rít tít mù, vừa khóc vừa đánh bùm bụp vào bả vai con trai.

Kế đến bà quay sang, mếu máo sợ hãi hỏi Văn Trạch Tài: “Đại sư ơi, vậy là ba nó giận nên mới quay về trừng phạt Ái Hoa phải không đại sư?”

Tuy nhiên Văn Trạch Tài lại lắc đầu phủ nhận: “Không phải, là do mệnh cậu ấy năm nay phạm âm thế nên việc ông nhà về báo mộng chỉ là khởi đầu thôi. Người phạm âm không chỉ giấc ngủ bị ảnh hưởng mà sức khoẻ cũng rất dễ gặp vấn đề. Nếu muốn tránh xui rủi nạn kiếp thì cần phải thay phương hướng, đổi đường đi, sửa tướng hoán cải vận mệnh!”

Thím Dương chắp hai tay trước ngực, cung kính cẩn trọng: “Đại sư, mời thầy nói ạ, chúng tôi nhất định sẽ làm theo.”

Văn Trạch Tài khẽ gật đầu rồi quay sang hỏi Dương Ái Hoa: “Đầu giường cậu kê hướng nào?”

Vốn dĩ Dương Ái Hoa có hai chỗ ở thế nhưng trùng hợp thay cả hai nơi đều kê giường cùng một phương hướng, vậy nên Dương Ái Hoa đưa ra câu trả lời rất nhanh: “Hướng Tây Nam!”

Văn Trạch Tài bắt đầu chỉ điểm: “Ra về lập tức đổi sang hướng Bắc, còn nữa năm nay xuất hành tránh hướng Tây, đồng thời tuyệt đối không được tới những nơi âm khí nặng, tỷ như…”

Nói tới đây, Văn Trạch Tài chợt khựng lại, ho nhẹ một tiếng chọn lọc từ ngữ lịch sự dễ nghe hơn: “Tỷ như mấy nơi làm đàn ông vui vẻ, sảng khoái!”

Dương Ái Hoa chột dạ, tức thì ôm ngực ho sặc sụa. Thím Dương nheo mắt hết nhìn Văn Trạch Tài rồi lại nhìn sang thằng con nhà mình. Ủa, hai người này làm sao mà bỗng nhiên ho lấy ho để thế này?!

Không đợi Văn Trạch Tài dặn lần thứ hai, Dương Ái Hoa vừa đấm ngực thùm thụp vừa cuống quýt gật như bổ củi: “Được được, tôi nhớ rồi, cám ơn đại sư!”

“Giờ cậu vào đây, tôi lấy cho cậu hai đoá hướng dương. Sau khi trở về làm thành túi thơm lúc nào cũng phải mang theo bên người”, dứt lời Văn Trạch Tài đứng dậy, ra dấu cho Dương Ái Hoa đi theo mình.

Đúng lúc này, Triệu Đại Phi quay trở lại liền bị thím Dương túm ngay tại cửa, tò mò hỏi: “Này này cậu thanh niên, cậu cho thím hỏi mấy nơi khiến đàn ông vui vẻ, sảng khoái là chỗ nào?”

Triệu Đại Phi sờ sờ cánh mũi, không hiểu tại sao tự nhiên thím Dương lại hỏi tới chủ đề này nhưng vẫn thành thật trả lời: “Chính là mấy nơi mà trước đây người ta gọi là thanh lâu hoặc nhà thổ đấy thím. Nhưng mà giờ là thời đại mới rồi, các cô gái không tràn ra đường mời chào trắng trợn như trước đâu, mà chỉ ý nhị nói là dịch vụ khiến đàn ông được thoải mái, vui vẻ!”

Nghe tới đây, thím Dương tối sầm mặt mũi, không nói một lời, nhưng qua sắc mặt cũng đủ biết thím đang tức tối tới độ nào.

Một lát sau, Văn Trạch Tài dẫn Dương Ái Hoa ra tới, vừa đi anh vừa tiếp tục căn dặn: “Quẻ tượng của cậu khá xấu đấy, thế nên tốt hơn hết phải chiếu theo lời tôi mà làm có như vậy mới vớt vát được chút may mắn, phúc lành. Còn ngay khi cậu vi phạm một trong những điều trên thì chờ đón cậu phía trước chính là tầng tầng lớp lớp hung hiểm, tới lúc ấy không ai có thể cứu được cậu đâu!”

Dương Ái Hoa vội vàng gật đầu, vẻ mặt thận trọng tới không thể thận trong hơn: “Đại sư yên tâm, tôi sẽ nhất nhất làm theo những lời thầy dạy, đảm bảo không sai phạm nửa chữ!”

Đứng đợi sốt ruột nãy giờ, thím Dương hùng hổ lao tới đạp cho thằng con một phát rõ đau. Song khi quay sang Văn Trạch Tài thì thái độ lại tươi cười, mềm mỏng như hoa: “Đại sư, thầy vất vả rồi, đây là chút ít lòng thành của gia đình chúng tôi, thỉnh thầy nhận cho ạ!”

Thím ấy hành động quá nhanh quá nguy hiểm, thậm chí Văn Trạch Tài cũng phải tròn mắt kinh ngạc, tuy nhiên đến khi nhìn sang Triệu Đại Phi thì anh cũng đã ngờ ngợ hiểu ra vấn đề. Anh tủm tỉm cười, nhận bao lì xì bỏ vào túi đồng thời không quên mấy lời khách sáo quen thuộc: “Thím đừng nói vậy, đều là chuyện nên làm. Hai mẹ con về thong thả nhé, có việc gì cứ đến tìm tôi đừng ngại.”

Thím Dương cười cười cáo biệt rồi xoay người, xách tai thằng con lôi đi xềnh xệch. Hai mẹ con vừa bước chân ra khỏi tiệm, thím đã nghiến răng ken két mắng từ trên đầu mắng xuống: “Cái thằng không nên thân này, mẹ tìm cho mày không biết bao nhiêu con gái nhà đàng hoàng tử tế thì mày không chịu lại chạy tới mấy nơi hỗn tạp vớ vẩn để ăn chơi sa đoạ à? Mày giỏi lắm, đi về đây, mày đi về đây…mẹ đánh gãy chân mày để xem mày còn chơi bời, đàn đúm được nữa không!”

Vừa đau chân vừa đau tai, nhưng Dương Ái Hoa tuyệt nhiên không dám kêu la lớn tiếng, chỉ xuýt xoa mấy tiếng rồi ngoan ngoãn tập tà tập tễnh nhảy lò cò theo mẹ. Tất nhiên cậu nào dám chọc giận lão phật gia ở đây, lỡ chẳng may bà loa loa lên cho cả bàn dân thiên hạ thì có nước đội quần thôi!

Lúc này trông bộ dạng của Dương Ái Hoa thảm thương vô cùng, cái đầu cúi gằm khép nép một phép một tội chả dám hó hé nửa lời. Rõ ràng lớn tướng rồi nhưng không khác nào mấy cậu nhóc trốn học đi chơi bị mẹ xách tai cho ăn đòn. Triệu Đại Phi lè lưỡi, ái ngại cảm thán: “Rồi xong, hình như con lỡ miệng hại anh ta rồi!”

Văn Trạch Tài lắc đầu cười khẽ: “Cũng không tính là hại, có thím Dương canh chừng cẩn mật chắc chắn cậu ta sẽ không dám làm bậy.”

Triệu Đại Phi cười hắc hắc, cho chừa cái tội thích hoa thơm bướm lạ này! Ấy chết, quên mất rồi, Đại Phi vỗ đầu cái bốp rồi cuống quýt định phi ra cửa: “Ôi, hình như sư phụ quên không căn dặn họ khi về phải làm lễ cống rồi, để con đuổi theo…”

Cũng may Văn Trạch Tài nhanh tay nhanh mắt cản kịp: “Không cần, thầy dặn rồi!”

Nói đoạn, anh rút phong bao lì xì đỏ chót ra, nắn nắn một chút, ồ cũng dày ra trò nha, được đấy. Sau đó, anh lại đủng đỉnh nhét trở lại túi mình.

Chứng kiến một màn này, Triệu Đại Phi liền nhắc nhở: “Sư phụ, thầy không thể lập quỹ đen được!”

Văn Trạch Tài tối sầm mặt: “Bậy bạ, thầy lập quỷ đen lúc nào!”

Triệu Đại Phi trỏ trỏ vào một bên túi quần phồng căng: “Thì đây thôi, trước đây thu được bao nhiêu thầy đều nộp hết cho sư mẫu. Lần này âm thầm đút túi mình, không phải muốn lập quỹ đen thì là gì. Ai da, sư phụ à, làm vậy không tốt tí nào đâu, chẳng may sư mẫu biết được là lớn chuyện đấy nha!”

“Không phải không đưa mà là chưa đưa, để cuối ngày rồi đưa một lần chứ đưa lắt nhắt từng chút một mất thời gian!” Văn Trạch Tài đường hoàng đáp lời với vẻ mặt không thể chính nhân quân tử hơn.

Mà anh đây đúng là liệu sự như thần, quả nhiên cuối giờ chiều cửa hàng lại có lộc tìm tới. Vị khách lần này vẫn là một bà thím, thím ấy muốn tính ngày lành tháng tốt để chồng xuất hành đi làm ăn xa.

“Chồng tôi muốn xuôi về phương Nam làm ăn. Đường xá xa xôi, đi một lần có khi cả năm mới có thể trở về, cho nên tôi muốn tính ngày đẹp để ông ấy lên đường bình an, may mắn. Đại sư, nhờ thầy xem giúp trong vòng năm ngày tới có ngày nào tốt không vì ông ấy chỉ có thể ở nhà nhiều nhất năm ngày là phải xuất phát rồi.”

Phải công nhận bà thím hiền lành chân chất thật đấy, có bao nhiêu là tồng tộc kể ra bằng hết, không hề có một chút đề phòng kẻ gian gì cả.

Văn Trạch Tài lắc đầu bật cười nhưng không sao, thánh nhân đãi kẻ khù khờ mà lại, cứ thiện tâm ắt gặp phúc báo, khôn lanh quá nhiều khi lại tự hại mình!

“Ngày mai, mùng ba tháng hai âm là ngày Ất sửu (1) lại còn thêm chòm sao Lâu (2) nữa, có nghĩ là thiên thời địa lợi nhân hoà, làm gì cũng thuận lợi may mắn.”

Nghe Văn Trạch Tài nói vậy, thoạt đầu bà thím mừng lắm nhưng rất nhanh lại rơi tõm vào trạng thái buồn bã cùng khổ sợ. Thím vui vì chọn được ngày đại cát đại lợi nhưng buồn vì ngày ấy quá gần, chẳng còn ở cạnh chồng được bao lâu.

Thím đặt xuống một hào trả phí, cúi đầu cảm ơn rồi buồn buồn ra về đặng chuẩn bị vài món ăn ngon, sắp xếp tư trang hành lý tiễn chồng lên đường.

Nhìn theo bóng lưng gầy gò, tất tả của người phụ nữ, Triệu Đại Phi không khỏi thắc mắc: “Sư phụ, sao dạo này lắm người kéo nhau xuôi xuống phương Nam thế nhỉ. Bộ ở đó có vàng chắc?!”

Văn Trạch Tài ném tờ báo giấy cho thằng đệ: “Hiện tại quốc gia đang đẩy mạnh phát triển kinh tế tại khu vực duyên hải thế nên thu hút nhiều nhân công là lẽ đương nhiên. Có rảnh thì chịu khó đọc nhiều sách báo vào, có ích lắm đấy!”

Triệu Đại Phi cười hắc hắc, cậu kéo cái ghế đẩu ra trước cửa, ngồi dựa sát vào tường, vắt chân chữ ngũ, hơi nghiêng nghiêng đầu tập trung đọc từ trang báo đầu tiên.

===

Chú thích:

(1)Ngày Ất Sửu là ngày Trương công tài nữ phượng mao, giờ Dần, Mão xuất hành có quý nhân đón dẫn sẽ đại cát. Giờ Ngọ, Mùi, Không Vong. Sinh môn ở Đông bắc. Tử môn ở Tây nam, Hưu môn ở Bắc.

(2)Sau Lâu là chòm sao thuộc Bạch Hổ ở phương Tây, cung Tuất, cầm tượng con chó, có ngũ hành Kim thuộc Kim Tinh, chủ trì ngày thứ 6, là sao tốt (kiết tú). Sao Lâu chủ về người của đều hưng thịnh, thăng quan tiến chức, hôn thú sinh đẻ thuận, con cái tốt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử