Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75464 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 139
vẹn toàn

❊ ❊ ❊

Ngay khi ống thuốc được tiêm vào tĩnh mạch, Tần Dũng bất ngờ mở bừng mắt, hét lên đầy thảm thiết: “Mẹ!”

Phía bên này, thím Tần há hốc miệng, bàng hoàng trỏ vào những đốm đen đang bay lượn: “Văn đại sư…thầy…thầy có nghe thấy gì không? Vừa rồi tôi nghe thấy tiếng thằng Dũng, nó gọi tôi…tôi…”

Văn Trạch Tài gật đầu xác nhận: “Đúng rồi, thím không nghe lầm đâu, đúng là Tần Dũng đã gọi thím. Giờ cậu ấy không sao nữa rồi. Cháu nghĩ không bao lâu cậu ấy sẽ về thăm thím thôi.”

Thím Tần quyến luyến nhìn theo ngọn lửa sắp tắt, mếu máo khóc không thành tiếng: “Dũng…con ơi…”

Văn Trạch Tài khẽ thở dài, vỗ vai trấn an: “Thím đừng khóc, không có việc gì nữa rồi.”

Thím Tần lau nước mắt, nghẹn ngào nói: “Văn đại sư, thầy đợi tôi tí, tôi ra liền.”

Nói rồi, thím chạy thẳng vào phòng trong. Chốc lát sau trở ra với một cái bọc đỏ trên tay, kính cẩn đưa tới trước mặt Văn Trạch Tài: “Thật ngại quá, trong nhà không có bao lì xì nên tôi dùng tạm miếng vải đỏ thay thế, mong Văn đại sư không chấp nhất.”

“Không sao không sao, thím đừng câu nệ tiểu tiết”, Văn Trạch Tài thoải mái vươn tay nhận lấy. Cảm giác khi chạm vào cho anh biết lễ tạ này không hề mỏng tí nào, bày tỏ đủ đầy thành ý của gia chủ.

Đợi một lát cho thím Tần có thời gian khôi phục tinh thần, Văn Trạch Tài mới nói tiếp: “Lần này trở về Tần Dũng sẽ không đi nữa, chắc thím sẽ được uống trà con dâu sớm thôi.”

Trước đây nghe danh Văn đại sư đã lâu, giờ lại chính bản thân trải nghiệm thực tế, thím Tần càng thêm tin phục Văn Trạch Tài bội phần. Thế nên vừa nghe thầy phán con trai sắp về lại còn chuẩn bị có thêm con dâu thành ra thím Tần mừng quýnh cả lên: “Tốt quá, tốt quá rồi. Văn đại sư, tới lúc ấy nhất định phải mời thầy tới uống chén rượu mừng chung vui cùng gia đình chúng tôi.”

Văn Trạch Tài tươi cười nhận lời: “Nhất định cháu sẽ tới tham dự!”

Quay trở lại với Hạ gia. Hôm nay đi học Quách Nguyệt Nguyệt cứ cảm thấy trong lòng bồn chồn không yên, linh cảm hình như sắp có chuyện gì xảy ra thì phải. Thấp tha thấp thỏm cả buổi trời, tới khi ôm cặp sách về trước cổng nhà, Quách Nguyệt Nguyệt mới bàng hoàng phát hiện đã xảy ra việc lớn thật rồi. Toàn thân cô cứng đờ, không dám tin vào những gì đang hiển thị ngay trước mắt. Trên phòng khách, ông bà Hạ cười cười nói nói, thảnh thơi tựa sô pha xem truyền hình. Dưới bếp, khói bốc nghi ngút đi kèm với đó là tiếng nồi niêu, tiếng xào nấu, tiếng bước chân đàn ông vững chãi đi qua đi lại.

Bất giác hai tai Quách Nguyệt Nguyệt ù đặc, đôi chân nặng như đeo chì không sao nhấc lên nổi. Hình ảnh này quen thuộc quá bởi đó chính là khung cảnh sinh hoạt đời thường của Hạ gia cách đây ba năm về trước. Khi ấy ba mẹ chỉ việc thoải mái ngồi uống trà xem tivi còn cô và anh trai sẽ đảm nhận nhiệm vụ nấu nướng dọn dẹp.

Nhưng ngay bây giờ, cô đang đứng đây vậy thì ai ở trong bếp nấu cơm…chẳng lẽ…???

Đúng lúc này, bà Hạ cất tiếng: “Đi học về rồi đấy hả con? Mau vào rửa mặt mũi chân tay rồi chuẩn bị ăn cơm thôi. Hôm nay Hạ Trực xuống bếp, lâu rồi nhà mình chưa ăn cơm Trực Trực nấu. Mau vào nhà đi con, còn đứng đực ở đó làm gì?”

Lời này như một sự khẳng định những gì Quách Nguyệt Nguyệt lo sợ đã trở thành sự thật. Cô thất kinh, choáng váng giật lùi về sau…xong rồi…anh Trực đã tỉnh…anh Trực đã tỉnh lại rồi…

Thấy con dâu cứ ngây ra như phỗng, nước mắt ngắn dài tuôn rơi lã chã, bà Hạ lắc đầu thở dài nhưng cuối cùng vẫn quyết định bước tới kéo con bé vào sân: “Đúng là con có sai nhưng dầu gì con cũng là dâu con của Hạ gia, là vợ của thằng Trực. Bao năm nay cha mẹ đều biết con đã dốc lòng dốc sức chăm lo cho Trực Trực, thậm chí còn từ bỏ trường đại học mơ ước để có nhiều thời gian ở bên săn sóc, trông nom thằng bé to xác nhưng ngây khờ. Như vậy cũng xem như một sự hy sinh rất lớn rồi…”

Haizz, lòng bàn tay là thịt, mu bàn tay cũng là thịt, việc đã tới nước này ông bà biết tính sao bây giờ. Nói không oán trách Nguyệt Nguyệt là giả nhưng cũng không thể phủ nhận những gì con bé đã làm. Nó tỉ mỉ chăm sóc, lo lắng cho thằng Trực từng miếng cơm giấc ngủ, việc gì cũng cẩn thận chu toàn khiến ông bà cảm động vô cùng. Hơn nữa Văn đại sư đã từng nói “tình yêu che khuất đôi mắt, lu mờ lý trí”, vậy nên ông bà tin Nguyệt Nguyệt chỉ vì quá yêu nên mới trót lầm đường lạc bước chứ bản chất con bé không xấu, con bé sẽ không bao giờ cố tình hãm hại Hạ Trực, làm hại Hạ gia.

Tuy nhiên đối diện với sự bao dung của ba mẹ, Quách Nguyệt Nguyệt lại càng cảm thấy khó chịu muôn phần, cô biết mình sai, mình ích kỷ, mình đã phạm phải lỗi lầm tày đình tuyệt đối không thể dung thứ.

Đúng lúc này, thanh âm xào nấu trong phòng bếp bất chợt ngưng bặt. Tiếp theo đó, Hạ Trực bưng khay đồ ăn ra tới. Ngay giây phút hai ánh nhìn giao nhau, Quách Nguyệt Nguyệt lập tức cúi thấp đầu tránh né. Cô không còn mặt mũi nào nhìn Hạ Trực nữa.

Khựng lại giây lát, Hạ Trực nhàn nhạt cất lời: “Vào ăn cơm trước đã, có gì ăn xong rồi nói.”

Bữa cơm này trừ bỏ vợ chồng ông bà Hạ vui mừng phấn khởi thì hai người còn lại bần thần như nhai rơm, chả cảm nhận được bất cứ mùi vị gì.

Cơm nước xong xuôi, Hạ Trực chỉ lạnh lùng bỏ lại một câu: “Chúng ta ra ngoài nói chuyện”, sau đó bỏ đi một nước khiến Quách Nguyệt Nguyệt sợ run người, mãi sau mới cứng ngắc đứng dậy, chậm rì rì theo chồng ra cửa.

Nhìn theo bóng lưng hai đứa một trước một sau, bà Hạ vô thức thở dài: “Không biết rồi sẽ thành ra thế nào đây…haizz…”

Hôm nay thời tiết thay đổi thất thường, Điền Tú Phương vừa đón được hai đứa nhỏ về tới cửa hàng thì gió bắt đầu thổi mạnh, mây đen vần vũ kéo đến và tiếp theo đó là mưa ào ào như trút nước. Mưa xối xả trắng trời trắng đất kèm theo gió lốc dữ dội, kể cả có mặc áo tơi hay bung dù cũng khó lòng di chuyển được, thành ra Văn Trạch Tài quyết định đêm nay vợ chồng con cái ngủ tạm tại cửa hàng. Cũng may ở đây có sẵn chăn mền thế nên không sợ bị lạnh.

Đang lúc mọi người loay hoay xếp bàn xếp ghế chuẩn bị trải chiếu nghỉ ngơi thì Triệu Đại Phi bất ngờ la lên: “Sư phụ sư phụ nhìn kìa, bên ngoài có một cô gái đang dầm mưa…”

Híp mắt nhìn theo hướng tay Đại Phi chỉ, Văn Trạch Tài liền phát hiện Quách Nguyệt Nguyệt vừa khóc vừa cười, cả người ướt lướt thướt thất tha thất thểu bước đi trong màn mưa dày đặc. Dựa theo phương hướng có khả năng cô ấy đang tiến tới cửa tiệm nhà mình.

Không nằm ngoài dự đoán của Văn Trạch Tài, Quách Nguyệt Nguyệt thẳng một đường tới trước mặt anh, nghẹn ngào chào: “Văn đại sư…”

Văn Trạch Tài đưa tay mời khách: “Mời cô vào trong ngồi.”

Tuy nhiên, Quách Nguyệt Nguyệt lại lắc đầu từ chối, cô đứng ở trước cửa, vươn tay gạt hết nước mưa lẫn nước mắt dính trên mặt sau đó cố gắng trấn tĩnh nói: “Tôi muốn tính một quẻ?”

Văn Trạch Tài bình tĩnh hỏi: “Cô muốn tính cái gì?”

“Tôi muốn tính xem đời này tôi và Hạ Trực có thể sinh được mấy đứa con”, lời vừa dứt, Quách Nguyệt Nguyệt ngồi thụp xuống, ôm mặt oà khóc nức nở.

Ban nãy cô và Hạ Trực đã có cuộc nói chuyện hết sức thẳng thắn và rõ ràng. Hạ Trực bảo tuy rằng mấy năm nay tinh thần không tỉnh táo nhưng anh vẫn nhớ như in từng chuyện một, ngay cả việc cô đối xử tốt với anh thế nào, anh cũng hiểu cả.

Mặc dù trong quá trình ăn chung ngủ chung, hai người chưa từng phát sinh quan hệ nam nữ nhưng những gì nên thấy hay những gì không nên thấy thì đều đã thấy cả rồi thành ra Hạ Trực không thể coi cô là em gái như trước được nữa. Anh cũng không thể đảm bảo sẽ có một ngày anh yêu cô nhưng anh hứa anh sẽ chịu trách nhiệm với cô đến hết đời, bên cạnh đó cũng sẽ nỗ lực coi cô như một người vợ để điều chỉnh lời nói và hành vi sao cho đúng mực nhất.

Cuối cùng, Hạ Trực nhấn mạnh anh sẽ không ly hôn. Anh muốn cùng cô chung sống, cùng cô vun đắp tổ ấm này. Anh hỏi cô có đồng ý không?

…Sau khi trình bày hết câu chuyện, Quách Nguyệt Nguyệt cáo từ ra về.

Tiễn khách đi rồi, Triệu Đại Phi vẫn còn gãi đầu gãi tai mơ hồ: “Sư phụ, Hạ Trực đã tỉnh cũng đã chịu hoà thuận chung sống, vậy cô ấy còn khóc lóc cái nỗi gì?”

Văn Trạch Tài một bên trải chiếu bung mền, một bên giải thích: “Đó là những giọt nước mắt hạnh phúc. Cô ấy khóc không phải vì đau buồn mà là quá đỗi vui mừng sung sướng. Trong suốt mấy năm nay Quách Nguyệt Nguyệt luôn sống trong trạng thái nơm nớp lo sợ bởi cô ấy ý thực được hạnh phúc này là do mình trộm lấy chứ không phải xuất phát từ hai phía, ngươi tình ta nguyện. Vậy nên thời điểm Hạ Trực tỉnh táo trở lại, Quách Nguyệt Nguyệt như thể rơi xuống hố sâu vạn trượng. Cứ tưởng phen này mộng vỡ tình tan, tất cả mọi thứ sẽ quay trở về con số không tròn trĩnh thì ai dè Hạ Trực lại chủ động tiếp nhận cô ấy, đồng ý cho nhau cơ hội cùng bắt đầu. Khát vọng bấy lâu đạt thành hiện thực, bảo sao Quách Nguyệt Nguyệt không vui mừng cho được.”

Có thể nói đây là cái kết không thể vẹn toàn hơn. Mặc dù đích thị Hạ Trực ngây ngây ngô ngô suốt ba năm trời nhưng tất cả mọi người đều biết Quách Nguyệt Nguyệt là vợ Hạ Trực, là dâu Hạ gia. Giờ mà ly hôn thì không biết số phận cô gái trẻ sẽ đi về đâu nữa. Bởi lẽ ở niên đại này, ly hôn vẫn còn là khái niệm xa lạ, chưa được đông đảo quần chúng tiếp nhận. Đặc biệt là với phụ nữ, mọi người chỉ trỏ đàm tiếu thậm chí kỳ thị xa lánh những người phụ nữ không may lỡ dở một lần đò.

Sau một cuộc hôn nhân tan vỡ, người ta có thể thoải mái vỗ vai an ủi người đàn ông, thậm chí cổ vũ sớm lấy vợ mới, sớm xây dựng hạnh phúc mới. Nhưng trái ngược với đó, đàn bà ly hôn luôn phải đối mặt với những lời gièm pha chỉ trích nặng nè nào là lăng loàn, trắc nết, nào là thứ bị chồng bỏ chồng chê vân vân và mây mây.

Phụ nữ rõ ràng là phái yếu cần phải được yêu thương che chở nhưng tại sao cuộc đời lại cứ hà khắc và cay nghiệt với họ? Lạ lùng thật!

Văn Trạch Tài thở dài chua chát rồi kéo cao chăn từ từ chìm vào giấc ngủ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử