Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75322 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 174
sai trái

❊ ❊ ❊

Văn Trạch Tài tìm một tảng đá nhẵn nhụi ngồi xuống, từ tốn nói: “Đau khổ và tổn thương khiến con người ta luôn sống trong đề phòng và cảnh giác. Điều này anh hiểu.”

Nhận được sự cảm thông, An Trân bỗng nhiên oà khóc nức nở doạ hai người đàn ông luống cuống tay chân.

Kỳ thực cuộc hôn nhân của An Trân và Hà Hưng Chí diễn ra quá chóng vánh, vội vàng. Năm ấy, sau khi mẹ qua đời, cha An Trân cưới ngay bà vợ khác. Lần này tậu trâu được cả nghé, bà mẹ kế dắt theo hai thằng con riêng về cùng. Khổ nỗi bọn này rất khéo ăn khéo nói, ra sức nịnh nọt, lấy lòng cha dượng. Trong khi ấy ông An lại chỉ có mình An Trân là con gái, thế nên cái hy vọng có con trai ma chay cúng giỗ vốn đã nguội lạnh từ lâu nay lại được dịp bùng lên mạnh mẽ.

Và cũng bởi vì ngất ngây trong niềm vui mới cho nên biết rõ mười mười An Trân bị mẹ kế chèn ép, ức hiếp nhưng ông ta chọn cách mắt nhắm mắt mở cho qua.

Rồi chuyện gì tới cũng phải tới, bà mai mang lễ đến cầu thân. An Trân một lòng muốn thoát khỏi địa ngục mẹ kế con chồng thành thử chưa tìm hiểu kỹ càng đã vội xin cha cho cưới, mà không biết rằng mình sắp sửa bước vào một địa ngục khác.

Vả lại, Hà Hưng Chí dáng dấp cao lớn, mặt mũi ưa nhìn, hành xử lễ phép, biết kính trên nhường dưới, nhìn chung ấn tượng đầu tiên khá tốt. Dù cho lễ hỏi không có tiền mặt thì vẫn nhận được sự ủng hộ rất nhiệt tình từ bà mẹ kế. Ngoài mặt bà ta ra sức tác thành, giả bộ vui vẻ, phấn khởi vì chọn được tấm chồng tử tế cho An Trân nhưng thực tế đang mừng thầm vì sắp sửa tống cổ được đứa con riêng, bớt một miệng ăn bớt tốn kém.

Cha mẹ đồng tình, con cái hợp ý, hôn sự thuận thế mà thành. Tận tới khi bước chân vào Hà gia, An Trân mới ngỡ ngàng phát hiện mẹ chồng trẻ vượt sức tưởng tượng. Cũng có lần cô tò mò hỏi chồng nhưng anh ta gạt phắt đi, chỉ căn dặn phải hết mực hiếu thuận phụng dưỡng mẹ, ngoài ra không nói gì khác nữa.

Với bản tính ngây thơ, hồn nhiên, ban đầu An Trân cũng không để ý nhiều nhưng chung đụng lâu ngày cô dần dà khám phá ra thực chất Hà gia không hề nghèo khổ tí nào, thậm chí giàu có là đằng khác. Chẳng qua hai mẹ con Hà Hưng Chí thích giả nghèo mà thôi.

Bên cạnh đó, cô cũng bắt đầu cảm thấy mối quan hệ giữa chồng và mẹ chồng cứ kỳ kỳ sao ấy, có cái gì đó rất không bình thường.

Lấn cấn quá, An Trân quyết định tự mình tìm hiểu. Cô quay về khu nhà cũ, hỏi thăm một vòng hàng xóm mới biết thì ra bà Hà là vợ bé của cha Hà Hưng Chí.

Không may, cha mẹ hắn cùng lúc qua đời, Hà Hưng Chí rơi vào cảnh mồ côi. Xót thương cho đứa trẻ tội nghiệp, bà Hà liền ở vậy, nuôi dạy con chồng cho tới tận bây giờ.

Ngừng một lúc ổn định cảm xúc, An Trân tiếp tục kể: “Em mới uống thuốc thời gian gần đây thôi, mấy năm trước không uống nhưng cái bụng cũng chả có động tĩnh gì. Bởi vốn dĩ Hà Hưng Chí có chịu ở chung phòng đâu, lấy gì ra mà có được. Hắn luôn viện cớ thoái thác nói là trong người mắc bệnh lạ, tối ngủ dễ gặp mộng du, sợ khiến em tỉnh giấc…”

Nhắc đến đây, An Trân không khỏi bật cười chua chát: “Công nhận hồi đó em ngu thật, hắn nói gì cũng tin sái cổ, không chút nghi ngờ. Tận tới khi chuyển nhà, em mới ngờ ngợ nhận ra có gì đó không đúng. Hắn rất tự nhiên thu dọn đồ đạc giúp bà ấy, không những vậy hai người họ còn rôm rả bàn luận về việc đóng giường bằng gỗ gì mới chắc chắn, đóng kiểu gì để không sợ lắc lư…”

“Ban đầu em cứ tưởng cho vợ chồng em cơ, dè đầu giường mới đóng về liền chuyển thẳng vào phòng mẹ chồng. Từ đó em mới biết mối quan hệ thật sự của hai người bọn họ.”

Tần Dũng cắn chặt răng, nuốt tiếng chửi thể xuống bụng.

An Trân cười buồn, lắc đầu kể tiếp: “Thật ra bọn họ cũng chưa to gan lớn mật đến độ loạn luân. Nhưng mà những cử chỉ thân mật thì chẳng thiếu, chỉ là không dám đi tới bước cuối cùng thôi. Chắc bà ta sợ mất mặt. Và cũng chính vì muốn nhưng không dám cho nên bà ta ghen ghét em vô cùng, tìm mọi cách châm ngòi ly gián, phá đám không cho vợ chồng em có cơ hội ở riêng với nhau.”

Mà cũng chẳng cần mất công châm ngòi ly gián làm gì cho mệt, bà ta chỉ cần ngoắc tay một cái là Hà Hưng Chí như con chó, ngoan ngoãn vẫy đuôi chạy tới liền chứ gì.

Xâu chuỗi toàn bộ câu chuyện kết hợp cùng nắm thảo dược mà ban nãy An Trân lén đưa cho mình, Văn Trạch Tài khẳng định ngay: “Vấn đề không nằm ở chỗ thuốc bắc em uống hàng ngày.”

An Trân cơ hồ đứng bật dậy: “Không phải? Sao có thể?”

Văn Trạch Tài vô cùng cảm thông: “Ban đầu anh cũng nghi bà Hà, nhưng hoá ra kẻ hại em lại chính là Hà Hưng Chí.”

Đời này, bà Hà và Hà Hưng Chí chắc chắn không thể đến được với nhau nhưng cũng không thể nào kìm nén tình cảm, vậy nên bà Hà bức thiết bằng mọi giá phải có một đứa con. Cho dù là từ người phụ nữ khác sinh ra thì bà ta cũng tự ám thị đó là con của mình và Hà Hưng Chí.

“Vậy tại sao bà ta nhất quyết không cho em tiền đi bệnh viện khám bệnh?!”

Nhất thời, An Trân không thể chấp nhận được sự thật. Thà rằng là bà mẹ chồng thì còn có thể lý giải, đằng này lại là người đàn ông do chính cô lựa chọn, người chồng mà cô đã từng thật lòng yêu thương. Tại sao lại như vậy chứ? Tại sao cuộc đời lại nghiệt ngã với cô như vậy? Tại sao???

Văn Trạch Tài và Tần Dũng thoáng liếc nhau, vấn đề này chắc chỉ có người trong cuộc mới hiểu rõ tường tận. Mãi sau, Tần Dũng dè dặt hỏi: “Thế nhà cô ai quản lý tiền bạc? Bà mẹ chồng à?”

Sở dĩ Tần Dũng hỏi như vậy là bởi vì hiện tại ở Tần gia cũng do một tay thím Tần quản lý và lo liệu hết thảy. Tuy nhiên hôm bữa mẹ đã nói rồi, đợi anh cưới vợ về, bà sẽ lập tức chuyển giao vị trí quản gia cùng tay hòm chìa khoá cho con dâu, còn mình thì thư thái an hưởng tuổi già.

Song đâu phải phận làm dâu nào cũng may mắn như vậy, điển hình là An Trân, cô cụp mắt nặng nề lắc đầu: “Bà ấy chả thèm quan tâm, tiền bạc đều do Hà Hưng Chí giữ hết. Bà ấy chỉ nhăm nhăm cất gạo, thịt, mắm muối thôi. Mua cái gì về cũng giấu tiệt vào phòng riêng. Khi nào bà ta mang ra thì em mới được ăn còn không thì nhịn.”

Được cái cả hai mẹ con nhà này đều thuộc dạng vắt cổ chảy ra nước. Rõ ràng tiền bạc rủng rỉnh nhưng toàn giả nghèo giả khổ, tăng xin giảm mua thôi.

Rồi, giờ thì dễ lý giải rồi, Văn Trạch Tài thuận tay nhổ một cọng cỏ đuổi chó, vừa xoay xoay nghịch nghịch vừa lắc đầu bật cười: “Hắn đã rắp tâm hãm hại thì làm gì có chuyện bỏ tiền cho em đi khám bệnh. Còn về phần bà Hà, không phải bà ta không muốn quản tiền, ngược lại rất muốn là đằng khác nhưng Hà Hưng Chí không cho.”

Bởi chỉ có nắm kinh tế thì mới mong nắm được toàn quyền kiểm soát. Xét cho cùng, cuộc tình vụng trộm này sẽ chẳng bao giờ đi đến kết quả. Bao lâu nay bà Hà kiên quyết không cho Hà Hưng Chí đụng vào người mình chứng tỏ bà ta vẫn vô cùng e sợ và kiêng dè miệng lưỡi thế gian. Và tất nhiên bà ta cũng chẳng đủ dũng khí để bất chấp tất cả để đến với người tình trẻ.

Mà đã không có gì ràng buộc thì mối quan hệ mập mờ đó có thể gãy bất cứ lúc nào. Rủi một ngày bà ta thay lòng đổi dạ, ôm tiền chạy theo thằng khác thì biết tìm đằng giời. Thế nên Hà Hưng Chí cứ phải nắm đằng chuôi, gì thì gì phải cầm tiền cho chắc cú.

Tim An Trân thắt lại, hai hốc mắt cay xè, bật cười thói đời đen bạc: “Hà cớ gì phải làm vậy chứ. Nếu đã không muốn thì ngay từ đầu đừng cưới. Còn đã cưới về rồi, sao phải khổ sở tìm cách hãm hại nhau cơ chứ?! Thật là nực cười!”

Nhìn cô em họ gầy gò ốm yếu, xiêu xiêu vẹo vẹo chực chờ sụp đổ trước giông tố cuộc đời, ngay cả Văn Trạch Tài cũng không nén được tiếng thở dài xót thương: “Cái hắn cần chỉ đơn thuần là một bức bình phong để che đậy cuộc tình sai trái, loạn luân! An Trân, giờ em định thế nào?”

Vấn đề này thuộc phạm trù chuyện nhà, không liên quan gì tới Mệnh Thuật và tướng số. Hơn nữa, anh chỉ là ông anh họ bên ngoại, không tiện nhúng tay can thiệp quá sâu. Đã thế lại còn là đàn ông rất khó để đồng cảm và thấu hiểu được suy nghĩ của phụ nữ. Vậy nên cách tốt nhất là hỏi thẳng xem An Trân muốn gì rồi sau đó từ từ bàn tính tiếp.

Nhưng mà khổ nỗi An Trân chẳng nói chẳng rằng, cứ im lặng ngồi đó cắn môi, vẻ mặt hoang mang rối bời tột độ.

Chính cái kiểu yếu đuối, nhu nhược này khiến Tần Dũng khó chịu cực kỳ nếu không muốn nói là chướng mắt. Bản thân anh thuộc tuýp người thẳng thắn, bộc trực cho nên thích giải quyết vấn đề theo hướng nhanh gọn và quyết đoán, cực kỳ dị ứng với kiểu lằng nhằng, do dự tới lui như vậy.

Anh cau chặt mày, không hề che giấu vẻ nóng nảy: “Nếu cô đã chủ động đi tìm đại sư chứng tỏ trong lòng đã có sẵn tính toán. Thôi thì cô cứ dứt khoát nói phắt ra cho rồi, đừng lấp lửng mập mờ nữa, khó đoán lắm!”

An Trân nuốt nuốt nước miếng: “Kỳ thực từ đầu chí cuối em vẫn luôn nghĩ là bà Hà, không ngờ giờ lại thành Hà Hưng Chí. Hiện đầu óc em đang lùng bùng rối ren lắm, thú thực em cũng không biết phải làm gì nữa!”

“Không ly hôn? Còn muốn tiếp tục ở cùng với cái hạng người đó?” Tần Dũng trừng mắt hét lớn, không thể tưởng tượng được trên đời lại có cô gái ấu trĩ tới vậy.

An Trân sợ hãi xua tay: “Không không, em không muốn tiếp tục…nhưng em thật sự không biết nên làm thế nào cả…”

Nói đoạn, cô bưng mặt oà khóc, nước mắt nước mũi giàn giụa, trông thảm thương vô cùng.

Văn Trạch Tài có chút đau đầu. Anh bước tới nâng cô em đứng dậy rồi nhìn thẳng vào mắt, nghiêm túc nói: “Trước mặt em bây giờ chỉ có đúng hai con đường. Một là giống như trước đây, chấp nhận cảnh có chồng mà như không, cả đời sống trong uất ức, đau khổ. Hai là ly hôn.”

Ly hôn?

An Trân sững sờ há hốc miệng. Đồng quy vu tận - ôm nhau chết chung thì cô đã nghĩ tới nhiều nhưng ly hôn thì chưa, hay chính xác hơn là cô chưa bao giờ dám nghĩ tới!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử