Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75460 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 142
thời thượng

❊ ❊ ❊

Mấy ngày sau, Văn Trạch Tài và Triệu Đại Phi lén lút kéo nhau ra một góc tâm sư chuyện lạ kỳ mới phát sinh thời gian gần đây.

Triệu Đại Phi bắt đầu trước: “Dạo này vợ con làm sao ấy, cả ngày cắm cúi đo đo cắt cắt, lúc thì nói may cho sư mẫu, lúc thì nói may cho chính mình. Nhưng vấn đề ở chỗ cô ấy cứ giấu giấu giếm giếm nhất quyết không cho con xem. Sư phụ thầy nói thử xem quần áo gì mà phải bí mật dữ vậy?”

Văn Trạch Tài thở dài đồng cảm: “Y chang luôn, sư mẫu con cũng vậy, chẳng hiểu nhận được đơn hàng ở đâu mà tất bật suốt ngày. Hỏi tới thì nhất quyết không chịu nói, chỉ cười trừ cho qua chuyện. Hơn nữa thầy để ý mấy hôm nay cô nàng nói năng nhỏ nhẹ, thái độ mềm mỏng khác hẳn với trước kia.”

“Rồi xong, xong thật rồi, Vân Hồng nhà con cũng thế, lúc cười còn bẽn lẽn che miệng thế này này…” Triệu Đại Phi lóng ngóng đưa tay lên miệng bắt chước y chang điệu bộ của vợ.

Một thằng đàn ông tướng mạo thô kệch bỗng nhiên làm bộ điệu đà duyên dáng, thú thực là trông kỳ cục lắm luôn. Văn Trạch Tài nhăn mặt, da gà da vịt nổi rần rần: “Vân Hồng mà biết thì thể nào cũng tống cổ con ra phòng khách ngủ ba ngày cho xem!”

Triệu Đại Phi giãy nảy kháng nghị: “Sư phụ, con đang nói chuyện nghiêm túc mà. Liệu có phải…”

“Phải cái gì?” Văn Trạch Tài nhíu mày đầy nghi hoặc.

Triệu Đại Phi thấp giọng đáp: “Thì sư phụ cũng biết rồi đấy, mấy ông sinh viên trường đại học Liêu Thành ông nào ông nấy thông minh tuấn tú. Hễ cuối tuần được nghỉ học là lại kéo nhau ra khu này lượn vè vè…”

Khỏi cần nghe hết câu, Văn Trạch Tài cũng thừa sức hiểu được ý tứ. Anh cau mày nạt: “Lại bệnh cũ tái phát đấy. Lần trước không phải đã nói rõ vợ chồng là phải tin tưởng nhau hay sao?”

Triệu Đại Phi vội xua tay phản bác: “Không không, con không có ý đó, sư phụ hiểu lầm rồi. Biết nói thế nào cho thầy hiểu bây giờ nhỉ. Giống như ngày xưa mỗi lần chuẩn bị có hội làng, vì biết sẽ có nhiều gái đẹp làng bên tới chơi vậy nên đám thanh niên cũng chú ý chải chuốt tươm tất hơn chút, không mặc mấy bộ đồ lôi thôi bô nhếch như ngày thường. Kiểu muốn làm đỏm tí thôi chứ không phải cố tình trêu hoa ghẹo nguyệt, hay tán tỉnh ai.”

Văn Trạch Tài nâng tay sờ cằm ra chiều cân nhắc kỹ lưỡng: “Không thể nào, vợ con thì còn có khả năng chứ vợ thầy thì cần gì, thầy cao ráo điển trai, phong thái tự tin đĩnh đạc. Trong nhà có một người chồng hoàn mỹ như vậy cô ấy cần gì phải ra ngoài ngắm nhìn đàn ông khác.”

Bị đả kích công khai, Triệu Đại Phi xụ mặt một đống: “Sư phụ, còn có thể nói chuyện tử tế được nữa không đây?!”

Buổi tối về nhà, Văn Trạch Tài thấy vợ khoác lên mình bộ sườn xám được cắt may tỉ mỉ, tóc búi thấp dịu dàng, không những vậy lại còn thoa son hồng nữa chứ. Trời ơi, đẹp quá! Văn Trạch Tài ngắm đến ngây ngẩn cả người. Rất hiếm khi vợ anh chịu chưng diện làm đẹp, hình như anh đã lờ mờ đoán ra vấn đề rồi thì phải…

Thấy chồng cứ nhìn chằm chằm không nói năng gì, Điền Tú Phương có chút mất tự nhiên, cô cắn cắn môi hồi hộp hỏi: “Thế nào…nhìn được không anh?”

Văn Trạch Tài vẫn chẳng nói chẳng rằng, chỉ đứng yên tại chỗ khoanh hai tay trước ngực, sắc mặt nghiêm nghị săm soi khiến Điền Tú Phương sợ gần chết, tim đập dồn dập hơn cả tiếng trống trận.

Ước chừng vài phút sau, Văn Trạch Tài mới từ tốn mở lời: “Anh cảm thấy nếu có thêm một đôi găng tay trắng, giày da đen và thêm đôi bông tai nữa thì tổng thể sẽ càng tuyệt vời hơn.”

Điền Tú Phương đỏ mặt ngượng ngùng: “Anh nói đi đâu thế, em chỉ mặc thử trong phòng một chút thôi.”

“Vậy em lại gần đây để anh nhìn kỹ xem nào”, Văn Trạch Tài vẫy vẫy tay, mềm giọng dụ dỗ.

Điền Tú Phương bẽn lẽn bước tới. Trong phút chốc, đèn phòng liền vụt tắt…

Khỏi cần nói cũng biết đêm nay định sẵn sẽ là một đêm nồng nàn và cháy bỏng rồi.

Sáng hôm sau, Văn Trạch Tài tinh thần phơi phới chủ động rời giường chuẩn bị cơm sáng cho vợ yêu. Người thứ hai thức giấc là Triệu Đại Phi. Còn chưa kịp múc nước rửa mặt, cậu chàng đã lăng xăng chạy xuống bếp tươi cười xin xỏ ngay: “Sư phụ, nay cho con nghỉ nửa buổi nhé, con đưa vợ đi uốn tóc.”

Văn Trạch Tài hào phóng gật đầu: “Thế cùng đi đi, vừa hay sư mẫu con cũng muốn làm tóc.”

Hai người đàn ông liếc nhau, lời ít ý nhiều lập tức hiểu ra tại sao dạo này hai bà vợ lại nhu mì hiền dịu như vậy. Hoá ra là muốn thay đổi phong cách thời thượng. Gì chứ riêng vấn đề này cánh đàn ông đồng ý hai chân hai tay luôn. Vợ làm đẹp là để cho mình ngắm mà, không phải sao?!

Và thế là để thoả lòng ước nguyện của các chị em, Văn Trạch Tài cùng Triệu Đại Phi quyết định hôm nay đóng cửa tiệm nghỉ làm một ngày, hộ tống hai bà vợ đi uốn tóc.

Cả nhà sáu người rồng rắn kéo nhau vào tận trung tâm thành phố Liêu Thành. Xã hội phát triển nhu cầu làm đẹp tăng cao, trong thành phố không thiếu các tiệm cắt tóc lớn nhỏ. Tuy nhiên để đảm bảo kết quả được như ý muốn, Văn Trạch Tài vẫn cẩn thận lựa một tiệm tương đối khang trang, có bảng hiệu rõ ràng uy tín. Mặc dù giá cả cao hơn mặt bằng chung một chút nhưng thợ ở đây dày dạn kinh nghiệm, tay nghề cao, còn có thể dựa vào khuôn mặt từng khách để thiết kế kiểu tóc cho phù hợp. Nôm na giống như các salon tóc ở thời hiện đại vậy đó. Thế nên Văn Trạch Tài đồng ý trả giá cao miễn sao có thể khiến vợ anh hài lòng thì bao nhiêu cũng xứng đáng.

Hai người đàn ông, à không, tính cả Thiên Nam nữa là ba người mới đúng, xếp hàng ngồi chồm hỗm đợi trước cửa tiệm. Còn Hiểu Hiểu vì quá tò mò nên quyết định chui hẳn vào trong để xem cắt tóc, uốn tóc là như thế nào, có giống kiểu úp tô lên đầu rồi cắt như cha vẫn thường làm ở nhà không.

Ngồi tê hết cả chân mà vẫn chưa thấy vợ ra, Triệu Đại Phi bắt đầu cảm thấy chán chán nên đứng lên đi qua đi lại. Được một hồi, cậu chàng hớt hải quay về, khều khều Văn Trạch Tài: “Sư phụ nhìn kìa, bên đó có phải cái tên hôm bữa nằm cùng phòng bệnh với Văn Trạch Dũng không?”

Nhìn theo hướng tay Triệu Đại Phi chỉ, Văn Trạch Tài phát hiện quả thật là Tống Văn Minh đang giằng co với một cô gái và người đó không ai khác chính là Miêu Lệ Lệ.

Nếu anh đoán không lầm thì hai kẻ này đang cãi nhau về vấn đề của Hạ Trực.

“Con khốn, ông đánh chết mày. Hôm nay mày có chết thì cũng là do tự mình chuốc lấy, ai bảo mày dám lừa ông hả? Không phải tại mày thì đời nào ông phải đắc tội với người của Chu gia? Mày, tất cả mọi chuyện là do mày, con đàn bà lăng loàn không biết xấu hổ. Chó má!”

Vừa nghiến răng chửi rủa Tống Văn Minh vừa vung nắm đấm lên cao khiến Miêu Lệ Lệ sợ run như cầy sấy: “Này, anh đừng có làm bậy. Giờ chúng ta đang ở giữa đường giữa phố, biết bao nhiêu người đang nhìn kia kìa. Nếu anh không muốn cưới cái cô gái họ Lưu kia nữa thì cứ đánh đi.”

Tống Văn Minh lập tức hạ nắm đấm nhíu mày cười lạnh: “Giỏi lắm, cũng coi như mày có tí bản lĩnh. Hừ, không đánh cũng được nhưng mày phải nôn tiền ra đây. Tao nói cho mày biết, trước đây tao đã đắp không biết bao nhiêu tiền của lên người mày. Giờ mày không nhả đủ một ngàn đồng thì đừng trách tao không nể tình. Ấy, đừng vội nghĩ tới việc chạy đến Lưu gia làm loạn. Nếu mày dám làm bậy tao sẽ lập tức chạy tới trường tung hê toàn bộ những việc dơ bẩn mà cô sinh viên Miêu Lệ Lệ đã từng làm. Để xem tới lúc đó, giữa hai chúng ta ai mới là người chết trước.”

Dứt lời, Tống Văn Minh thở phì phò bỏ đi một nước để mặc Miêu Lệ Lệ nước mắt ngắn dài, ngồi bó gối trên vỉa hè khóc lóc thảm thương.

Bởi vì chưa gặp Miêu Lệ Lệ bao giờ nên Triệu Đại Phi lầm tưởng rằng Tống Văn Minh lại giở thói ngang ngược ức hiếp con gái nhà lành vì thế liền nổi máu anh hùng: “Sư phụ, mình qua giúp chứ hả?”

Tuy nhiên đáp lại chỉ là cái lắc đầu ngao ngán của Văn Trạch Tài: “Tự làm tự chịu, không oan chút nào.”

Kể cả Tống Văn Minh không đi tính sổ thì chắc chắn Hạ gia cũng sẽ không tha cho cô ta.

Khúc nhạc đệm nhanh chóng qua đi, hai người đàn ông tiếp tục quay lại với công cuộc chờ đợi. Chán chê mê mỏi mãi cuối cùng cũng xong, mất bao nhiêu thời gian nhưng thành quả thu về mĩ mãn vô cùng. Điền Tú Phương và Trần Vân Hồng như thể lột xác thành phụ nữ thành thị thực thụ, thời thượng, xinh đẹp, khí chất ngời ngời.

Không chỉ diện mạo thay đổi, ngay cả tinh thần của các cô ấy cũng phấn chấn thấy rõ. Dọc đường đi, Điền Tú Phương và Trần Vân Hồng ríu rít bàn luận về mẫu sườn xám sắp sửa ra mắt. Vừa về tới cửa hàng là hai người phụ nữ lập tức lôi vải vóc ra hí hoáy vẽ vẽ cắt cắt, hoàn toàn quên mất hai ông chồng tội nghiệp.

Văn Trạch Tài cùng Triệu Đại Phi lủi thủi lui về một xó, trề môi uỷ khuất. Vợ à, có cần tập trung vào công việc tới vậy không, quan tâm chồng em tí đi mà!!!

Mặc kệ hai ông chồng kêu gào thảm thiết, Điền Tú Phương cùng Trần Vân Hồng vẫn một lòng chú tâm vào chuyên môn. Và sự nỗ lực của hai cô đã được đền đáp xứng đáng. Chỉ vài ngày sau, công việc làm ăn của cửa hàng quần áo bỗng khởi sắc tưng bừng, khách khứa thi nhau kéo tới nườm nượp. Nguyên nhân là do hai bà chủ quá đẹp quá thời trang.

Phong cách sườn xám tay dài kết hợp với tóc uốn xoăn thời thượng của hai cô đã nhanh chóng trở thành trào lưu thu hút đông đảo hội chị em phụ nữ sống quanh đây và đặc biệt là nhóm sinh viên nữ trường đại học Liêu Thành.

Bằng sự khéo tay và tỉ mỉ của Điền Tú Phương cùng Trần Vân Hồng, chiếc áo sườn xám ôm sát lấy thân mình, làm nổi bật bờ vai thon, vòng eo nhỏ, đôi chân dài thẳng tắp, không những khéo léo khoe trọn nét đẹp hình thể mà còn tôn lên vẻ đẹp nữ tính của người phụ nữ Trung Hoa. Vậy nên chỉ tính sơ đơn hàng sườn xám trong vài ngày gần đây thôi mà cũng lên tới mấy chục bộ rồi.

Trái ngược với đó, bên này nhộn nhịp bao niêu thì bên kia ảm đạm bấy nhiêu. Tiệm đoán mệnh của Văn Trạch Tài ế sưng ế xỉa, vắng tanh vắng ngắt như chùa bà đanh. Hai thầy trò chán chường ngồi ngáp ruồi chẳng thấy ma nào thèm ghé.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử