Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75347 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 173
diễn xuất

❊ ❊ ❊

Chần chừ mãi, cuối cùng Hà Hưng Chí cũng phải đi ra. Trên tay hắn cầm một bao thuốc lá, nhãn hiệu tầm trung, chìa về phía này. Rất tiếc, Văn Trạch Tài lắc đầu và Tần Dũng cũng xua tay từ chối.

Hà Hưng Chí xầm mặt: “Thuốc tốt đấy, không phải ba cái loại vớ vẩn rẻ tiền đâu!”

Văn Trạch Tài mỉm cười: “Chúng tôi không hút thuốc.”

Hà Hưng Chí nhướng mày kinh ngạc, trước giờ hắn chưa gặp ông nào chê thuốc cả. Nhưng không hút cũng tốt, đỡ tốn hai điếu!

Tần Dũng ngó quanh một lượt rồi hỏi: “Đất nhà anh cũng rộng, sao không xây lên ở cho thoải mái?”

Hà Hưng Chí châm lửa rít một hơi rồi thở dài thườn thượt: “Tiền ăn còn chả có lấy đâu ra tiền xây nhà. Có chỗ che nắng che mưa đã là tốt lắm rồi. Các anh đừng chỉ nhìn bề ngoài. Trông vậy mà không phải vậy đâu, ối người đổ nợ vì bị ép xây nhà kia kìa.”

Tần Dũng hết sức kinh ngạc: “Ép? Ai ép?”

Hà Hưng Chí trỏ tay lên trời, ra cái vẻ thần thần bí bí: “Còn ai vào đây ngoài mấy ông lãnh đạo. Họ thì muốn thành phố khang trang đẹp đẽ nên ra sức dồn ép dân đen. Phía Tây thành phố cũng đang đẩy mạnh phá bỏ và di dời còn gì. Nghe nói tiền bồi thường nhiều lắm, đáng tiếc chỗ chúng tôi chẳng được đền bù một cắc, còn phải tự mình bỏ tiền túi ra nữa ấy.”

Văn Trạch Tài phản bác ngay: “Tôi chưa từng nghe có chuyện bắt buộc dân chúng xây sửa nhà bao giờ.”

Hà Hưng Chí liếc mắt khó chịu rồi ném toẹt điếu thuốc đang hút dở xuống đất, hâm hực di nát: “Chắc tiếng gió chưa truyền ra thôi.”

Văn Trạch Tài hỏi thêm: “Thế nhà này không sửa không bị làm sao à?”

“Sửa chứ”, Hà Hưng Chí trỏ lớp bùn đất mỏng lét được đắp qua loa hòng đối phó: “Đây thôi, sửa thế này thôi chứ lấy đâu ra tiền mà xây gạch. Mấy thứ gạch ngói đắt đỏ tốn kém lắm, tôi mua không nổi.”

Nói đông nói tây một hồi, Văn Trạch Tài phát hiện Hà Hưng Chí chắn đón cẩn mật, không hề để lộ chút sơ hở nào mặc dù mười câu thì phải tới chín câu không thật. Ngoài ra, hắn luôn cường điệu cái sự nghèo theo cách cực kỳ thái quá.

“Hưng Chí, hai người này là?”

Đúng lúc này, có tiếng phụ nữ bất ngờ vang lên. Văn Trạch Tài và Tần Dũng xoay đầu liền trông thấy một người khá trẻ, ước chừng chỉ độ hơn ba mươi một chút, đang bưng rổ thức ăn nghi hoặc nhìn bọn họ.

“Mẹ, đây là anh họ của An Trân và bạn anh ấy.”

Khuôn mặt cáu kỉnh của Hà Hưng Chí tức khắc nở nụ cười vui vẻ rạng rỡ. Hắn lập tức chạy tới bên cạnh, thân mật đỡ lấy rổ đồ ăn.

Bà Hà khách sáo cười: “À, hoá ra là anh của An Trân, quý hoá quá. Thế mời các anh vào nhà uống hớp trà, để tôi xuống bếp xem cơm nước thế nào rồi.”

Mẹ Hà Hưng Chí trẻ tới độ Tần Dũng há hốc miệng, suýt chút không dám tin vào mắt mình. Duy chỉ có Văn Trạch Tài là vẫn luôn giữ thái độ bình tĩnh, trước sau như một.

Thu hết phản ứng của hai người khách vào mắt, Hà Hưng Chí sướng rơn. Hắn nhiệt tình hơn hẳn ban nãy: “Ai da, xem đầu óc em chán chưa, nãy giờ cứ mải nói mà quên mất không mời hai anh vào nhà. Nào đừng đứng đây nữa, mình tiến vào phòng khách ngồi cho mát đi.”

Khi bà Hà bưng rổ đồ vào bếp, An Trân đã nấu xong cơm, giờ chỉ còn xào rau nữa là có thể dọn mâm.

Bà Hà cố tình lượn qua chỗ nồi cơm, ngó một cái ước lượng ít nhiều rồi mới quay lại yên tâm xếp đồ. Vừa làm bà ta vừa hỏi: “An Trân này, số thảo dược lần trước chị đã uống hết chưa?”

An Trân rũ đầu đáp: “Dạ, con uống hết rồi.”

“Ừ, tôi cũng đoán vậy cho nên hôm nay đi cắt thêm cho chị đây. Này, cầm lấy bọc này tối nay sắc uống đi. Haizz, trông có tí thế thôi mà đắt tiền lắm đấy” bà Hạ thở dài tiếc rẻ, “Cuộc sống mỗi lúc một khó khăn, cơm còn phải chạy ăn từng bữa, đùng một cái lấy đâu ra đồ ngon để thiết đãi khách khứa. Lần sau có khách tới thì phải báo trước một câu để còn chạy vạy lo liệu.”

An Trân càng cúi thấp đầu, cũng không biết có nghe lọt lỗ tai hay không nữa.

Bà Hà cau mày, hơi gắt: “Có nghe không mà sao im thin thít không trả lời trả vốn gì hết vậy? Không phải tôi cấm không cho chị dẫn thân thích về nhà, ý tôi là…”

“Mẹ, con hiểu ý của mẹ”, An Trân mỉm cười cắt ngang, “Nhà chúng ta kinh tế eo hẹp, sinh hoạt phải có kế hoạch cụ thể. Con biết mà, lần sau con sẽ chú ý hơn.”

Bà Hà vừa lòng gật đầu: “Ừ, biết vậy là tốt.”

“Ối trứng này không ăn được. Nhà mình cần phải ấp lứa gà mới, thôi để tôi mang về buồng cất không thôi để đây dễ nhầm.”

Nói đoạn, bà Hà vơ vội ba quả trứng trong chén đem về phòng mình.

Quá đáng đến thế là cùng! An Trân siết chặt tay, cố gắng kìm nén cảm xúc.

Vào bữa, Văn Trạch Tài chỉ ăn đúng nửa chén cơm rồi hạ đũa. Bà Hà ngỡ ngàng vì sức ăn quá yếu. Văn Trạch Tài chỉ cười cho qua: “Hôm nay nóng quá, thực sự ăn uống không vô.”

“Cứ tưởng anh họ chê cơm canh đạm bạc, nuốt không nổi chứ”, bà Hà ý nhị liếc mắt về đĩa rau xào duy nhất còn dư lại: “Cậu thông cảm, hoàn cảnh gia đình khó khăn, được ăn no bụng đã là may mắn lắm rồi, thành thử ra…”

Chưa nói xong, bà ta đã sụt sịt chấm nước mắt. Từ đầu chí cuối, An Trân chỉ cúi đầu lặng lẽ ăn, không phụ hoạ cũng chả lên tiếng an ủi. Ngược lại, Hà Hưng Chí hết gắp đồ ăn rồi lại quay sang dỗ dành: “Không sao mà mẹ, mẹ mau ăn đi kẻo nguội.”

Thấy một mình bà ta tự biên tự diễn cũng tội, Văn Trạch Tài thương tình góp vui một câu: “Thím đừng cả nghĩ. Tôi vốn ăn ít, ngày thường ở nhà ăn cơm với thịt kho tàu cũng chỉ một chén là no.”

Đang thút tha thút thít, bà Hà ngẩng phắt đầu dậy, nói nói cười cười sang sảng: “Ôi thế à, xem chừng nhà anh họ giàu quá nhỉ. Phải tôi mà có dĩa thịt kho tàu là hết bay ba chén cơm ngay.”

Khóc đấy rồi cười ngay đấy, nét mặt thay đổi còn nhanh hơn cả diễn viên, Tần Dũng nhíu mày khó hiểu. Gia đình này lạ quá, sống mà cứ phải che đậy, giấu giếm, bộ không mệt chắc?

Cơm nước xong, An Trân đi rửa chén còn bà Hà bưng quần áo dơ ra giặt. Trong chậu có cả quần áo của nam lẫn nữ, song Văn Trạch Tài để ý thì thấy đồ nữ là của bà Hà, còn đồ nam là của Hà Hưng Chí.

Ủa, sao không phải An Trân mà lại là bà Hà?! Bình thường chẳng phải đồ của chồng sẽ do vợ giặt hay sao? Nhà này sinh hoạt lạ lùng ghê!

Rửa xong chén bát, An Trân bưng rổ trái cây ra, tươi cười mời: “Mận này nhỏ bạn em mới cho vài ngày trước, ngọt lắm. Anh họ, anh Tần, hai anh nếm thử đi.”

Cả một rổ tre đựng đầy mận, quả nào quả nấy căng mọng, xanh tươi, bên trên hãn còn vương chút bọt nước mới rửa, nom tươi mát bắt mắt vô cùng. Trưa hè nóng nực mà có rổ này giải nhiệt thì đúng là không gì tuyệt vời hơn.

Bà Hà liếc liếc vài cái, nhấp môi không nói gì. Thấy vậy, Hà Hưng Chí trực tiếp bốc một vốc lớn, sau đó đi tới bên cạnh mẹ, ngồi xổm xuống, dịu dàng đút từng quả một.

Văn Trạch Tài và Tần Dũng xém chút ngất xỉu tại chỗ. Trời má, cái cảnh tượng gì đây???

Ngay cả bà Hà cũng giật mình vì hành động bất ngờ của Hưng Chí. Bà ta quay ra cười chữa ngượng: “Ai da cái thằng bé này, mẹ biết anh hiếu thuận, anh thương mẹ nhưng đừng chỉ để ý tới mẹ, phải quan tâm tới cả vợ nữa. Nào, mau đút cho vợ một trái đi.”

Hà Hưng Chí dùng dằng một hồi, mãi sau mới miễn cưỡng đứng dậy, cười cười đi về phía này. Thấy vậy, An Trân vội váng nhét vào miệng mình một quả: “Em tự ăn được.”

Không đợi Hà Hưng Chí phản ứng, An Trân liền quay sang Văn Trạch Tài, tự nhiên nói cười: “Anh họ, để em dẫn các anh đi xung quanh một vòng. Ban nãy anh nói muốn kiếm cây thuỷ long (1) đúng không. Em nhớ hình như bờ mương bên kia có mọc thì phải.”

Bà Hà mau mắn nói đế vào: “Ừ mấy anh em đi đi, tranh thủ đi sớm về sớm. Mà ngày hè trời tối muộn ấy mà, chắc không sợ hết xe đâu. Cùng lắm là về chuyến cuối thôi, không lo.”

Muốn đuổi khách chứ gì, rất tiếc Văn Trạch Tài không để cho bà ta toại nguyện: “Thím yên tâm, chúng cháu không vội. Cứ thong thả ở lại đây vài ngày từ từ tìm cho kỹ.”

Dứt lời, anh hất hàm ý bảo An Trân dẫn đường rồi cùng Tần Dũng nghênh ngang bước ra khỏi cổng.

Đứng trong sân, Hà Hưng Chí căm hận nghiến răng nghiến lợi: “Mẹ, phải làm sao bây giờ?”

Bà Hà hừ lạnh: “Còn làm cái gì được nữa. Đáng nhẽ lúc trước không nên cưới cái con này về mới phải. Nuôi tốn cơm tốn gạo bao nhiêu năm trời mà một quả trứng cũng không đẻ được. Hạng đàn bà vô dụng!”

“Lúc trước rõ ràng người ta nói không, nhưng ai cứ nằng nặc bắt phải cưới còn gì?!” Hà Hưng Chí bỏ lại một câu rồi quay ngoắt vào nhà.

Bà Hà rũ mắt, lầm bầm một mình: “Tưởng không muốn mà được chắc. Trai lớn không chịu lấy vợ rồi định đối mặt kiểu gì với thiên hạ. Mọi người nhìn vào sẽ đánh giá con ra sao, đánh giá mẹ thế nào?!”

Bên này, An Trân dẫn Văn Trạch Tài và Tần Dũng đi một đoạn khá xa, tới khi cảm thấy đủ an toàn, cô mới dừng bước, hổ thẹn bày tỏ: “Anh họ, cho em xin lỗi. Quả thực mục đích ban đầu em tới tìm anh là muốn tính xem vì sao mình không có con. Nhưng sau khi gặp, em không nghĩ anh lại bảo chị dâu đưa em đi bệnh viện, đã thế còn chủ động đứng ra chi trả toàn bộ chi phí xét nghiệm, một đồng cũng không nhắc tới. Điều này làm em bất ngờ và cảm động vô cùng. Anh họ, anh đã thay đổi rất nhiều, không còn thờ ơ mặc kệ em như ngày trước nữa…”

Nói tới đây, An Trân bắt đầu nước mắt vòng quanh: “Em…thật sự là em cùng đường rồi cho nên mới đánh liều lừa anh tới đây!”

===

Chú thích:

(1)Cây rau dừa nước (Jussiaea repens L) còn được gọi là cây thủy long, du long thái, thường mọc rất nhiều ở bờ kênh, bờ mương, những nơi có nhiều nước ở các tỉnh đồng bằng, nhất là ở vùng đồng bằng sông Hồng và đồng bằng sông Cửu Long.

Cây rau dừa nước thường mọc nổi trên mặt nước vào mùa hè nhờ có những phao nổi hình trứng màu trắng bên trong thân, mùa đông khi nước khô cạn, phần phao nổi màu trắng bị tiêu biến, cây mọc bò ở các bờ mương.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử