Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75338 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 176
ra tay tàn nhẫn

❊ ❊ ❊

Nghe vậy, bà Hà vừa sợ vừa gấp: “Vậy phải làm sao bây giờ?”

Nghe người ta kể Vương Xuân Tú giỏi nhất là đơm đặt thị phi, tuyệt đối không phải kiểu người kín miệng. Nhỡ bà ta đem chuyện này đồn ra bên ngoài là chết cả nút!

Trong lúc bà Hà đang bận lo nghĩ tìm cách giải quyết vấn đề thì Hà Hưng Chí lại mải mê vuốt ve cái cần cổ trắng ngần. Hắn nhếch mép cười lạnh: “Hoặc không làm thì thôi, một khi đã làm thì phải làm tới cùng. Ngày mai em rủ bà ta ra con kênh xóm bên đi. Nhớ đi đường nhỏ phía bên trong nhá, xong việc cứ bảo do bả sơ ý tự trượt chân rơi xuống nước.”

Trời ơi…không lẽ muốn giết người diệt khẩu sao? Bà Hà hoảng sợ há hốc miệng. Nhưng rồi chợt nghĩ tới thanh danh của mình, bà ta liền run rẩy cắn chặt răng, im lặng ngầm đồng ý.

Sáng sớm, đúng theo kế hoạch, bà Hà ngọt ngào lừa Vương Xuân Tú đi dạo mát. An Trân núp kỹ ở sân sau nín thở chờ đợi. Không bao lâu sau, Hà Hưng Chí xách cái cuốc lặng lẽ rời nhà, thẳng bước theo hướng hai người phụ nữ.

Đợi tới khi hắn khuất dạng, Tần Dũng mới nhẹ nhàng bước ra khỏi kho chứa củi, đanh mặt nói: “Đại sư đoán không sai, quả nhiên bọn chúng dám dùng cách giết người diệt khẩu!”

An Trân che ngực, cảm thấy thần chết như vừa lướt qua trước mắt. Cũng may lần này cô biết khôn đi tìm anh họ cầu cứu, chứ chỉ mình mình lớ nga lớ ngớ, có khi chưa kịp đối phó đã bị bọn họ thủ tiêu mất xác rồi cũng nên.

Có Tần Dũng với Vương Xuân Tú ra quân, Văn Trạch Tài yên tâm ở lại cửa hàng chờ tin.

Lúc này phía bên kia đường đối diện tiệm đoán mệnh đang có hai người đàn ông đứng nói chuyện: “Ồ ông chủ Kiều, sao dạo này trông hom hem thế?”

Lão Kiều sờ sờ hai gò má hốc hác, thở dài não nề: “Bệnh tật không chừa một ai. Có bệnh rồi mới biết quý trọng sức khoẻ. Bữa tôi đi khám trung y, thầy thuốc khuyên nên ăn uống thanh đạm cho nhẹ người.”

“Ôi thế à, khổ quá đi mất. Thôi ông ráng bảo trọng thân thể nha.”

“Cám ơn cám ơn!”

Qua đoạn đối thoại ngắn cũng đủ thấy lão Kiều đã thay đổi thành một con người hoàn toàn khác. Lão nói năng nhỏ nhẹ, ôn hoà, thái độ điềm đạm hơn trước rất nhiều. Mượn thế, chị Kiều lập tức lên mặt lấn lướt ngay. Cộng thêm cái bụng bầu, chị càng được thể ăn to nói lớn, thoải mái mở rộng vòng quan hệ, tích cực giao lưu cùng hội chị em phụ nữ trong khu phố và đặc biệt càng thêm thân thiết với Trần Vân Hồng và Điền Tú Phương bên này.

Hôm nay, chị có việc phải vào trung tâm thành phố, vừa về một cái là rẽ thẳng vào tiệm quần áo của Điền Tú Phương thông báo tin giật gân: “Tú Phương, Vân Hồng, xảy ra chuyện lớn rồi, cả Liêu Thành đang xôn xao ầm ĩ lên kia kìa…”

Phàm là phụ nữ đều thích túm năm tụm bảy buôn dưa lên bán dưa chuột. Nhất là nghe tin nóng hổi thì không thể nào bình tĩnh được, Điền Tú Phương lập tức kéo ghế cho bà bầu ngồi xuống rồi hứng thú hỏi: “Sao sao, có chuyện gì chị?”

Trần Vân Hồng cũng khệ nệ ôm cái bụng vượt mặt đi ra: “Đúng đó chị, có chuyện gì chị mau nói đi, bé con ở trong bụng cũng đang hóng hớt quá trời nè.”

Chị Kiều bật cười, từ ái vươn tay xoa xoa cái bụng Vân Hồng: “Từ từ đừng gấp, hai mẹ con ngồi xuống đây bác kể cho nghe. Ôi, chuyện này nói ra chắc hai em cũng không tin nổi ấy, ghê tởm thực sự luôn…”

Điền Tú Phương và Trần Vân Hồng thoáng liếc nhau, không lẽ là việc của An Trân sao???

Uống ngụm nước cho thông giọng, chị Kiều say sưa thuật lại những gì vừa nghe được: “Người ta đang đồn ở khu vực kênh dẫn nước vào thành có hai mẹ con nhà kia âm mưu sát hại bà thông gia. Cũng may đúng lúc Tần Dũng phố mình đi ngang qua trông thấy liền cứu bà kia lên chứ không thôi chậm một chút là bị cuốn ra sông lớn thì có mà tìm đằng trời.”

Trần Vân Hồng làm bộ giật mình: “Ôi trời ơi ghê vậy, mà xảy ra lúc nào hả chị?”

“Thì mới sáng nay thôi này”, nói đoạn chị Kiều cẩn thận đè thấp giọng: “Tần Dũng trực tiếp áp giải hung thủ tới Cục cảnh sát rồi. Còn bà thông gia kia thì vừa đi vừa chửi um tí mẹt cả lên. Nghe loang thoáng hình như bà ấy bảo tới thăm con gái hai ngày liền tình cờ phát hiện thằng con rể với cả mẹ nó loạn luân. Xong rồi chúng định giết bà ấy diệt khẩu. À, lúc cảnh sát tra án có lấy lời khai cả cô vợ nữa. Tội nghiệp con bé khóc thảm thương lắm. Coi bộ cũng biết chuyện lâu rồi nhưng không biết vì lý do gì mà không dám nói ra.”

Điền Tú Phương cau chặt mày tỏ rõ thái độ khinh ghét: “Cái ngữ đấy đáng lẽ phải bị gô cổ từ lâu rồi mới đúng!”

Chị Kiều tán thành ngay: “Chứ còn gì nữa. Hiện giờ khắp phố lớn ngõ nhỏ đều xôn xao vụ này. Mà kể ra con bé vợ tuy còn nhỏ tuổi nhưng kiên cường ra phết. Nghe đâu nó nhất quyết đòi ly hôn, còn đòi đâm đơn kiện nữa cơ. Hình như bị thằng chồng hạ độc cho nên mới không sinh được con. Haizz, khốn nạn thật sự. Lũ đàn ông toàn là cái thứ bỏ đi, chẳng thằng nào tốt hết!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử