Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75251 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 160
cha hờ

❊ ❊ ❊

Văn Trạch Tài ngồi xuống, làm như vô tình mà hữu ý nhìn lướt qua bàn rượu thịt trước mặt. Tống Văn Minh hiểu ý vội vàng gọi thêm món: “Anh ba, cho thêm hai đĩa đồ nhắm nữa, lẹ lẹ nha…”

Nói đoạn, hắn quay sang hỏi: “Không biết sư phụ đây muốn uống loại rượu nào?”

Văn Trạch Tài tự nhiên đáp: “Ta không uống rượu, cho hai chén cơm là được rồi.”

Đương nhiên Tống Văn Minh không hề sinh nghi, bởi hắn thừa biết mấy người hành nghề bói toán kiểu này đa phần đều có cấm kỵ. Tỷ như lão Chương Toàn chết bầm kia cũng ăn chay trường, quanh năm suốt tháng không hề động tới một miếng thịt nào.

Tống Văn Minh nôn nóng thăm dò: “Sư phụ, vừa rồi thầy nói tôi sắp có hạn lao tù. Như vậy là sao, thầy có thể nói rõ ràng chút được không?”

Văn Trạch Tài bình thản gắp đồ ăn rồi nhẹ nhàng thả một câu: “Gieo nhân nào ắt gặt quả ấy!”

Câu này có ý tứ gì? Sắc mặt Tống Văn Minh thoắt cái xám ngoét, chẳng lẽ người này biết hết mọi chuyện mình đã làm?

Tiếc rằng tới khi hắn ta hoàn hồn trở lại muốn hỏi cho ra ngô ra khoai thì Văn Trạch Tài đã bắt đầu vào bữa. Anh chỉ chú tâm ăn uống ngoài ra không màng thế sự xung quanh.

Bị ngó lơ, Tống Văn Minh buồn bực vô cùng. Hắn thuận tay với lấy cái chai, tiếp tục mượn rượu giải sầu.

Uống một lúc, men say đã bốc tới đỉnh đầu nhưng nỗi phiền muộn trong tâm lại chẳng vơi đi chút nào.

Văn Trạch Tài ngồi đối diện cũng đã ăn no. Anh ưu nhã rút khăn lau miệng, sau đó mỉm cười nói: “Ta có thể chỉ cho ngươi một chiêu.”

Tống Văn Minh lảo đảo gật như bổ củi. Đầu óc càng lúc càng mơ hồ khiến hắn chẳng thể hiểu Văn Trạch Tài đang nói cái quỷ gì. Chỉ thấy hai cánh môi cứ liên tục mấp ma mấp máy rồi sau đó hắn ngoan ngoãn giao nộp toàn bộ số tiền trong người.

Văn Trạch Tài đếm sơ qua. Ồ, những hơn 300 đồng cơ à. Không ngờ thằng nhãi này giàu ra phết!

Anh chủ quán đứng trong quầy xào đồ ăn cho khách cũng tình cờ trông thấy cảnh này. Vốn đang bán tín bán nghi không biết cái người đàn ông xấu xí kia tài cán cỡ nào mà có thể khiến Tống Văn Minh chủ động đưa tiền. Ấy vậy mà vừa xào xong đĩa rau ngẩng đầu lên đã chẳng trông thấy gã đó đâu, chỉ còn lại Tống Văn Minh ngây ngốc ngồi một mình, ánh mắt đờ đẫn vô hồn còn chiếc bóp thì bị vứt chỏng chơ trên mặt bàn, rỗng tuếch không còn một cắc.

Anh ta vội vàng quăng đũa muỗng, vọt ra đòi tiền: “Anh Tống, của anh tổng cộng hết ba đồng. Này, anh Tống…”

Thấy Tống Văn Minh cứ ngồi thừ ra, chả nói chả rằng cũng chả phản ứng gì, anh chủ quán liền đẩy đầy vài cái. Tống Văn Minh choàng tỉnh, ngơ ngác nhìn khắp xung quanh rồi vồ lấy chiếc bóp của mình nháo nhào kiểm tra trong ngoài. Cuối cùng hắn gào rít trong căm phẫn: “Con mẹ nó, gặp phải quân lừa đảo rồi!”

Khố nạn thật, đúng là một mét vuông chục thằng ăn cắp, tính ngồi uống vài chén giải sầu thế mà cũng bị lừa trắng túi. Bà nội cha nhà chúng nó, lũ chó má!

Về phần Văn Trạch Tài, vừa xoay người ra khỏi cửa, đi khoảng ba bước chân thì khuôn mặt anh liền khôi phục trở lại diện mạo ban đầu. Bởi vì cái này chỉ là tiểu thuật, thời gian có hạn chứ không thôi Tống Văn Minh sẽ còn mất nhiều hơn nữa.

“Văn Trạch Tài, anh tới đây làm gì?!”

Bất thình lình có người gọi tên mình, Văn Trạch Tài ngờ ngợ quay đầu. Tưởng ai hoá ra là thằng em trai “yêu quý” Văn Trạch Dũng!

Văn Trạch Tài nhướng mày đầy khinh bỉ: “Bộ cái Liêu Thành này là của nhà mày hay sao mà người khác không được tự do đi lại?”

Nói xong không đợi Văn Trạch Dũng kịp phản ứng, anh xoay người đi thẳng một nước để mặc thằng điên đó tha hồ chửi rủa, la mắng ở phía sau. Xời ơi, miệng gần tai, đứa nào chửi đứa đó nghe, có sức thì cứ đứng đó mà hò hét tới sáng mai cũng được.

Tuy nhiên đi được một đoạn, Văn Trạch Tài mới sực nhớ ra khu vực này rất gần với điểm hẹn cũ. Chả lẽ thằng oắt này lại có tiền thế nên mới lân la tới đây tìm đại sư?

Mà hình như cũng lâu rồi anh không hoá trang đi gặp nó thì phải. Để xem lần cuối cùng là khi nào nhỉ?! À đúng rồi, chính là cái hôm anh lợi dụng Văn Trạch Dũng lấy máu Tống Văn Minh, kể từ đó trở đi anh không hề quay lại đây một lần nào nữa. Tính ra cũng lâu phết rồi đấy chứ, hèn chi nó sốt ruột đi tìm.

Haiza, tiền dâng tới cửa chẳng lẽ không lấy thì thật uổng phí lộc trời. Thôi được rồi, để sửa mệnh cho Chung Nhiên xong, anh sẽ quá bộ tới gặp thằng oắt này một chút vậy.

Vừa đi vừa nghĩ, thoáng cái Văn Trạch Tài đã về tới bênh viện. Tuy nhiên vừa tới cửa phòng bệnh, anh liền nghe thấy tiếng Chương Toàn nói vọng ra:

“Người ta nuôi con để dưỡng già, con tôi thì…haizzz…nghĩ nó tủi lắm…”

Vấn đề nằm ở chỗ Chương Toàn cố tình kéo dài giọng cho tăng phần thê thảm, bi thương. Vậy nên Văn Trạch Tài quyết định nán lại ngoài cửa, để xem ông già này tính diễn tuồng gì đây.

Kế đó, ông bệnh nhân nằm cùng phòng cũng bày tỏ thái độ phẫn nộ: “Tại sao nó lại quá quắt như vậy, tốt xấu gì ông cũng là cha đẻ của nó mà.”

Chương Toàn được đà, tiếp tục than thở: “Nếu là trước kia thì tôi đã lấy cây đánh què giò nó rồi. Nhưng giờ tôi già cả đau yếu lại chỉ có mình nó là con, không nương nhờ vào nó thì biết trông cậy vào ai. Thế nên cứ phải nín nhịn cho qua chuyện thôi. Số tôi khổ lắm ông ạ…”

Bệnh nhân giường bên thở dài đồng cảm: “Đến khổ, đúng là mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh. Thế cái chân ông làm sao kia?”

“Cái chân này ấy hả…” Đang lúc Chương Toàn chuẩn bị vẽ hươu vẽ vượn thì “thằng con bất hiếu” Văn Trạch Tài đột ngột đẩy cửa đi vào. Anh tự nhiên tiếp lời luôn: “Cái chân này là vì lén lút qua lại với bà quả phụ ở đầu thôn, bị nhà chồng người ta bắt được tẩn cho một trận chứ còn sao nữa!”

Ông giường bên tức khắc á khẩu còn Chương Toàn sượng cứng mặt, đang định khua môi múa mép giảo biện thì bất ngờ bị Văn Trạch Tài thành công chặn họng bằng một xấp tiền dày cộm.

Văn Trạch Tài ung dung nhàn nhã một bên đếm tiền một bên trò chuyện cùng ông bác giường bên: “Thế là bác không biết chuyện rồi, cha cháu hồi trẻ ăn chơi trác táng ghê lắm. Rượu chè, cờ bạc, trai gái đủ hết, không thiếu một môn nào. Mà cái tật mỗi lần say xỉn là thể nào cũng lôi đầu vợ con ra đánh thừa sống thiếu chết. Chịu không nổi nên mẹ cháu mới bỏ nhà ra đi còn cháu thì lay lắt khắp nơi, nay xin ăn nhà thím bảy, mai tá túc nhà chú chín. Nói chung là ăn cơm thiên hạ mà lớn chứ cứ trông chờ vào ông cha lãng tử này thì có khi chết đói từ lâu rồi.”

Đếm xong, Văn Trạch Tài rất tự nhiên nhét tiền xuống dưới gối Chương Toàn, sau đó lại quay ra tiếp tục sáng tác cốt truyện: “Từ nhỏ cháu đã hận ông ấy thấu xương, thề rằng cả đời này sẽ không nhìn mặt. Thế nhưng hôm nay về thôn chơi tình cờ nghe người ta bảo ông ấy bị chém, thế là cháu lại mủi lòng. Haizz, dầu gì cũng là máu mủ ruột thịt, dù cho ông ấy khốn nạn cỡ nào thì mình cũng không thể nhắm mắt làm ngơ được, bác nói có phải không?”

Sau khi nghe Văn Trạch Tài tâm sự loài chim biển, thái độ của ông bác giường bên tức khắc quay ngoắt một trăm tám chục độ, ông ta ghét bỏ liếc xéo Chương Toàn rồi lắc đầu ngao ngán: “Thì ra là thế!”

Dẫu vậy, Văn Trạch Tài vẫn chưa chịu thoát vai. Anh hạ thấp giọng, rất chân thành khuyên nhủ Chương Toàn: “Cha, đây là toàn bộ tiền tích cóp của con mấy năm nay, con mang tới để cha trị bệnh. Bác sĩ bảo ngoài vết thương ở chân, cha còn có một chút vấn đề về thần kinh. Giờ có bệnh thì phải trị thôi cha ạ, đừng tiếc tiền. Con trai dù có phải ăn cỏ ăn trấu thì cũng ráng kiếm tiền chạy chữa cho cha. Con không thể trơ mắt nhìn cha khùng khùng điên điên được.”

Nghe được những lời này, ông bác giường bên cảm động suýt rơi nước mắt. Ông ta liên tục nói Chương Toàn tốt số nên mới đẻ được cậu con trai hiếu thảo như vậy, từ giờ trở đi phải hết lòng yêu thương, đối xử thật tốt với con, đừng phụ tấm lòng con trẻ, vân vân và mây mây…

Chương Toàn ú a ú ớ rất muốn giải thích nhưng Văn Trạch Tài lại chỉ vào xấp tiền trên đầu giường, khẽ hỏi: “Không cần tiền à?”

Ngay lập tức, Chương Toàn ôm chặt cọc tiền vào lòng, nói chắc như đinh đóng cột: “Cần, cần chứ, đương nhiên là cần rồi. Không có tiền làm sao chữa được bệnh thần kinh!”

Văn Trạch Tài hài lòng, tủm tỉm cười: “Biết vậy là tốt. Thôi cha nằm nghỉ ngơi, con đi trước. Lát nữa bác sĩ tới nhớ nộp viện phí đấy!”

Tiền đã vào tay thì sao cũng được, Chương Toàn cười hi hi ha ha: “Con trai ngoan, tạm biệt.”

Tuy nhiên vừa đi được vài bước, Văn Trạch Tài liền quay phắt người lại, ý nhị dặn dò: “À đúng rồi, con cảm thấy cha cũng nên khám cả cái chỗ kia đi. Tuy rằng mới ngoài năm mươi nhưng xài nhiều quá không cẩn thận hỏng mất thì toi!”

Ôi giời ơi, ông bác giường bên nhỏm phắt người dậy, hết hồn trừng lớn mắt, còn Chương Toàn thì mặt mày xám xịt không khác gì miếng gan heo.

Đạt được mục đích, Văn Trạch Tài tâm tình phơi phơi rời khỏi phòng bệnh. Hừ, dám gọi anh là con xưng cha, đợi tới ngày lão xuất viện, anh sẽ từ từ tính món nợ này!

Xong việc ở bệnh viện, Văn Trạch Tài lập tức trở về nhà chuẩn bị cho công tác sửa mệnh sẽ diễn ra vào đêm nay.

Giữa khuya, anh lặng lẽ xách theo ba đồng tiền vàng cùng giầy hoàng cốt tương đi sang Viên gia.

Viên Vệ Quốc cũng đã xếp đầy đủ những thứ cần thiết lên bàn.

Văn Trạch Tài cẩn thận kiểm tra từng thứ một rồi gật gù hài lòng: “Tốt lắm, vượt ngoài sự mong đợi của anh.”

Ôi may quá, cả Viên Vệ Quốc lẫn chú Chung đều thở phào nhẹ nhõm.

Vậy là công tác chuẩn bị đã xong, giờ bắt đầu tiến hành được rồi.

Đầu tiên, Văn Trạch Tài nói với chú Chung: “Nhờ chú cởi bỏ phong ấn hai mắt cho Chung Nhiên giúp cháu.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử