Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75209 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 113
vuốt đuôi

❊ ❊ ❊

Triệu Đại Phi vội vàng lết khỏi giường, quỳ sụp xuống nền nhà, thành khẩn nhận lỗi: “Sư phụ, con sai rồi!”

Trần Vân Hồng nâng tay gạt nước mắt, mếu máo hỏi: “Sư phụ, rốt cuộc Đại Phi bị làm sao vậy sư phụ?”

Viên Vệ Quốc nhàn nhã khoanh hai tay trước ngực, buồn cười lắc lắc đầu: “Haiza, còn làm sao được nữa, nếu không phải trong người cậu ta nổi sẵn máu ghen thì kẻ xấu sao có thể kiếm được cơ hội thả thất tâm trùng.”

Lúc này, Thiên Nam mới tiến lên tò mò hỏi: “Thất tâm trùng là cái gì hả sư phụ?”

Viên Vệ Quốc kéo Thiên Nam ôm vào lòng, lựa lời giải thích cho thằng bé dễ hiểu: “Thất tâm trùng là vật dẫn của thuật thất tâm. Khi một người bắt đầu nảy sinh lòng nghi ngờ, ghen tuông, đố kỵ cũng chính là lúc mở ra cánh cửa cho thất tâm trùng xâm nhập vào cơ thể, ký sinh ngay tại trái tim, âm thầm phá huỷ tâm trí họ. Những người bị trúng thuật dần già sẽ trở nên cọc cằn thô lỗ, hung bạo mất lý trí, không đủ khả năng khống chế hành vi cũng như lời nói của bản thân dẫn tới việc tổn thương chính mình và những người xung quanh. Trong thời hạn một tuần mà không kịp giải thuật, người bệnh sẽ vĩnh viễn mất đi bản tính ban đầu, mãi mãi đắm chìm trong đầm lầy tiêu cực, bài xích tất cả mọi thứ xung quanh, xem ai cũng như kẻ thù kể cả những người thân yêu nhất.”

Trần Vân Hồng há hốc miệng, quỳ sụp xuống kéo vai chồng mặt đối mặt với mình, nghẹn ngào nói trong nước mắt: “Đại Phi, chẳng trách mấy ngày nay em cứ cảm thấy anh là lạ, may mà sư phụ sư mẫu lên kịp chứ không thôi vợ chồng mình xong đời rồi.”

Triệu Đại Phi choáng váng, ngã ngồi ra đằng sau, run rẩy chắp vá lại mớ ký ức hỗn độn: “Con…con…tại hôm ấy ông khách tìm tới tận nhà, con tự nhiên nổi máu ghen nhưng vẫn đủ tỉnh táo để biết đấy là khách và vợ mình hoàn toàn trong sạch vì thế mới bỏ ra ngoài chứ mất công đứng đó lỡ đâu mất kiềm chế rồi lại buột miệng nói ra những lời không nên nói. Lững thững đi một hồi thì con trông thấy ở đầu hẻm bên kia có ông lão đang bày bàn cờ thế là con ngồi xuống định bụng làm vài ván giải khuây.”

Kể từ sau khi Triệu Đại Phi đọc thông viết thạo, Văn Trạch Tài liền dạy thêm cờ tướng với hy vọng sẽ giúp nó dưỡng tâm luyện trí, ai mà ngờ lại xảy ra cớ sự này.

“Đại Phi ơi là Đại Phi, con đấy, sư phụ thật không biết nói sao về con nữa!” Văn Trạch Tài thở dài, vươn tay nâng đồ đệ dậy.

Viên Vệ Quốc cũng thả Thiên Nam ra, nhàn nhạt nói một câu: “Lỗi cũng một phần do tôi, nếu tôi chịu khó sang bên này thường xuyên hơn thì cũng không đến mức đợi anh về mới phát hiện ra vấn đề.”

Văn Trạch Tài lườm một cái sắc lẹm: “Hừ, bớt nói vuốt đuôi đi!”

Ồ, làm gì căng dữ, Viên Vệ Quốc sờ sờ cánh mũi, cười hì hì: “Anh yên tâm, tôi nhất định sẽ bắt được kẻ đã hạ thuật Đại Phi.”

Nhưng suy cho cùng thuật thất tâm chỉ là một loại Mệnh thuật nho nhỏ, mang ý nghĩa trả thù là chính, không lẽ…Nghĩ tới đây, Văn Trạch Tài liền quay sang vặn hỏi: “Đại Phi, con nói thật cho thầy biết, sau khi thầy về quê, con ở trên này có gây thù chuốc oán hay đắc tội với người nào không?”

Triệu Đại Phi vội vã lắc đầu quầy quậy: “Dạ không không, con thề đấy sư phụ, con không hề gây oán kết thù với ai hết. Bữa ấy cũng là lần đầu tiên con sang hẻm bên đó chơi chứ trước giờ con chưa từng qua đó lần nào.”

Ngồi bên cạnh, Trần Vân Hồng cũng gật lia gật lịa phụ hoạ: “Vâng vâng thưa sư phụ, cái này con có thể làm chứng.”

“Vợ à, anh xin lỗi”, Triệu Đại Phi gục mặt, xấu hổ không dám đối diện với vợ.

Trần Vân Hồng nghẹn ngào: “Lỗi không phải mình anh, em cũng có phần sai, đáng lẽ chúng ta nên nói chuyện thẳng thắn ngay từ đầu thì chưa chắc đã ra nông nỗi này. Chồng à, em xin lỗi…”

Ơi là trời, diễn cái tuồng gì vậy trời, Văn Trạch Tài một tay che mắt, một tay xua đuổi: “Vợ chồng son kéo nhau vào buồng mà tâm tình!”

Í chết quên mất, Trần Vân Hồng ngượng chín người nhưng vẫn không quên hỏi thêm: “Sư phụ, vậy cơ thể Đại Phi có bị ảnh hưởng gì không, có cần uống thuốc gì không ạ?”

Chưa đợi Văn Trạch Tài đáp, Viên Vệ Quốc đã nhanh nhảu tiếp lời: “Thuốc thì không cần nhưng phải uống rượu ngâm thất tâm trùng trong vòng một tháng.”

Cái gì cơ? Triệu Đại Phi sợ tái mặt, nghĩ đến việc con trùng gớm ghiếc kia từng bò lúc nhúc trong tim mình vài ngày trời là đã thấy buồn nôn lắm rồi, giờ còn bảo đem nó đi ngâm rượu uống…ôi mẹ ơi…chắc chết quá!

Nhận thấy vẻ bài xích hiện rõ mồn một trên gương mặt Triệu Đại Phi, Văn Trạch Tài nhướng mày nói: “Còn một cách khác đó chính là uống một tháng dấm, tự chọn đi!”

Triệu Đại Phi lập tức vươn thẳng lưng, nhanh chóng đưa ra đáp án: “Con cảm thấy uống rượu vẫn tốt hơn.”

Rõ ràng mới một phút trước còn chê lên chê xuống ấy vậy mà một phút sau đã quay ngoắt thái độ khen ngon, người gì đâu mà thay đổi lập trường nhanh hơn chảo chớp, chọc cho Hiểu Hiểu cười lăn cười bò, phải bám vào người Thiên Nam nếu không ngã bổ kềnh ra đất mất.

Về rắc rối của Triệu Đại Phi, Viên Vệ Quốc đã đứng ra nhận điều tra vậy nên Văn Trạch Tài nhàn nhã ở nhà soạn đồ cùng vợ con. Lần này đi, ông bà ngoại nhét cho không biết bao nhiêu là quà. Mặc dù trên thành phố chả thiếu thứ gì nhưng sợ ông bà buồn nên Văn Trạch Tài vẫn cố gắng xách đi bằng hết.

“Đây là gà mái già đã được ủ muối, đây là thịt hong gió, còn đây là thịt khô gác bếp…” vừa lẩm nhẩm đọc tên Văn Trạch Tài vừa lôi từng thứ một ra, Triệu Đại Phi đứng bên cạnh nhanh nhẹn đón lấy rồi xếp gọn gàng lên trên bàn.

Kiểm tới cuối cùng, Văn Trạch Tài ngơ ngác gãi gãi đầu: “Ủa, anh nhớ còn có một bó hành tây với hoa tỏi non cơ mà nhỉ, hay là rớt xừ dọc đường rồi. Tú Phương, em có thấy hai bó hành tỏi đâu không?”

Điền Tú Phương từ trong bếp ló đầu ra: “Dạ, em để dưới này nè anh.”

Triệu Đại Phi cười hắc hắc: “Trời đất, sao sư phụ sư mẫu còn mang cả hành tỏi đi thế, không sợ dọc đường dập nát hết à?”

Văn Trạch Tài lắc đầu cười cười: “Ôi có biết đâu, tận lúc lên tàu mới phát hiện ra ấy chứ, chả biết bà nhét vào túi từ khi nào nữa.”

Mặc dù lời nói thì bất đắc dĩ nhưng trong mắt anh không giấu được niềm hạnh phúc và tự hào vì được cha mẹ vợ quan tâm lo lắng, thậm chí ông bà muốn gói ghém cho cả gạo mễ, lương thực ấy chứ. Nhưng khổ nỗi đường xá xa xôi, anh chịu, không tài nào khuân đi nổi.

Nhìn đống đồ chất đầy mặt bàn, Triệu Đại Phi hâm mộ vô cùng: “Công nhận chú thím Điền chu đáo thật! Đúng là cha mẹ thương con như trời như biển….”

Đáng tiếc, cậu không có phúc phần hưởng thụ tình cảm thiêng liêng và cao quý đó…

Hai hôm sau, Viên Vệ Quốc ghé chơi, trên tay còn lủng lẳng xách theo một bình rượu.

Văn Trạch Tài nhướng mày cười cười: “Ồ, nay có nhã hứng muốn mời tôi uống rượu à?”

Viên Vệ Quốc liếc xéo: “Xì, mơ đi. Tôi mang cho Đại Phi ngâm thất tâm trùng.”

Văn Trạch Tài nhún nhún vai: “Không ngờ cậu cũng biết quan tâm người khác cơ đấy!”

Tảng lờ câu nói mát, Viên Vệ Quốc hạ mông ngồi phịch xuống ghế, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: “Tôi tra ra rồi, kẻ hạ thuật là con cháu thuộc dòng nhánh của Chu gia. Hắn thích đi chu du thiên hạ, hành tung bất định. Lần này hạ thuật cũng chỉ đơn thuần là nhận tiền làm việc cho người khác thôi chứ không có thù hằn gì với Đại Phi.”

Triệu Đại Phi sốt sắng hỏi ngay: “Ai, là ai ra tiền thuê hắn làm?”

Viên Vệ Quốc nhếch nhếch khoé miệng, nhìn thẳng vào mắt Văn Trạch Tài: “Là thằng em trai ruột yêu dấu của anh Văn đây, Văn Trạch Dũng!”

“Sư phụ!” Triệu Đại Phi uỷ khuất kêu lên một tiếng, kèm theo đó là vẻ mặt không khác gì mấy bà quả phụ chịu oan ức nữa chứ!

Văn Trạch Tài cảm thấy ê hết cả da đầu, anh vỗ vỗ vai thằng đệ trấn an: “Kêu cái gì mà kêu, xuống bếp bảo sư mẫu đền bù cho hai đĩa thịt nhá.”

Triệu Đại Phi cười hí hí, sau đó chạy ào đi tìm sư mẫu đòi ăn.

Đúng là cái thằng, nhiều lúc còn thấy nó trẻ con hơn cả Thiên Nam nữa. Đợi Đại Phi đi khuất, Văn Trạch Tài mới thu lại nét cười, nghiêm túc quay sang bàn chuyện cùng Viên Vệ Quốc: “Dạo này bộ nó rảnh lắm hay sao mà có thời gian đi đối phó với tôi?”

Viên Vệ Quốc nhàn nhã uống một ngụm trà: “Đương nhiên rảnh rồi, công tác mất, vợ đòi ly hôn ôm con về nhà ngoại, nhỏ em gái lăn đùng ngã ngửa ra ăn vạ đòi lấy lại của hồi môn. Nhưng được cái hắn có hai ông bà già che chở, ra mặt giải quyết hết. Cả ngày chỉ có mỗi việc ăn, ngủ rồi núp sau váy mẹ thôi. Rảnh rang như vậy không đối phó anh thì đối phó ai? Chẳng lẽ ngồi nhà chơi búng thun à?”

Viên Vệ Quốc phân tích không sai, từ ngày Văn Trạch Tài mở quán đoán mệnh, làm gì có ai không biết Triệu Đại Phi là đệ tử ruột của anh. Văn Trạch Dũng chẳng cần mất công mất sức đi tìm hiểu, hỏi đại một người dọc đường cũng biết ngay thôi.

Bữa đó đang lê la chán đời, Văn Trạch Dũng tình cờ bắt gặp một gã tự nhận tinh thông Mệnh Thuật. Thế nhưng tên Văn Trạch Dũng này cũng cáo già lắm, vì sợ bị lừa nên hắn quyết định thử nghiệm lên Triệu Đại Phi trước xem hiệu quả ra sao rồi mới xuống tay với Văn Trạch Tài.

Dừng một nhịp uống hớp nước cho thông giọng, Viên Vệ Quốc mới kể tiếp: “Hiện giờ cái gã họ Chu kia cũng biến mất rồi. Hai hôm nay tôi cố tình lượn quanh mấy con hẻm mà chả thấy tăm hơi gã đâu, chắc có lẽ đã nhổ neo đi nơi khác làm ăn. Tuy nhiên có một điều tôi dám khẳng định, cả gã lẫn Văn Trạch Dũng đều không biết thuật thất tâm trên người Triệu Đại Phi đã được giải. Vậy nên tôi mạnh dạn phỏng đoán không bao lâu sau, Văn Trạch Dũng sẽ lại tới tìm tên đó để tiếp tục hạ thuật, bởi người hắn muốn đối phó vốn là anh mà.”

Văn Trạch Tài híp híp mắt bắn ra một tia rét lạnh thấu xương: “Còn phải xem nó có cái bản lĩnh đấy không đã!”

Hừ, dám đụng vào anh à, xin lỗi, còn chưa đủ trình đâu!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử