Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75438 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 131
tình tay ba

❊ ❊ ❊

Đúng lúc này, có một bạn nữ cùng lớp đỏ mặt chạy lại đây, thẹn thùng lên tiếng: “Vĩnh Thắng, mình có thể nhờ cậu giúp chuyện này được không?”

Dương Vĩnh Thắng lập tức tắt ngúm nụ cười, trả lời lạnh te: “Ngại quá, tôi bận rồi, bạn nhờ người khác đi.”

Cô bạn xấu hổ cắn môi, thất vọng xoay người bỏ chạy.

Văn Trạch Tài nghi hoặc khẽ hỏi: “Nãy giờ ba người rồi đấy, có chuyện gì à?”

Dương Vĩnh Thắng bất đắc dĩ nhéo nhéo hai cái má bánh bao của mình, thở dài thườn thượt: “Haiza, còn không phải vì cặp má phúng phính này hay sao?!”

Văn Trạch Tài dở khóc dở cười. Công nhận ở cái thời đại này, thanh niên càng có da có thịt càng được nhiều cô gái hâm mộ nhớ thương, có khi còn được yêu thích hơn cả mấy oppa Hàn Quốc thời hiện đại ấy chứ!

Đang nói chuyện vui thì loa phóng thanh vang lên, thông báo sắp tới giờ diễn ra lễ khai giảng, yêu cầu toàn bộ sinh viên nhanh chóng tập hợp, Văn Trạch Tài cùng Dương Vĩnh Thắng cũng mau chóng đứng dậy, hoà vào đoàn người lục tục di chuyển tới khu vực sân vận động.

Đối lập với không khí rộn ràng của ngày tựu trường, Quách Nguyệt Nguyệt cô đơn ngồi bó gối trong một góc của căn phòng nhỏ. Mặc dù trường cô đã khai giảng cách đây tận mấy ngày, nhưng vì bà Hạ muốn truy hỏi ngọn nguồn chuyện năm xưa nên đành giam lỏng Quách Nguyệt Nguyệt trong nhà, hi vọng có thể tìm được đáp án hỗ trợ cho việc điều trị bệnh tình của Hạ Trực.

“Nguyệt Nguyệt, con nói thật với mẹ đi, có phải con khiến Trực Trực ra nông nỗi này không?”

Giọng điệu của bà cực kỳ nghiêm khắc, nét mặt cũng không biểu lộ bất cứ sắc thái tình cảm nào.

Quách Nguyệt Nguyệt hoảng hốt lắc đầu: “Mẹ, tại sao mẹ lại nghĩ con như vậy? Mẹ đừng nghe ông đại sư kia nói linh tinh mà về nghi oan cho con. Con đối với anh Trực là một lòng một dạ, làm sao con có thể hại anh ấy được?!”

“Vậy con nói cho rõ ràng xem cái chai này là như thế nào, hả?”, bà Hạ tức tối đẩy cái bình thuỷ tinh tới trước mặt con dâu, lạnh giọng chất vấn: “Quả thực cái này không phải của người đàn ông khác nhưng cũng không phải của Trực Trực. Nó là nhựa cây, có đúng hay không?”

Quách Nguyệt Nguyệt chết sững, không ngờ sự việc lại bị bại lộ nhanh đến vậy. Nhất thời đầu óc trống rỗng, chữ nghĩa bay hết trơn, không còn biết phải bao biện cho bản thân như thế nào nữa.

“Nguyệt Nguyệt, con luôn miệng khẳng định không hại Hạ Trực thế nhưng vì cớ làm sao con không làm theo chỉ dẫn của đại sư mà lại lấy cái này ra thay thế hòng qua mặt tất cả mọi người? Con thử ngẫm lại lương tâm mình mà xem, từ ngày con bước chân vào cái nhà này, có ai phân biết đối xử với con không? Hay tất cả mọi người đều coi con như con gái ruột mà yêu thương, chiều chuộng? Vậy mà giờ đây mẹ chỉ xin một lời nói thật thôi mà con cũng không cho mẹ được hay sao?”

Bà Hạ đau khổ như thể rút ruột rút gan, khi chữ cuối cùng thốt ra cũng là lúc giọt nước mắt nóng hổi chảy tràn qua khoé mi, tí tách rơi xuống…

Quách Nguyệt Nguyệt nhào qua ôm chầm lấy bà Hạ, oà khóc nức nở: “Mẹ, con sai rồi, con xin lỗi mẹ…tất cả là tại con sợ…con sợ…”

Văn Trạch Tài ôm chồng sách mới lĩnh từ văn phòng khoa đi ra liền trông thấy Triệu Đại Phi đi qua đi lại trước cổng trường, ánh mắt dáo dác dò tìm khắp nơi.

Văn Trạch Tài liền bước nhanh tới, sốt ruột hỏi: “Đại Phi sao con lại tới đây, trong nhà xảy ra chuyện gì à?”

“Dạ không không có chuyện gì đâu sư phụ”, Triệu Đại Phi chủ động tiến tới đỡ phụ chồng sách trên tay Văn Trạch Tài, cười hắc hắc: “Bà Hạ đến kiếm thầy, giờ đang ngồi đợi ở tiệm đấy.”

Ôi, làm hết cả hồn, Văn Trạch Tài thở phào nhẹ nhõm: “Ừ, vậy mau về xem coi có chuyện gì.”

Chưa bao giờ bộ dáng bạ Hạ thảm thương như lúc này, hai con mắt bà sưng húp, đỏ ngầu, vừa nhìn là biết mới khóc một trận dữ dội xong.

Khi bà cất tiếng, thanh âm cũng khản đặc, nghẹn ngào vô lực: “Văn đại sư, thầy đoán không sai, quả nhiên Nguyệt Nguyệt có quan hệ với sự kiện năm ấy…”

Ngay từ khi có suy nghĩ và nhận thức, Quách Nguyệt Nguyệt đã biết mình chỉ là đứa con được nhận nuôi. Điều này không phải nghe từ mấy bà hàng xóm ưa ngồi lê đôi mách mà bởi vì trong Hạ gia, chỉ có riêng mình cô mang họ Quách.

Tuy nhiên Hạ trực lại chẳng mảy may để bụng vấn đề này, đối với anh, một khi Quách Nguyệt Nguyệt đã bước vào Hạ gia, cùng chung sống dưới mái nhà họ Hạ thì cô chính là đứa em gái bé bỏng, cần được anh bảo vệ và che chở suốt đời. Thậm chí Hạ Trực còn yêu thương, quan tâm Nguyệt Nguyệt hơn chính bản thân mình. Chính vì lẽ đó, Nguyệt Nguyệt càng lúc càng dựa dẫm, ỷ lại và bám dính lấy anh trai.

Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, nhất là thiếu nữ tới độ tuổi dậy thì, trái tim bắt đầu biết rung động vì một người khác giới. Như một điều hiển nhiên, Nguyệt Nguyệt đã trao tình cảm thuần khiết đầu đời đó cho người anh điển trai, tuấn tú, luôn luôn yêu thương, chiều chuộng cô hết mực, anh Hạ Trực!

Tất nhiên Nguyệt Nguyệt không dám công khai, cô sợ sẽ khiến cha mẹ nuôi thất vọng vì mình thế nên cô chỉ dám âm thầm chôn chặt đoạn tình cảm này dưới đáy lòng.

Nhưng có một ngày, Nguyệt Nguyệt tình cờ phát hiện Hạ Trực đem lòng tương tư một cô gái, mỗi ngày anh đều trốn biệt trong phòng, cắm cúi viết thư tình. Thỉnh thoảng phát hiện cô nhìn trộm, anh sẽ hào phóng vẫy cô vào, nhờ cô tư vấn giúp xem viết như nào mới có thể khiến cô gái kia động tâm.

Cầm lá thư người thương viết tặng người con gái khác, từng lời lẽ ngọt ngào thâm tình như từng mũi dao đâm thẳng vào trái tim cô, xé nó thành trăm thành nghìn mảnh, vỡ vụn…tan nát…

Ngày ấy, sau khi chuẩn bị tốt hết thảy mọi thứ, Hạ Trực quyết định tới gặp cô gái kia tỏ tình. Thấy thế, Quách Nguyệt Nguyệt cũng nằng nặc đòi theo, với danh nghĩa là đi để cổ vũ và hỗ trợ anh trai.

Đương nhiên, Hạ Trực không hề mảy may suy nghĩ mà hào hứng cùng em gái lên đường.

Song đời không như là mơ nên đời thường giết chết mộng mơ, cô nàng kia chẳng những không vui vẻ đón nhận mà còn thẳng tay xé đôi lá thư rồi vứt toẹt xuống đất. Thậm chí cô nàng còn chỉ tay vào mặt Nguyệt Nguyệt mắng cô là cái đồ không biết điều, ai đời em gái nuôi lại dám thầm thương trộm nhớ anh trai mình.

Sỉ nhục xong Quách Nguyệt cô ả lại quay sang chửi rủa Hạ Trực vô liêm sỉ, đê tiện, đã có một người ở nhà rồi vậy mà vẫn chưa thoả mãn, lại còn chạy ra ngoài tán tỉnh theo đuổi con gái nhà lành. Mặc dù không có bằng chứng nhưng cô ta cứ khăng khăng nhận định một nam một nữ mà sống chung dưới một mái nhà thì chắc chắn là có gian tình.

Trước sự cáo buộc vô căn cứ, Hạ Trực sửng sốt vô cùng, định lên tiếng phản bác thì ai dè bắt được thái độ lúng túng cùng ánh mắt hoảng hốt của Nguyệt Nguyệt, anh liền hiểu mọi chuyện là có thật chứ không phải người ta đặt điều vu khống.

Kể từ đó trở đi, Hạ Trực bắt đầu tránh né Nguyệt Nguyệt. Điều này khiến Quách Nguyệt Nguyệt khó chịu vô cùng nhưng vẫn không thể ngăn cản trái tim hướng về phía người con trai ấy. Không được đi theo công khai thì cô rình mò theo dõi ở đằng xa. Và cô phát hiện ra, Hạ Trực hết lần này đến lần khác tìm tới người con gái kia để dỗ dành, giải thích, thậm chí không tiếc thứ gì chỉ hòng lấy được nụ cười của người đẹp.

Mọi việc chưa dừng lại ở đó, ngày giấy thông báo gửi đến, trên danh sách viết rất rõ Hạ Trực và bạn gái được điều xuống cùng một địa phương. Trong khi hai người kia vui vẻ, hạnh phúc thì Nguyệt Nguyệt đứng bên lề khóc cạn nước mặt. Cô đau khổ đến cùng cực, thậm chí có cả đố kỵ và ghen ghét. Tuy nhiên với bản tính lương thiện vốn có, cô chưa bao giờ nảy sinh ý định chia rẻ hay hãm hại đối phương.

“Con bé nói trước hôm xảy ra chuyện, Hạ Trực có đi tìm cô gái kia một lần. Lần đó nó đi lâu lắm, tới khi về thì tâm tình thay đổi rõ rệt, vui vẻ phấn chấn hơn rất nhiều. Thậm chí nhân lúc trời khuya còn lén lén lút lút ra sau nhà giặt quần lót nữa!” Nhắc lại chuyện này, bà Hạ không khỏi rùng mình một cái.

Ngày kế tiếp, sau khi Hạ Trực đột nhiên phát bệnh, Quách Nguyệt Nguyệt lập tức nghĩ ngay tới bạn gái của anh trai mình, định bụng sẽ đi tìm đối phương hỏi cho ra nhẽ thế nhưng ai ngờ vừa mới tới điểm hẹn, còn chưa kịp mặt đối mặt chất vấn câu nào thì đã bị một gã thanh niên kéo tuột vào con hẻm kế bên.

“Nguyệt Nguyệt bảo người đàn ông đó tự xưng là cậu của con bé kia, hắn uy hiếp Nguyệt Nguyệt tuyệt đối không được tới gặp cháu mình để thông báo chuyện Hạ Trực sinh bệnh. Bởi hắn biết rõ tâm tư của Nguyệt Nguyệt, nếu Nguyệt Nguyệt dám để lộ thì hắn sẽ đi loa loa cho bàn dân thiên hạ biết. Tới khi ấy không chỉ Nguyệt Nguyệt mà cả Hạ gia cũng sẽ ê mặt. Đe doạ xong, hắn lại quay qua dụ dỗ con bé, nói rằng Hạ Trực bị như này cũng không hẳn là điều xấu, người ngớ ngẩn sẽ không thể xuống nông thôn thực hiện nhiệm vụ và càng không xứng với bất kỳ cô gái nào khác….”

Điều ấy đồng nghĩa với việc Quách Nguyệt Nguyệt sẽ có thể ở bên Hạ Trực suốt đời, không sợ ai chen chân vào giữa phá hoại!

Không thể phủ nhận, Quách Nguyệt Nguyệt rất phẫn nộ nhưng đồng thời cũng bắt đầu động tâm. Nhìn cô gái kia đang đứng đợi mình cách đó không xa, Quách Nguyệt Nguyệt lưỡng lự vô cùng, có thể nói đây là cơ hội ngàn năm có một, nếu bỏ lỡ thì sẽ đánh mất Hạ Trực mãi mãi…cuối cùng, Quách Nguyệt Nguyệt quyết định không ra mặt, đứng chôn chân tại chỗ trơ mắt nhìn bọn họ rời đi càng lúc càng xa!

Mệt mỏi lê bước về tới nhà, nhìn thấy cha mẹ nuôi ôm nhau khóc lóc thảm thương, còn Hạ Trực ngồi bệt dưới đất, cười hềnh hệch, dãi rớt chảy tùm lum, Quách Nguyệt Nguyệt trực tiếp quỳ gối xin được gả cho Hạ Trực, hứa sẽ yêu thương chăm sóc anh cả đời.

Tất nhiên ông bà Hạ không đồng ý ngay mà nói cần thời gian suy xét thêm. Thế nhưng Quách Nguyệt Nguyệt nóng vội lắm rồi, không thể chờ đợi thêm được nữa, vậy nên cô quyết định tiền trảm hậu tấu. Ngay ngày hôm sau, cô đã tự động dắt Hạ Trực tới Cục dân chính làm thủ tục đăng ký kết hôn.

Ván đã đóng thuyền, ông bà Hạ chỉ còn nước gật đầu chấp thuận chứ nào có thể thay đổi được gì. Tuy nhiên mọi người chẳng có tâm tư đâu mà tổ chức hôn lễ bởi ngày khởi hành xuống nông thôn càng lúc càng gần, ông bà đang rối như tơ vò không biết phải giải thích thế nào với chính quyền, giải thích thế nào với lối xóm bà con. Lại một lần nữa, Quách Nguyệt Nguyệt chủ động xin thay thế Hạ Trực đi thực hiện nghĩa vụ quốc gia. Bây giờ cô không còn ngại ngần hay sợ hãi gì nữa bởi dù có xa nhà thì cô và anh cũng đã là vợ chồng chính thức, được pháp luật bảo hộ và công nhận.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử