Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75382 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 165
món quà

❊ ❊ ❊

Ban đầu, Chương Toàn chỉ tin tưởng Văn Trạch Tài bảy phần nhưng sau khi biết anh quen thân với chú Chung, lại thành công sửa mệnh cho Chung Nhiên thì lòng tin đã nhanh chóng tăng lên mười phần trọn vẹn.

Xử lý xong tên Tống Văn Minh, đoàn người thong thả tiến về Viên gia.

Vừa đẩy cổng vào sân, chú Chung đã hào hứng vẫy tay gọi con gái: “Chung Nhiên lại đây, con còn nhớ lúc trước ba vẫn hay nhắc tới cha nuôi của con không? Đây, hôm nay ba dẫn ông ấy về đây!”

“Con chào cha nuôi”, Chung Nhiên nhoẻn miệng cười ngọt lịm. Viên Vệ Quốc đứng bên cạnh cũng ngoan ngoãn cúi đầu chào theo vợ.

Chương Toàn vui tưng bừng, rưng rưng xúc động móc túi áo ngực lấy ra một cây trâm cài tóc: “Cha nuôi không có bảo bối gì quý giá, chỉ có cây trâm này tặng con. Con làm như thế này nhé…”

Vừa nói Chương Toàn vừa nhấn nhẹ vào phía đuôi tức thì đầu cây trâm phụt ra làn khói trắng xoá, mỏng manh…

“Cái khói này chưa được lợi hại cho lắm, con cứ dùng tạm đi, đợi sau này cha sẽ điều chế hợp chất khác, đảm bảo nhấn một cái là mười thằng đàn ông cao to lực lưỡng tức khắc ngã gục ngay tại chỗ!”

“Con cám ơn cha nuôi”, Chung Nhiên đưa hai tay lễ phép đón lấy sau đó nhìn về phía chồng. Viên Vệ Quốc hiểu ý, lập tức cài trâm lên búi tóc sau gáy vợ.

Chung Nhiên hồi hộp hỏi: “Đẹp không anh?”

Viên Vệ Quốc cưng chiều mỉm cười: “Đẹp lắm!”

Lát sau, cả gia đình Văn Trạch Tài rồng rắn kéo nhau sang đây góp vui. Thấy vợ chồng con cái đề huề, Chương Toàn không khỏi giật mình kinh ngạc: “Ồ, tiểu tử nhà cậu cũng có phúc khí quá ha!”

Văn Trạch Tài hừ nhẹ một tiếng: “Chuyện đó là đương nhiên! Thiên Nam, Hiểu Hiểu, lại đây chào ông đi các con.”

Chương Toàn cằn nhằn kháng nghị: “Tôi mới hơn bốn mươi!”

Văn Trạch Tài nhún vai: “Ông là cha nuôi của vợ chồng Viên Vệ Quốc trong khi đó con trai tôi lại là đồ đệ của cậu ấy. Không kêu bằng ông chả lẽ gọi chú à?”

Chương Toàn tức khắc phản đối: “Mơ đi! Còn lâu ta mới ngồi bằng vai phải lứa với nhà ngươi. Ông thì ông, sợ đếch gì!”

Được lớn hơn Văn Trạch Tài một bậc, Chương Toàn vô cùng thoải mái tiếp nhận vị trí này. Mặc dù nghe ông hơi già một tí nhưng giải quyết được khâu oai, thôi thì cũng xứng đáng!

Bởi vì hôm nay khách đông thế nên thím Vương hàng xóm cũng sang hỗ trợ nấu nướng.

Được cái Viên gia rộng rãi, phòng ốc nhiều, chỉ sợ thiếu người chứ chẳng phải lo thiếu chỗ ngủ. Hơn nữa có lẽ vì bề ngoài già cả ngang nhau, thành ra chú Viên và Chương Toàn mau chóng trở thành cặp đôi hợp cạ, nói chuyện cực kỳ vui vẻ và ăn ý.

Sáng hôm sau, Văn Trạch Tài đi làm như thường lệ. Vừa tới cửa hàng đã nghe Đại Phi thông báo: “Sư phụ, ban nãy anh bưu tá đến giao bưu phẩm, nhưng con nhìn địa chỉ thì không phải từ quê gửi lên.”

Nương theo hướng tay chỉ, Văn Trạch Tài nhìn thấy một cái bọc to đùng nằm chình ình ngay giữa bàn. Anh tò mò tính bước tới kiểm tra thì ai dè bị Tần Dũng ngăn lại: “Để đó cho em!”

Nói đoạn, Tần Dũng bước từng bước lại gần, cảnh giác quan sát bốn phía xung quanh sau đó rút con dao găm bên người cẩn thận rạch mở từng lớp một.

Khi lớp giấy niêm phong ngoài cùng được bóc ra, bên trong liền xuất hiện con tem bưu chính Bắc Kinh cùng tên người gửi là “Hoàng đại ca”.

Nghe thấy cái tên này, Văn Trạch Tài khẽ nhướng mày bất ngờ còn Triệu Đại Phi thì mơ mơ hồ hồ: “Ủa ủa Hoàng đại ca là thằng nào ta, nhà mình đâu có quen biết đám anh chị giang hồ nào đâu nhỉ?”

Văn Trạch Tài thở dài giải thích: “Chính là Hoàng Tam Nhi, lão đại của nhóm lưu manh chuyên lảng vảng quanh khu mình hồi trước ấy. Nhưng tại sao hắn lại gửi đồ về đây nhỉ?!”

Đợt đó nghe lời khuyên của Văn Trạch Tài, Hoàng Tam Nhi quyết định hướng về phương Bắc lập nghiệp chứ không đi xuống Đông Nam theo dự tính ban đầu. Mới đây thôi vậy mà cũng vài tháng rồi đấy, nhanh thật!

Biết là người quen, vậy nên Văn Trạch Tài trực tiếp tiến lên khui quà. Anh lần lượt lôi ra nào là quần áo, giày vớ rồi cả mũ món nữa, quá trời đồ nhưng cái nào cái nấy đều được lót lông hết sức dày dặn và ấm áp.

Giữa thời tiết ngày hè nắng đỏ lửa nhìn cái đống này thôi cũng đủ phát ngốt rồi!

Triệu Đại Phi ngẩn tò te: “Ủa không lẽ bưu phẩm vận chuyển lâu dữ vậy hả? Gửi từ mùa đông mà tận giữa hè mới tới nơi?”

Tần Dũng liền đưa ra ý kiến khác: “Hay là mùa hè mua quần áo lạnh thì sẽ rẻ hơn một chút.”

Lời này tương đối đồng nhất với suy nghĩ trong lòng Văn Trạch Tài, anh gật đầu nói: “Sao cũng được, cái đáng quý là tấm chân tình của cậu ấy. À mà trong nhà Hoàng Tam Nhi có người thân nào không?”

Bởi vì cùng sống trong một khu thế nên Tần Dũng tương đối biết rõ hoàn cảnh gia đình Hoàng Tam Nhi, cậu lắc đầu đáp: “Không có ai anh ạ. Đáng lẽ còn một cô em gái nhưng cũng không may chết đuối mất rồi.”

Triệu Đại Phi khe khẽ thở dài: “Thật là tội nghiệp.”

Văn Trạch Tài ngẫm nghĩ giây lát rồi nói: “Đại Phi, con đi chuẩn bị ít đồ đáp lễ đi. Ẩm thực phương Bắc khác chỗ chúng ta, nhiều khi bọn họ vẫn chưa ăn quen. Hay là thế này, con chọn một vài đặc sản tiêu biểu của Liêu Thành gửi qua đó để mấy anh em ăn cho đỡ nhớ quê.”

“Dạ vâng, thưa sư phụ”, Triệu Đại Phi vâng dạ đứng dậy, đi sang tiệm bên tìm sư mẫu lấy tiền rồi tức tốc phi ra chợ chọn mua đồ.

Trong khi đó ở tại tiệm, Văn Trạch Tài kêu Tần Dũng ngồi xuống nói chuyện: “Mấy ngày nay anh thấy chú cứ chau mày phiền muộn. Sao thế, có chuyện không vui à hay trong nhà xảy ra vấn đề gì?”

Tần Dũng cười như mếu: “Thì cũng vẫn là chuyện mẹ em thôi. Hôm nào đi làm về cũng thấy trong nhà có con gái hoặc không thì người thân của bọn họ tới chơi mượn cớ xem mặt. Riết em áp lực, không dám về nhà luôn.”

Văn Trạch Tài bật cười: “Chú cũng phải thông cảm, thím Tần chỉ có mình chú là con mà cũng vừa lúc tới tuổi thành gia lập thất cho nên thím hăng hái tìm dâu cũng là điều dễ hiểu thôi. Mà gặp nhiều như vậy, chú đã ưng ý ai chưa?”

Tần Dũng do dự giây lát rồi cười hiền: “Có…có một cô…”

“Ồ!” Văn Trạch Tài hào hứng đốc thúc: “Nếu vậy thì đừng chần chờ nữa, phải chủ động tấn công ngay chứ chẳng may bị thằng khác nẫng đi mất là xong phim.”

Sắc mặt Tần Dũng thoắt cái cứng đờ: “Vậy giờ phải làm sao hả anh?”

Văn Trạch Tài nói ngay: “Anh cho chú nghỉ mấy ngày, chú tranh thủ hẹn cô ấy ra nói rõ lòng mình, sau đó tới nhà chào hỏi cha mẹ, người lớn. Đợi mọi việc xong xuôi đâu vào đấy hãn quay lại làm, anh không vội đâu.”

Tần Dũng do dự một hồi lâu sau mới chịu đứng dậy ra về.

Nhìn cái bóng dáng nghiêm chỉnh thẳng tưng như khúc gỗ, Văn Trạch Tài chỉ biết lắc đầu bật cười. Cái thằng, khờ muốn chết. Cứ để mặc ông tướng này có khi không lấy được vợ mất. Bảo sao thím Tần cứ lo sốt vó cả lên. Đúng là thương thay tấm lòng cha mẹ!

Ngồi rảnh rỗi không có việc gì làm, Văn Trạch Tài bèn lấy sách vở ra đọc. Ngoảnh đi ngoảnh lại, một ngày yên bình cứ thế trôi qua.

Buổi tối sau khi cơm nước, giặt giũ, cho con cái đi ngủ xong hết, vợ chồng Văn Trạch Tài mới có thì giờ dành cho nhau.

Nằm trong lòng chồng, Điền Tú Phương mỉm cười hỏi: “À ban nãy em nghe Đại Phi bảo Tần Dũng có người thương rồi hả anh?”

Văn Trạch Tài vươn tay nhéo nhéo cái má trắng hồng thơm mịn: “Này này, đừng ỷ chồng em khoan dung rộng lượng mà có thể tự do nhắc tên người đàn ông khác trên giường anh nhá. Hay là anh làm chưa đủ tốt hử, vợ yêu?”

Điền Tú Phương nghiêng đầu, há miệng cắn một cái rõ đau: “Toàn xuyên tạc đi đâu đâu thôi, em đang nói chuyện nghiêm túc mà!”

Văn Trạch Tài trề môi nhõng nhẽo: “Em hết thương anh rồi!”

Điền Tú Phương cứng rắn nhất quyết không trúng chiêu: “Ai bảo anh ăn nói linh tinh. Thôi không đùa nữa, đám cưới Tần Dũng nhà mình nên tặng gì thì được anh nhỉ?”

“Tiền!” Văn Trạch Tài đưa ra đáp án không cần suy nghĩ. Nghe thì hơi thô nhưng được cái thiết thực.

Tuy nhiên với bản tính tỉ mỉ và tinh tế, Điền Tú Phương đâu có chịu. Thế là sáng hôm sau, cô với Trần Vân Hồng lại tíu tít chụm đầu bàn tính. Lựa tới lựa lui cũng không chọn được cái nào thích hợp, cuối cùng đành phải quay về với phương án của anh chồng: “Mệt quá đi mất, tặng cái gì cũng sợ trùng. Thôi tốt nhất nghe lời anh Văn tặng tiền vậy, để bọn họ muốn mua gì thì mua.”

Trần Vân Hồng che miệng cười khúc khích: “Sư mẫu ơi là sư mẫu, người ta còn chưa định ngày dạm hỏi mà sư mẫu đã lo tới tiền mừng cưới luôn rồi.”

Điền Tú Phương cũng bật cười: “Kệ, cứ chuẩn bị trước tới khi ấy đỡ cập rập. Nhân vô viễn lự, tất hữu cận ưu (1).”

Đúng lúc này, có tiếng bưu tá từ ngoài gọi vọng vào: “Đồng chí Tú Phương ra nhận thư nhá!”

Điền Tú Phương lập tức buông vải vóc trên tay xuống, vội chạy ra cửa thì gặp Văn Trạch Tài cầm phong thư đi vào.

Thì ra anh đã nhanh chân ra lấy giúp vợ.

Nhìn thấy tên người gửi, Điền Tú Phương phấn khích reo lên như một đứa trẻ: “A là chị Xuân Hoa anh ơi!”

Văn Trạch Tài yêu chiều vén lọn tóc loà xoà trước trán vợ: “Bên ngoài nóng lắm, vào trong từ từ đọc đi em, đừng đứng ngoài này toát hết mồ hôi bây giờ.”

“Dạ!” Điền Tú Phương cứ thế để chồng nắm tay dắt vào cửa hàng.

Vô tình hình ảnh tình tứ này lọt vào con mắt cú vọ của một bà thím. Bà ta tức khắc quay sang nguýt chồng một cái sắc lẹm: “Nếu ông cũng có thể dịu dàng bằng một phần mười Văn đại sư thì tôi đây đã cảm thấy ấm lòng!”

Ông chồng vốn mang phận ở rể, nghe vợ càm ràm cũng chỉ biết cười xoà cho qua chuyện: “Dào ôi, biết người biết mặt không biết lòng. Nhiều khi bên ngoài làm màu làm mè vậy thôi chứ về nhà lại tẩn vợ con lên bờ xuống ruộng ấy chứ. Đóng cửa vào bố ai mà biết được, như đôi vợ chồng ngay sát vách nhà mình đấy thôi, chả đánh nhau như cơm bữa còn gì. Bởi thế mới nói trông vậy mà không phải vậy đâu, đàn bà mấy người toàn nhẹ dạ cả tin!”

===

Chú thích:

(1)Làm người chẳng biết lo xa, hẳn là sầu muộn xảy ra cũng gần.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử