Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75186 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 102
vào hang bắt cọp

❊ ❊ ❊

Hiện tại đang vào giữa đông, tuyết phủ trắng xoá, vạn vật đều khép mình tránh rét hết cả, giờ có mò lên núi cũng chẳng thấy được một ngọn cỏ nói chi tới thảo dược. Thời điểm này muốn kiếm thảo dược chỉ có một cách duy nhất đó là gõ cửa nhà thầy thuốc mà thôi.

Ông thầy thuốc cất trữ tất cả hoa cỏ, thảo dược trong một gian phòng. Ở đây ước chừng có đến hàng trăm chủng loại khác nhau, vậy nên phải căng mắt ra cẩn thận dò tìm từng chút một mới mong thấy được thứ mình cần.

Lúc này, Văn Trạch Tài và Triệu Đại Phi cũng đang ngụp lặn trong biển cây cỏ đó.

Vừa chổng mông lúi húi lục lọi, Triệu Đại Phi vừa hỏi: “Sư phụ sư phụ, thầy đang kiếm dâm dương hoắc (1) đúng không?”

“Ồ ghê nhỉ, cũng biết dâm dương hoắc cơ à?“ Văn Trạch Tài đáp mà không ngẩng đầu dậy, mắt vẫn dán chặt vào đám cây cỏ trước mặt.

Triệu Đại Phi cười nham nhở: “Sư phụ hỏi kỳ, làm gì có thằng đàn ông nào không biết cây này. Các cụ xưa vẫn hay bảo nó có công dụng tráng dương bổ thận vô địch thiên hạ còn gì, chắc chắn nó chính là loại cây có tính dương mạnh nhất, không thể lẫn đi đâu được!”

Song Văn Trạch Tài lại lắc đầu: “Chưa hẳn đã là nhất, thầy không tìm cây đó, thầy đang muốn tìm hoa mặt trời cơ.”

“Hả? Hoa mặt trời là hoa gì sư phụ?” Triệu Đại Phi đần thối mặt, nhỏ tới lớn cậu chưa từng nghe hay trông thấy loại hoa nào có cái tên như vậy.

“Thì chính là hoa hướng dương đó…a tìm thấy rồi!” Văn Trạch Tài mừng rỡ reo lên.

Sau đó anh chọn lấy hai bông lớn nhất, hào phóng trả ông thôn y hai hào rồi lập tức trở về nhà mình.

Văn Trạch Tài vội vã bước đằng trước, Triệu Đại Phi lẽo đẽo bám theo sau nhưng cái mặt vẫn đần thối y như bị táo bón. Thú thực cậu đã nghĩ nát cả óc ra rồi mà vẫn không sao lý giải nổi?!

Cực chẳng đã, Triệu Đại Phi đành cất tiếng hỏi: “Sư phụ sư phụ, cơ mà con vẫn không hiểu tại sao hoa hướng dương lại là thứ có tính dương mạnh nhất?”

Văn Trạch Tài không dừng bước, anh đi nhanh mà đáp cũng rất nhanh: “Thì cái tên đã nói lên tất cả rồi đó, hướng dương tức là hướng thẳng về phía mặt trời, trực tiếp đón nhận toàn bộ ánh sáng cũng như nhiệt độ của mặt trời. Bởi thế cho nên trên đời này làm gì có vật thể nào nhiều tính dương như loài hoa này nữa!”

Ờ, nghe thế thì biết thế chứ kỳ thực Triệu Đại Phi vẫn chưa hiểu cho lắm, tuy nhiên thấy sư phụ tất bật khẩn trương, cậu nào dám làm phiền, chẳng may chậm trễ đại sự thì chết dở.

Nhưng mà cứ ôm cái sự tò mò này mãi e rằng ấm ách khó chịu lắm, giờ biết đi đâu tìm câu trả lời được nhỉ? A, đúng rồi, đi hỏi vợ, dù gì bà xã cũng học cao hơn mình, chưa biết chừng cô ấy lại biết thì sao?!

Và thế là sau khi về tới nhà, Văn Trạch Tài đi thẳng vào phòng bận rộn xử lý nguyên liệu chuẩn bị cho quá trình giải thuật thì Triệu Đại Phi lại khấp khởi chạy đi tìm vợ.

May thay, Trần Vân Hồng cũng có tí chút kiến thức về lĩnh vực này. Cô ngồi xuống, lật giở ký ức, từ từ kể cho chồng nghe: “Trước đây em đã từng nghe cha nói qua, ở thời thượng cổ hoa hướng dương được ca tụng là hoa mặt trời bởi loài hoa này sinh trưởng không phụ thuộc vào khí hậu hay địa lý, chỉ cần có ánh nắng soi chiếu nó sẽ vươn mình đầy mạnh mẽ, bung cánh vô cùng rực rỡ và kiều diễm. Chính vì thế mà từ ngàn đời nay, người ta vẫn luôn cho rằng thứ thuần dương nhất trên thế gian này chính là hoa hướng dương.”

Ồ, thì ra là thế, Triệu Đại Phi gật gù thích thú, không ngờ thiên nhiên lại kỳ ảo và tuyệt diệu tới nhường vậy!

Sáng sớm hôm sau, trước khi tới trường, Văn Trạch Tài rẽ sang đưa đồ cho Viên Vệ Quốc trước rồi mới thong thả xách cặp đi thi. Ai dè, vừa mới bước qua cổng trường, đã bị Tất Trường Lâm chặn lại, lôi xềnh xệch vào góc khuất, thì thà thì thầm trình bày: “Anh Văn, anh cả em đã lên làm việc với sở giáo dục rồi nhưng sở trưởng bảo đây là tự do thân thể, tự do cá nhân, không thể nào cấm đoán được. Xem chừng tình hình có vẻ không được êm cho lắm anh ạ!”

À, tưởng gì chứ chuyện này thì đơn giản thôi, Văn Trạch Tài tủm tỉm cười, thấp giọng chỉ điểm: “Cậu về chuyển lời lại với anh cả Tất bảo anh ấy nói với ông sở trưởng thế này “Tất nhiên đeo vòng tay là tự do cá nhân thế nhưng một, hai người thì không sao, đằng này ai ai cũng thi nhau đeo, nhỡ đâu có sinh viên nào lợi dụng giấu phao hay giở trò gian lận thì kết quả kỳ thi đợt này chưa chắc đã được đảm bảo đâu!”

Nghe xong, hai mắt Tất Trường Lâm sáng rực như đèn pha ô-tô, cậu bật ngón cái, hết lời khen ngơi: “Cao kiến, thực sự quá cao kiến. Em đây xin bội phục!”

“Ài, cũng bình thường thôi!” Văn Trạch Tài sướng nổ mũi nhưng vẫn giả vờ khiêm tốn.

Tuy nhiên, chuyện này không phải Văn Trạch Tài hù doạ mà nó đã thực sự xảy ra rồi. Bằng cớ là trong buổi thi thử hôm trước, khi sở giáo dục cử cán bộ xuống kiểm tra đột xuất, tra xét ngẫu nhiên vài sinh viên đã bắt được ba em trong số đó thực hiện hành vi gian lận, cụ thể là giấu phao trong vòng tay. Tuy nhiên, các đồng chí cán bộ chỉ xử phạt cảnh cáo vì nghĩ đơn giản đây chỉ là vài trường hợp hi hữu mà không ngờ ẩn sau đó là cả một nguy cơ tiềm tàng. Cho đến khi được sự nhắc nhở của anh cả Tất, sở trưởng sở giáo dục mới bàng hoàng nhận ra.

Vì thế, sở giáo dục liền cấp tốc gởi thông báo khẩn xuống mười mấy trường đại học và cao đẳng, yêu cầu ban giám hiệu phải tiến hành triển khai ngay tức khắc. Và chỉ sau một cú điện thoại, tất cả hiệu trưởng của các cơ sở trên đều đồng loạt phát loa phóng thanh, gân cổ gào to tới độ sinh viên đứng ở bất cứ ngóc ngách nào cũng nghe rõ mồn một:

“Sinh viên toàn trường chú ý, sở giáo dục đã bắt được vài trường hợp giấu phao trong vòng tay. Đây là hành vi gian lận đáng xấu hổ. Vì thế, nhà trường yêu cầu các em sinh viên trước khi vào phòng thi hãy tháo vòng tay để vào trong chiếc rổ được đặt trước cửa. Sau khi thi xong, nhà trường sẽ trả lại cho các em. Chú ý, tất cả phải nghiêm túc thực hiện. Nếu phát hiện bất cứ hành vi gian dối hay chống đối sẽ bị huỷ bỏ tư cách thi ngay tại chỗ, đồng nghĩa đánh trượt kỳ này.”

Bất chợt ban bố quy định mới ngay trước giờ thi, dân tình tỏ ra vô cùng hoang mang nhưng cũng đành phải chấp nhận thôi chứ biết sao giờ. Vậy nên sinh viên trong trường mau chóng chia làm hai nhóm, nhóm học hành đàng hoàng thì rất nghiêm chỉnh chấp hành luật lệ, trước khi vào phòng thi tháo vòng để ngay ngắn vào rổ. Còn nhóm sinh viên đã dày công cực khổ chép phao nguyên đêm qua thì đành ngậm ngùi bỏ vòng lại ký túc xá. Phen này tiêu tùng rồi, có vòng cũng chết mà không vòng cũng chết. Thôi thì đành cầu trời khấn Phật hy vọng may mắn sẽ mỉm cười vậy!

Kỳ thi diễn ra được mấy ngày, Văn Trạch Tài bắt đầu nhận thấy số người đeo vòng đang có chiều hướng giảm dần. Điều này cũng dễ hiểu thôi bởi lẽ thời này người ta trọng sĩ diện vô cùng, cơm có thể không ăn chứ mặt mũi không thể đánh mất. Thành ra, phần đông sinh viên đều chọn phương án từ bỏ chiếc vòng như một lời khẳng định “tôi không có ý định gian lận thi cử!”

Như vậy, bước đầu tiên xem như đã xong. Kế đến, Viên Vệ Quốc sẽ tiến hành bước thứ hai.

Hôm nay, cậu ấy cầm theo phấn hoa hướng dương Văn Trạch Tài đưa, kín đáo đi tới nhà tổ của Thượng dương Chu gia, đóng giả làm người vận chuyện thực phẩm lén lẻn vào bên trong. Nhân lúc không ai để ý, Viên Vệ Quốc nhanh tay trút hết túi phấn hoa vào giếng nước ở khu vực hậu viện.

Cậu đã điều tra rồi, cả Chu gia chỉ có duy nhất một cái giếng này, tất cả thành viên trong gia đình đều sử dụng nguồn nước ở đây để sinh hoạt và ăn uống. Vậy nên không cần cất công tìm hiểu xem kẻ nào đang hấp thụ âm khí, cứ thả phấn hoa xuống đây, thể nào hắn cũng uống phải thôi. Mà một khi đã nuốt phấn hoa hướng dương vào bụng thì ôi thôi, coi như kiếm củi ba năm thiêu một giờ, tất cả trở thành công cốc hết!

Để đưa ra quyết định mạo hiểm này, Văn Trạch Tài đã phải suy nghĩ và cân nhắc rất lâu. Song, hiện tại bọn họ thế lực đơn mỏng, mà ở ngoài kia các bạn sinh viên đang phải đối diện với nguy hiểm cận kệ. Không còn nhiều thời gian, Văn Trạch Tài buộc phải lựa chọn phương án đánh nhanh thắng nhanh. Và Viên Vệ Quốc là người thích hợp nhất cho hành động lần này, bởi dù ít dù nhiều cậu ấy cũng quen thuộc mọi ngóc ngách trong Chu gia, đồng thời đủ bản lĩnh ứng biến khi không may đối diện với những tình huống bất ngờ.

Hơn nữa không vào hang làm sao bắt được cọp?! Chỉ cần gã kia bị một chút dương khí thâm nhập cơ thể, mối liên kết giữa gã với thằng hút âm sẽ lập tức bị cắt đứt. Những chiếc vòng tay sẽ tức khắc mất hết tác dụng, tơ máu bên trong cũng nhanh chóng hoá thành máu loãng mà chảy ra ngoài.

Vì thế cho nên ngay lúc Văn Trạch Tài thu dọn giấy bút chuẩn bị rời khỏi phòng thi, anh liền nghe thấy tiếng hét thất kinh và ánh mắt hoảng hốt khiếp sợ của các bạn sinh viên. Không ai bảo ai, tất cả cùng run rẩy ném những chiếc vòng tay đang nhỏ ròng ròng máu tươi vào sọt rác. Văn Trạch Tài khé nhếch mép để lộ nụ cười chiến thắng, Viên Vệ Quốc đã thành công rồi!

===

Chú thích:

(1)Dâm dương hoắc thuộc họ Hoàng mộc. Các bộ phận thân, lá, cành và rễ đều có công dụng làm thuốc. Dâm dương hoắc có tính ấm, vị cay, đắng. Nó có tác dụng trong điều trị các bệnh như hiếm muộn, bổ thận, cải thiện đời sống tình dục, đau mỏi gối, đau lưng, co rút cơ, tay chân lạnh,…

Dâm dương hoắc là dược liệu có tính kích thích ham muốn tình dục, giải tỏa mệt mỏi, cải thiện chức năng sinh lý, giúp đời sống vợ chồng được thăng hoa hơn. Dâm dương hoắc có thể đem ngâm rượu hoặc được kết hợp với các loại dược liệu khác như ba kích, nhục thung dung, tiên mao, tử thạch anh,… làm gia tăng công dụng rất nhiều lần. Tuy nhiên, để đảm bảo việc sử dụng cây thuốc nam này được hiệu quả cao, bạn cần tham khảo lời tư vấn của các thầy thuốc đông y trước khi dùng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử