Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75279 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 123
hoàn lương

❊ ❊ ❊

Điền Tú Phương che miệng ý nhị hỏi: “Cái kia có bị trễ không?”

Dạo gần đây lu bu nhiều việc quá đâm ra Trần Vân Hồng cũng chả có thời gian mà để tâm tới chu kỳ kinh nguyệt của mình, bất chợt sư mẫu hỏi vậy, cô mới nhíu mày nhẩm tính rồi trừng lớn mắt ngỡ ngàng: “Ôi trời, con trễ tận hai tháng rồi!”

Rồi, giờ thì khỏi cần nói thêm gì nữa nha, Điền Tú Phương tủm tỉm cười còn Trần Vân Hồng thì đỏ bừng hai má, nửa xấu hổ nửa hạnh phúc ngập tràn.

Riêng về Triệu Đại Phi, từ khi biết mình sắp lên chức cha, cậu chàng cứ cười suốt không ngừng, làm gì cũng hăng hái nhiệt tình hai trăm phần trăm, gặp ai cũng tay bắt mặt mừng hớn ha hớn hở ra mặt. Thậm chí ngay cả mấy gã lưu manh đầu ngõ vừa nhìn thôi đã đủ ghét cay ghét đắng ấy vậy mà giờ đây nom chừng cũng thuận mắt đáo để, không những vậy cậu còn chủ động vẫy tay chào hỏi họ nữa chứ.

Và cũng chính vì sự niềm nở bất thình lình này đã khiến cho đám lưu manh côn đồ hay lang thang ở đầu mấy con hẻm bỗng nhiên chột dạ, sợ rúm ró:

“Bà mẹ, sao cái tay thầy bói kia cứ nhìn mình rồi cười cười thế nhỉ, ghê chết đi được, này mày nhìn hộ tao xem ấn đường có chuyển đen không?!”

“Ờ ờ, nhìn hộ tao nữa, lớ ngớ ăn quả huyết quang tai ương là bỏ mẹ…”

“Êrrrr… tao lại thấy trán tao đỏ chứ không đen, hay là thần may mắn sắp ập đến nhỉ, vì rõ ràng tao thấy hắn cười tươi roi rói mà. Gớm nữa, không sao đâu, chúng mày toàn thần hồn nát thần tính!”

Nghe tụi đàn em túm tụm bàn luận, tên đại ca ngồi bên trên đăm chiêu suy nghĩ chốc lát rồi lớn tiếng phán: “Không cần biết tốt hay xấu, thời gian sắp tới chúng mày cụp đuôi làm người cho tao, đứa nào vớ vẩn tao đánh què chân!”

Đám đàn em lập tức nhao nhao: “Đại ca, như vậy là sao ạ?”

Gã đại ca đập bàn cái rầm ổn định trật tự rồi mới bắt đầu nói: “Tao nghe ngóng được tin cảnh sát Liêu Thành đang ra quân triệt phá các băng nhóm thu phí bảo kê. Hình như có một vài anh em hoạt động tại khu trung tâm bị tóm rồi thì phải. Cũng may từ đầu năm tới giờ chúng ta chưa khai trương vụ nào thế nên kể cả đám cớm có mò tới thì cũng chả việc đếch gì phải sợ. Cứ nói anh em ta hoàn lương là không có cớ để bắt bớ chi hết. Thế nên từ giờ cho tới lúc sóng yên biển lặng, cấm không đứa nào được manh động, nghe rõ chưa? Tao mà phát hiện thì đừng có trách!”

Bầu không khí nặng nề nhanh chóng bao phủ toàn bộ. Đang im lặng bỗng nhiên có một gã dè dặt phát biểu ý kiến: “Đại ca…Hoàn lương…hai từ này hình như không hợp với chúng ta lắm thì phải?!”

Ôi giời ơi, ăn cứt rồi, tất cả những tên còn lại đều cúi gằm mặt, sợ bị tai bay vạ gió!

Ngồi ở vị trí cao nhất, gã đại ca nheo nheo cặp mắt sắc lạnh, gườm gườm nhìn thẳng vào tên đàn em vừa lên tiếng khiến thằng bé sợ quéo giò, vội vã gục đầu không dám hó hé một câu nào nữa.

Lát sau, gã đại ca rút từ túi áo ngực một điếu thuốc, nhét vào miệng, chậm rãi bật lửa châm thuốc, híp mắt rít vào một hơi rồi điệu nghệ nhả ra làn khói trắng xoá, hắn cất giọng trầm khàn: “Chúng mày yên tâm đi, vừa hay tao cũng muốn lĩnh giáo tài nghệ của Văn đại sư, để tao qua đó tính một quẻ xem thế nào.”

Buổi sáng, lúc Văn Trạch Tài lững thững ra mở cửa hàng thì đã trông thấy bà Phú cùng hai mẹ con Hạ Trực đang đứng đợi sẵn tự bao giờ.

Thoạt nhìn, bà Hạ có vẻ ngang ngang tuổi bà Phú, hai người tuy là chị dâu em chồng nhưng tuổi tác cũng không chênh lệch bao nhiêu. Sở dĩ hôm nay chỉ có mình bà đưa cậu con trai duy nhất đi thăm khám là bởi ông chồng bận đi làm. Còn bà Phú vì sợ mẹ con chị dâu không tìm được địa chỉ nên liền sốt sắng nhận nhiệm vụ dẫn đường, tiện thể bà cũng muốn đích thân nghe xem rốt cuộc bệnh tình của cháu trai mình thế nào.

Thấy khách như thấy tiền, Triệu Đại Phi hào hứng mở cửa mời mọi người vào trong, mau mắn kéo ghế, rót trà. Xong xuôi đâu đó, cậu mới lui về đứng nghiêm chỉnh sau lưng sư phụ. Tuy nhiên, từ đầu tới cuối nụ cười tươi rói vẫn luôn treo trên khoé môi khiến người đối diện không thể không chú ý.

Nhấp một ngụm trà, bà Phú khéo léo bắt chuyện: “Chẳng hay đồng chí Triệu đang có tin vui gì hay sao mà nom mặt mày rạng rỡ, phấn khởi thế kia?”

Gãi đúng chỗ ngứa, Triệu Đại Phi cười hắc hắc khoe: “Chẳng giấu gì thím, tôi sắp được làm cha rồi!”

Ồ quả là chuyện đáng mừng, bà Phú và bà Hạ thi nhau trao tặng những lời chúc tốt lành và ý nghĩa khiến Triệu Đại Phi sướng tung trời, cười tít hết cả mắt mũi, không còn thấy tổ quốc đâu nữa.

Trong khi ấy, Văn Trạch Tài vẫn đang chăm chú quan sát cử chỉ và hành vi của Hạ Trực. Thấy cậu ấy ngoác miệng ngáp một cái rõ to, anh liền nhẹ giọng hỏi: “Hạ Trực tối qua ngủ không ngon à?”

Nghe có người gọi tên mình, Hạ Trực ngô nghê ngẩng đầu nhìn. Sau ba giây đứng hình, cậu hốt hoảng chạy tọt ra sau lưng mẹ núp kín, chỉ thò đúng hai cặp mắt ra bên ngoài đồng thời thì thầm mách: “Mẹ mẹ…chính hai người này đã ép con uống cái nước thúi ình kia đấy, lại còn đánh vào gáy con nữa, đau ơi là đau, thúi ơi là thúi luôn…Mẹ…là họ đã bắt nạt Trực Trực đấy, mẹ đánh chừa họ đi…”

Về sự việc diễn ra hôm đám cưới, bà Hạ đã được nghe kể lại thế nên bà rất bình tĩnh vươn tay xoa đầu trấn an con trai: “Rồi rồi mẹ biết rồi, Trực Trực ngoan nào, đấy không phải nước thúi, cũng không phải đại sư đánh con đâu mà là thầy đang giúp con đấy, con đừng sợ nghen, mẹ thương mẹ thương!”

“Rõ ràng nước đó thúi hoắc mà, mẹ gạt con!” Hạ Trực vừa phụng phịu bất mãn vừa ra sức dậm chân tỏ ý giận dỗi.

Đường đường là một chàng thanh niên cao hơn mét tám mà nước mắt nước mũi tèm lem, lại còn vùng vằng y như trẻ lên ba. Haizz, hình ảnh này…hình như không được dễ thương cho lắm thì phải! Nó cứ lấn cấn sao sao á!

Văn Trạch Tài bối rối ho khụ một tiếng, Thiên Nam hay Hiểu Hiểu nhõng nhẽo thì anh còn dỗ được chứ với một chàng thanh niên đương độ tuổi trưởng thành như này thì anh chịu chết.

Cũng may bà Hạ đã quá quen với tình huống này rồi, bà mau lẹ thò tay vào trong túi lấy ra một viên kẹo đưa tới trước mặt con trai.

Nhìn thấy kẹo, Hạ Trực lập tức nín khóc, cười toe cười toét chộp lấy rồi ngồi phịch xuống ghế, hí hoáy bóc vỏ sau đó bỏ tọt vào miệng mình nhai rôm rốp ngon lành.

Không gian trở lại yên tĩnh, Văn Trạch Tài mới bắt đầu vào việc chính. Anh nhàn nhạt đưa ra câu hỏi nhưng thực chất chính là lời khẳng định: “Cậu ấy trở thành như này bắt đầu từ ba năm trước?!”

Đầu tiên, bà Hạ chết điếng, sau đó vui mừng gật lấy gật để: “Dạ đúng đúng, thầy nói vô cùng chuẩn xác ạ. Mọi việc khởi nguồn từ cách đây ba năm, còn lại trước đó thằng bé hoàn toàn bình thường, không có vấn đề gì hết!”

Quay ngược thời gian trở về ba năm trước, khi ấy cả nhà đang tất bật chuẩn bị tư trang hành lý cho Hạ Trực, để cậu lên đường xuống nông thôn hỗ trợ bà con theo quy định của chính phủ. Bởi vì đó là lần đầu tiên Hạ Trực xa gia đình và cũng không biết khi nào mới được quay về vì vậy ông bà Hạ bận rối tung rối mù, chia nhau xếp thứ nọ gói thứ kia vì lo lắng con xuống đó sinh hoạt thiếu thốn không quen. Một ngày trước khi con trai xuất phát, đêm hôm đó có lẽ là đêm kinh hoàng nhất trong cuộc đời ông bà Hạ. Khi mọi thứ đã được đóng gói hòm hòm thì trời cũng đã về khuya, ông bà vừa mới tắt đèn chuẩn bị lên giường nghỉ ngơi thì đột nhiên từ phòng Hạ Trực phát ra một tiếng gào đinh tai nhức óc, vang dội khắp căn nhà.

“Tôi với ông ấy sợ mất hồn mất vía, vội vàng chạy sang xem có chuyện gì. Nào ngờ khi vừa mở cửa bước vào, đập vào mắt chúng tôi là hình ảnh Hạ Trực ngồi quay mặt vào tường, tay không ngừng cầm bút vẽ búp bê còn miệng thì cứ lẩm nhẩm đòi đi gặp Tiểu Lục, đòi ra đầu ngõ nghịch bùn cùng Tiểu Lục.”

Thanh niên hai mươi tuổi đầu, lớn đùng lớn đoàng ai còn nghịch bẩn chơi bùn chơi đất nữa cơ chứ. Nhưng như vậy vẫn chưa là gì, mấu chốt là trong miệng Hạ Trực luôn gọi “Tiểu Lục ơi, Tiểu Lục à…”. Quả thực Tiểu Lục đúng là bạn thân của Hạ Trực hồi còn nhỏ nhưng thằng bé đó không may mất từ mười năm trước rồi!

“Thấy sự việc bất thường, vợ chồng chúng tôi vội vàng đưa con tới bệnh viện kiểm tra.”

Sau khi kiểm tra tới kiểm tra lui, cuối cùng bác sĩ kết luận có thể Hạ Trực đã chịu một sự đả kích kinh khủng nào đó khiến ký ức rối loạn, cả tinh thần lẫn tâm trí đều không được ổn định.

Từ hôm ấy trở đi, Hạ Trực bỗng trở thành một người hoàn toàn khác, ngay cả vệ sinh cá nhân như đại tiện, tiểu tiện cũng không thể tự khống chế, cứ thản nhiên bĩnh ra quần. Ánh mắt cũng trở nên ngây dại, miệng không ngừng chảy dãi tùm lum, ướt hết cả cổ áo. Hoặc mỗi khi nhìn thấy cái gì thích thú, cậu sẽ nghiêng đầu vừa vỗ tay vừa cười khanh khách, nom chẳng khác nào một thằng thiểu năng trí tuệ.

Hồi tưởng lại chuỗi thời gian kinh hoàng đó, bà Hạ không cầm được nước mắt, bà rút khăn mùi xoa chậm nhẹ khoé mi rồi nghẹn ngào tâm sự tiếp: “Khổ một nỗi giấy triệu tập đã được đưa xuống vậy nên hàng xóm láng giềng rồi những người xung quanh đều nghi ngờ gia đình chúng tôi cố gắng giả ngây giả khờ hòng trốn tránh nghĩa vụ quốc gia.”

Phút chốc Hạ gia bị đưa lên đầu sóng ngọn gió, kể cả có chuyên gia thần kinh đứng ra chứng minh cũng khó lòng thuyết phục mọi người bởi đơn giản một điều cha đẻ của Hạ Trực tức ông Hạ chính là một bác sĩ!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử