Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75281 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 147
phá giới

❊ ❊ ❊

Văn Trạch Tài tính đuổi theo liền bị cha vợ ngăn lại: “Thôi bỏ đi, giờ con đem trả sách sẽ càng khiến ông ấy khó xử thêm mà thôi. Nhận lấy đi.”

Văn Trạch Tài bối rồi nhìn quyển sách trên tay sau đó lại nhìn về phía Triệu Đại Phi.

Da đầu Triệu Đại Phi tức khắc tê rần. Cậu chàng vội vàng trốn tránh: “Đừng đừng, đừng nhìn con. Học mỗi tướng thuật đã đủ nổ não rồi, không thể nhét thêm cái gì được nữa đâu. Tha cho con đi thầy!”

Một lời này ngay lập tức chặt đứt mọi dự định của Văn Trạch Tài. Thôi vậy, nó không muốn học thì anh cũng không ép. Kiến thức là phải ham thích tìm tòi và tự nguyện tiếp thu thì mới có hiệu quả. Nhất là đối với lĩnh vực y học, chữ tâm luôn phải được đặt lên hàng đầu.

Ngày hôm sau, hai thầy trò đi nhờ xe kéo lên huyện thành sau đó ngồi tàu về lại Liệu Thành.

Nhìn thấy chồng, Điền Tú Phương mừng lắm. Cô vội vàng kéo anh lại hỏi đông hỏi tây. Tới khi biết cha mẹ, anh trai, chị dâu cùng các cháu đều khoẻ mạnh bình an, cô mới yên tâm thở phào nhẹ nhõm.

Đợi mãi không thấy vợ hỏi han gì mình, Văn Trạch Tài xụ mặt giận lẫy: “Sao em không hỏi anh có mệt không, đi đường xa vất vả có chỗ nào không khoẻ không? Vợ chả quan tâm đến chồng gì cả!”

Điền Tú Phương mỉm cười dịu dàng, vươn tay nhéo nhéo gương mặt dỗi hờn của ai kia: “Lại còn cần phải hỏi nữa à, anh có chỗ nào không khoẻ em sẽ lập tức tẩm bổ cho tới khi thật khoẻ mới thôi.”

Nghe vậy, Văn Trạch Tài cũng phải phì cười, vội cất ngay bộ mắt bí xị kia đi, vòng tay ôm chặt bà xã vào lòng.

Cùng lúc này, Hiểu Hiểu đang hiếu kỳ kéo cuốn sách y thuật của thôn y Lý ra, tò mò lật giở từng trang: “Cha, đây là sách gì vậy ạ?”

Nhìn gương mặt non nớt chăm chút xem không chớp mắt, một ý nghĩ chợt nảy ra trong đầu Văn Trạch Tài. Anh uyển chuyển mở lời: “Cài này là tài liệu y học, trong đây ghi chép rất nhiều phương thuốc quý dùng để chữa bệnh cứu người…”

Hai mắt Hiểu Hiểu tức thì vụt sáng: “Ồ, tức là sách dành cho bác sĩ phải không cha?”

Văn Trạch Tài vươn tay xoa đầu con gái: “Đúng rồi, Hiểu Hiểu nhà mình thông minh lắm. Vậy Hiểu Hiểu có muốn làm bác sĩ không?”

Hiểu Hiểu thích mê, bé con gật đầu ngay: “Dạ muốn ạ.”

Văn Trạch Tài mỉm cười: “Vậy con phải cố gắng học thật giỏi, đợi sau này thi đậu vào trường Y, cha sẽ giao quyển sổ này lại cho con.”

“Dạ thưa cha!” Hiểu Hiểu lập tức vươn ngón út bé xíu xìu xiu, ý muốn hai cha con ngoéo tay xác lập lời hứa.

Văn Trạch Tài chiều lòng con gái cưng, lập tức làm theo. Hiểu Hiểu thích thú cười khúc khích. Tiếng cười trẻ thơ hồn nhiên trong trẻo như ánh nắng hè, thoắt cái khiến cả căn nhà rộn rã vui tươi bừng sức sống. Ngồi bên cạnh nghe chồng và con gái líu lo nói chuyện tương lai, Điền Tú Phương không giấu được niềm hạnh phúc vô bờ. Ánh mắt cô cứ thế mải miết đuổi theo hai tình yêu to bự của đời mình bằng tất cả tình cảm trìu mến và thân thương nhất.

Vốn dĩ hè năm nay cô tính cùng chồng và con về thăm quê nhưng đùng một cái xảy ra chuyện của Lý Đại Thuận thành thử mọi thứ nháo nhào lên, vỡ hết cả kế hoạch. Lần này ông xã về gấp đi cũng mau, nhưng thôi may mắn là Đại Thuận tai qua nạn khỏi với lại cha mẹ khoẻ mạnh, nhà cửa phòng ốc yên ổn không xảy ra vấn đề gì, vậy là tốt rồi! Mặc dù lưu luyến lắm nhưng Điền Tú Phương cũng tự an ủi bản thân: “Thôi để dành tới Tết rồi về một thể.”

Hơn nữa dạo này cửa hàng cửa hiệu đang ăn nên làm ra. Đóng cửa một ngày là dừng kiếm tiền một ngày, thú thật cô cũng tiếc lắm. Thôi thì bây giờ cố gắng chăm chỉ làm lụng rồi cuối năm có tiền mua thật nhiều quà bánh về thăm cha mẹ và họ hàng.

Văn Trạch Tài mỉm cười, nhẹ giọng an ủi vợ: “Được, Tết này anh sẽ dẫn em và các con về. Còn tối nay nhà mình ăn gì nhỉ, hay là nấu một bữa mời gia đình chú Viên sang ăn đi. Mấy ngày anh vắng nhà làm phiền họ phải chạy qua chạy lại.”

Điền Tú Phương tán thành ngay: “Dạ vâng, vậy để em xuống bếp chuẩn bị nhé.”

===

Dạo gần đây nhiệt độ ngoài trời tăng cao, thời tiết nắng nóng dữ dội, cả ngày lẫn đêm lúc nào cũng hầm hậm như cái lò thiêu khiến ai nấy đều mệt mỏi khó chịu. Hễ đi một bước là mồ hôi mồ kê nhễ nhại. Với cái nắng nóng oi bức kiểu này chắc chỉ có ngâm mình trong chậu nước may ra mới dễ chịu đôi chút.

Nhận thấy tình trạng nắng nóng này sẽ còn tiếp tục kéo dài, Văn Trạch Tài liền rủ Triệu Đại Phi đi vào trung tâm thành phố mua về hai cái quạt máy. Một cái đặt tại tiệm đoán mệnh còn một cái mang sang cửa hàng quần áo cho hai cô vợ.

Quạt không lớn, công suất cũng ở mức vừa phải nhưng lại khá hiếm lạ đối với phần đông dân chúng. Từ ngày trang bị thêm quạt điện, khách khứa cứ phải gọi là tấp nập dập dìu. Biết rằng mục đích mọi người tới đây hưởng ké gió mát là chính nhưng Văn Trạch Tài cũng không hạ lệnh đuổi khách. Thôi kệ, xem như thay đổi không khí, cửa hàng cửa họ là phải náo nhiệt rộn ràng thế nó mới vui.

Hôm nay, khi Văn Trạch Tài đang ngồi trong tiệm đọc sách thì đột nhiên một chiếc xe bò dừng ngay trước cửa tiệm, bà Dương lật đật lao xuống, trên nét mặt không giấu được vẻ hốt hoảng tột độ: “Đại sư…Đại sư ơi không xong rồi…con trai tôi tự nhiên ngất xỉu…thầy..thầy làm ơn làm phước mau cứu cháu nó với….”

Văn Trạch Tài không nói hai lời, lập tức lên xe đi theo bà Dương tới thẳng Dương gia.

Tới khi nhìn tận mắt Dương Ái Hoa, Văn Trạch Tài quả thực không kìm được cơn giận sôi người. Anh nghiến răng quát: “Cậu ta phá giới!”

Nghe vậy, toàn bộ Dương gia đều thất kinh, bàng hoàng sợ ngây người.

Mãi một lúc sau bà Dương mới dám tiến lại hỏi: “Vậy giờ phải làm sao hả đại sư?!”

Mặc dù rất tức giận nhưng bà cũng không thể nhìn con nằm đó không lo.

Văn Trạch Tài chẳng nói chẳng rằng, mở túi lấy ra mấy cái kim châm cứu, lần lượt đâm vào các huyệt trên đỉnh đầu Dương Ái Hoa. Chưa đầy nửa khắc (1) sau, Dương Ái Hoa đã từ từ mở mắt.

Văn Trạch Tài lạnh giọng chất vấn: “Cậu đã đi tới nơi nào, nói!” Đối diện với gương mặt nghiêm nghị của Văn Trạch Tài, Dương Ái Hoa chột dạ đánh thót: “Tôi…vì hơi tò mò cho nên buổi tối hôm kia đã theo đám bạn tới ngôi làng bỏ hoang ở ngoại ô phía đông thành phố.”

“Ai mượn mày đi tới đó, hả?”, bà Dương điên tiết lao tới, thẳng tay cho thằng con một cái tát cháy mặt.

“Cái thằng bất trị này, mẹ đã nói rất nhiều lần mà sao mày không nghe mẹ? Mười mấy năm nay ngôi làng đó hoang vu lạnh lẽo, không người sinh sống. Bên trong, không biết có bao nhiêu âm hồn chưa siêu thoát. Lũ chúng mày hết chỗ chơi rồi hay sao mà lại rủ nhau ra đấy? Mày…mày không biết sợ là gì hả? Mày vất hết những lời đại sư dặn dò xuống sông xuống biển rồi phải không? Con với chả cái, hôm nay tao phải đánh què chân mày, để xem mày còn đi được nữa không? Này thì tò mò này…này thì không nghe lời này…”

Văn Trạch Tài đứng tránh ra một góc, để mặc gia đình họ tự giáo dục nhau. Thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi. Hư thì phải nghiêm khắc dạy dỗ mới nên thân được!

Dương Ái Hoa biết lỗi, vội vàng quý xuống sàn, liên tục dập đầu: “Mẹ, đại sư, con sai rồi, con xin lỗi, con xin lỗi…”

Văn Trạch Tài đánh mắt nhìn ra khoảng sân được dát vàng một màu nắng chói chang: “May cho cậu lúc này đang là mùa hè chứ phải mùa đông thì cậu tiêu đời rồi. Cậu đi vào chỗ âm thịnh dương suy cho nên cơ thể bị tổn hại nguyên khí nghiêm trọng. Bắt đầu từ hôm nay phải phơi nắng đủ bốn mươi bốn ngày mới có thể xua đuổi tà ma, giải trừ âm khí. Đã tới bước này, hấp thụ ánh mặt trời là cách thức duy nhất, ngoài ra không còn cách nào khác có thể giúp cậu được nữa!”

Dứt lời anh lạnh lùng bước thẳng ra cửa.

Dương Ái Hoa ngỡ ngàng ngã ngồi xuống đất. Cái gì cơ? Phơi nắng dưới cái bầu trời rực lửa này á?

Còn chưa kịp hoàn hồn, Dương Ái Hoa đã trông thấy mấy ông anh xắn tay áo hăm hở tiến về phía mình, cậu chàng hoảng hốt la lối om sòm: “Anh…anh cả…anh hai…đừng….đừng mà…”

Tuy nhiên mọi lời nói lúc này đều vô nghĩa, mấy ông anh dứt khoát xách nách thằng em lên, khiêng thẳng ra giữa sân, ném ngay chỗ mặt trời chiếu gay gắt nhất.

Bà Dương vừa tiễn Văn Trạch Tài ra ngoài, vừa ngoái đầu dặn dò: “Hôm nay là ngày ba tháng bảy, cứ yên tâm mà phơi đi, nắng nóng kéo dài tới tận tháng chín cơ. Thằng cả, thằng hai, hai đứa canh chừng giúp mẹ. Nếu thằng Ái Hoa mà không phơi đủ bốn mươi bốn ngày thì mẹ sẽ coi như chưa từng đẻ đứa con này!”

Từ nhà họ Dương ra về, Văn Trạch Tài vẫn chưa thể nguôi cơn giận. Trong suốt hai đời hành nghề, anh cực kỳ chán ghét những vị khách không biết nghe lời. Đã dặn dò kỹ lưỡng như vậy rồi mà cứ thích làm trái, cứ thích phạm giới để tới lúc gặp chuyện thì lại kêu gào cầu cứu bắt anh đi thu dọn bãi chiến trường. Đúng là bực hết cả mình!

Mà thời tiết hôm nay cũng dễ khiến người ta phát hoả nữa. Sao nắng gì mà nắng thế không biết, nắng không mở mắt nổi, Văn Trạch Tài mới đi có một chút mà đã bắt đầu thấy hơi choáng choáng, đang tính tìm mua cái mũ rơm thì bất thình lình bóng râm từ đâu kéo đến, trên đỉnh đầu liền xuất hiện ngay một chiếc mũ rơm rộng vành.

Ồ, kỳ diệu vậy sao?! Văn Trạch Tài chớp chớp mắt, khó hiểu ngước đầu liền phát hiện trước mặt mình là một cậu thanh niên hơn hai mươi tuổi, thân hình cao lớn rắn rỏi, nước da ngăm đen và đặc biệt nhất là cậu ấy đang thực hiện động tác chào theo nghi thức quân đội.

Văn Trạch Tài dở khóc dở cười: “Đồng chí Tần đấy à, trùng hớp quá!”

===

Chú thích

(1)1 khắc ( 刻, ke) = 60 phân = 15 phút.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử