Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75314 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 187
thực âm trùng

❊ ❊ ❊

Chu quản gia đứng một bên, nghiêm túc quan sát âm bàn. Đột nhiên hắn phát hiện âm bàn bất ngờ tự khởi động. Theo lẽ thường, muốn khai bàn bắt buộc phải có máu tươi của ấu tử Chu gia, đằng này lại tự nhiên….

Hắn bàng hoàng trừng lớn mắt: “Đây là…”

Chu Thất thúc bật dậy khỏi giường, gấp rút chạy tới bên: “Vào mấy trăm năm trước, âm bàn được tạo ra với mục đích duy nhất là để dò tìm hậu duệ Văn gia. Bỗng nhiên hôm nay nó tự động khai mở chứng tỏ Văn gia đích thực có hậu nhân. âm trì vừa rồi sôi lên ùng ục, nếu ta đoán không nhầm thì gã dã thuật sư ban nãy khả năng cao có liên quan tới gia tộc họ Văn.”

Đối diện với gương mặt khô mốc nứt nẻ như vỏ cây của Chu Thất thúc, Chu quản gia không dám hỏi nhiều, chỉ biết cúi đầu dè dặt đề đạt: “Thuộc hạ lập tức sai người đi điều tra!”

Ngờ đây lần này Chu Thất thúc không nổi trận lôi đình mà lại bình thản nâng cánh tay khẳng khiu khô ráp lên ngăn cản: “Không cần. Việc trước mắt bây giờ là tập trung săn lùng càng nhiều thuật sư, đạo sĩ cùng các âm nam, âm nữ. Chỉ cần hồ âm trì được lấp đầy thì kể cả có mười tên hậu duệ Văn gia cũng chả làm gì được ta. Ha Ha Ha!”

Chu quản gia lễ phép cúi đầu nhận lệnh, đang định lui xuống truyền đạt cho đám thuộc hạ thì lại nghe Chu Thất thúc căn dặn: “Chú ý động tĩnh phía bên Bình Dương. Ta tạo âm trì, nhất định nó sẽ biết. Nếu nó trở lại, ta muốn đích thân đi gặp nó.”

“Dạ, thưa Thất thúc!”, Chu quản gia cúi gập người rồi cẩn thận lui xuống.

Ở một diễn biến khác, sau khi bốn anh em quay trở lại Từ gia, vì không muốn để tiếng gió lọt ra ngoài, Văn Trạch Tài quyết định hạ Vong thuật lên ba người còn lại.

Vong thuật được chia làm ba cấp độ, Văn Trạch Tài sử dụng cấp độ thấp nhất, vừa vặn xoá sạch đoạn ký ức về âm trì, ngoài ra không ảnh hưởng tới các phần khác trong não bộ.

Không những vậy, anh còn cẩn thận dặn dò thêm: “Mấy ngày tới Tần Dũng nên hạn chế đi ra ngoài, ở nhà tập trung chuẩn bị hôn sự cho tốt. Còn Đại Phi sang tiệm quần áo phụ giúp đi. Thầy có việc, phải tới Viên gia một lúc.”

Sắp xếp xong, anh đi thẳng tới Viên gia tìm các cộng sự bàn bạc.

Cũng may Viên Vệ Quốc đã về, đang lúi húi dọn nhà quét sân cùng vợ. Vừa trông thấy bộ dáng khẩn trương khác thường của Văn Trạch Tài, không cần đợi chồng nhắc, Chung Nhiên lập tức chạy ra khoá chặt cửa nẻo.

Văn Trạch Tài tu ừng ực hết cốc trà lạnh rồi đem toàn bộ sự việc thuật lại cho mọi người nghe.

Cuối cùng anh thở dài: “Bên ngoài có bày một trận pháp, vì nhất thời xúc động nên cháu không để ý. Chỉ hy vọng lão già kia không truy tới tận đây.”

Thoắt cái sắc mặt hai vợ chồng Viên Vệ Quốc tái dại. Chung Nhiên run rẩy bắt lấy tay chồng: “Đi, chúng ta chạy thôi!”

Chú Viên ngơ ngác hỏi: “Chạy? Chạy đi đâu? Sao phải chạy?”

“Hai đứa cứ ngồi yên, việc đâu còn có đó, đừng nóng vội!” Chú Chung vươn tay trấn an các con. Còn Chương Toàn thì hối hả chạy ngược về phòng, cắm cúi lục lọi đồ đạc.

Có thể nói hiện lúc này chú Chung là người bình tĩnh nhất, chú hỏi kỹ thêm: “Tình hình âm khí ở đó thế nào rồi?”

Văn Trạch Tài lấy chiếc la bàn đã bị vỡ vụn ra, trầm giọng nói: “Gần đầy rồi chú ạ. Để thu hoạch được từng đấy chứng tỏ lão Chu Thất thúc đã bắt không ít âm nam âm nữ về nuôi âm trì.”

âm trì đã tồn tại từ khá lâu rồi nhưng vài năm trở lại đây mới phát ra tiếng động, song chỉ có đám người chú Từ mới nghe thấy những âm thanh đó, chứ các bà vợ ở nhà thì hoàn toàn không cảm nhận được gì. Nguyên nhân sâu xa phải quay lại thời điểm quốc gia cho phép khôi phục kỳ thi đại học, cùng lúc đó giới chức trách cũng đồng thời tiến hành tổng điều tra dân số trong cả nước. Chính quyền ra quân quá rầm rộ, Chu gia không dám ngang nhiên mua bán người như trước nữa vậy nên âm trì buộc phải duy trì cầm cự bằng chút tiểu thuật nham hiểm, tỷ như dây thừng hút âm.

Tuy nhiên chỉ dựa vào chút âm khí nhỏ giọt đó thì đâu thấm tháp gì, cuối cùng Chu thất thúc quyết định bày binh bố trận hòng dẫn dụ con mồi tự tìm tới âm trì. Trong đó có chú Từ bởi chú là âm nam, còn những người đàn ông khác tuy số mạng không hoàn toàn thuần âm nhưng trên người ít nhiều cũng có chút khí âm vậy cho nên vẫn bắt được tần số phát ra.

Đương nhiên không phải chỉ có mình bọn họ, chắc chắn trước đó âm trì đã nuốt chửng kha khá người vì tò mò mà oan mạng rồi.

Chú Chung nheo mắt suy tính: “Không cần quá lo lắng, chú đoán hiện tại lão già đó đang tập trung toàn bộ tinh thần lùng sục bắt bớ các âm nam, âm nữ để hoàn thành âm trì càng sớm càng tốt.”

Đúng lúc này Chương Toàn khệ nệ ôm cái bình sành to tướng đi ra, đồng tình tiếp lời: “Anh Chung phân tích chí lý đấy. Lão khốn đó đã đổ không biết bao nhiêu thời gian, công sức vào âm trì. Giờ lão phải tập trung hoàn thành cho xong, không rảnh phân tán lực lượng chỉ để truy lùng một tên dã thuật sư không rõ lai lịch đâu.”

Viên Vệ Quốc và Chung Nhiên lo lắng nhìn nhau. Bất chợt, Chung Nhiên đưa ra ý kiến: “Không được, không thể để âm trì hoàn thành. Hay là chúng ta ném cái gì vào đó phá hoại đi.”

Mặc dù chỉ là một suy nghĩ bộc phát nhưng Văn Trạch Tài lại gật đầu tán thành ngay: “Chỉ cần tiếp xúc với vật mang tính dương là âm khí sẽ tán loạn và dần dần tan rã. Nhưng mà lần này trót sơ sẩy làm kinh động tới lão, nếu tiếp tục động thủ lão nhất định sẽ phản công. Tới lúc ấy sợ rằng mọi người phải đối mặt với nguy hiểm.”

Chú Chung thở dài: “Trạch Tài nói đúng, việc này phải suy tính cẩn thận, không được hành động nông nổi.”

“Việc gì phải sợ lão!”, Chương Toàn hếch cằm, nghênh ngang đẩy cái bình tới trước mặt Văn Trạch Tài: “Với bảo bối này, chúng ta nhất định có thể ngáng chân lão.”

Văn Trạch Tài nghi hoặc nhìn nhìn rồi cẩn thận hé mở nắp bình. Cơ hồ ngay tức khắc, một mùi thối hoắc xộc thẳng vào lỗ mũi mọi người.

Viên Vệ Quốc một tay bóp chặt mũi, một tay kéo đầu Chung Nhiên úp sát vào lồng ngực mình, nhăn nhó đầy ghét bỏ “Thứ gì mà tởm quá vậy?”

Song, Văn Trạch Tài và chú Chung lại mừng rỡ reo lên: “Thực âm trùng!”

Thực âm trùng - tên sao nghĩa vậy, nó chính là một loại cổ trùng chuyên ăn âm khí. Kích thước và hình dạng khá giống bọ rùa cánh cam nhưng nó khoác lên mình màu xanh lục và trên thân cũng không hề có vết đốm nào cả.

Mùi hương khơi gợi ký ức, Chung Nhiên thò đầu ra ngờ ngợ hỏi: “Cha, đây là…”

Không đợi chú Chung trả lời, Chương Toàn đã cười khà khà lên tiếng: “Đúng, chính nó, nhưng để khoá lại con mắt âm dương của con chỉ cần một con non bé xíu xiu thôi.”

Điều đó thuyết minh uy lực của Thực âm trùng vô cùng lợi hại.

Tuy nhiên, Viên Vệ Quốc vẫn chưa yên tâm cho lắm: “Đồng ý Thực âm trùng lợi hại thế nhưng cái đó là âm trì đấy, cả một đầm dày đặc âm khí, nhỡ chúng nó ăn không hết ngược lại bị âm trì hấp thụ thì phải làm sao?”

Ngồi nghe cả buổi trời cũng chả hiểu mô tê gì, cuối cùng chú Viên dứt khoát đứng dậy xuống bếp đun ấm nước pha bình trà mới.

Trên phòng khách, hội nghị vẫn diễn ra hết sức sôi nổi. Vì cậy phe mình có Văn Trạch Tài tuổi trẻ tài cao thành ra Chương Toàn kiêu ngạo ngời ngời. Ông khoanh tay trước ngực, dương dương tự đắc: “Ai bảo thả xuống cái đầm chướng khí mịt mù đó làm gì. Phải đem tới Chu gia, đặt bên người lão già đó thì mới phát huy được tác dụng cực đại.”

Đặt bên người Chu Thất thúc?! Sao có thể?!

Văn Trạch Tài và Viên Vệ Quốc quay sang liếc nhau. Viên Vệ Quốc đột nhiên đưa ra suy nghĩ táo bạo: “Nhỡ bị lão già đó ăn mất thì sao?!”

âm khí chính là mục tiêu sống còn của cuộc đời lão, có khi nhìn thấy Thực âm trùng lại chả nuốt vội nuốt vàng ấy chứ!

Nào ngờ Chương Toàn bật cười, đáp nhẹ tênh: “m khí quá nhiều lão căn bản không thể hấp thụ hết để tránh dẫn tới tình trạng tẩu hoả nhập ma. Vậy nên lão cần Thực âm trùng ở bên để giúp hút bớt lượng dư thừa. Và khi ấy chính là cơ hội ngàn vàng của chúng ta!”

Văn Trạch Tài nhíu mày suy tính: “Kế sách này hay nhưng không dễ. Lẻn vào Chu gia đã khó rồi đằng này ở dưới mí mắt Chu Thất thúc âm thầm thả một con Thực âm trùng đã bị luyện hoá e rằng còn khó hơn lên trời.”

“Đúng thế, lão già đó đa nghi hơn Tào Tháo, không dễ ra tay đâu!” Chú Chung bắt đầu phiền muộn, đi tới đi lui cau có, khó chịu.

Thấy vậy, Chung Nhiên liền đứng dậy, ấn cha ngồi trở lại: “Cha à, tâm an vạn sự sáng. Cha cứ nóng nảy như thế này thì làm sao nghĩ được kế sách hay.”

Chương Toàn cong ngón tay gõ nhịp đều đều lên miệng chiếc bình, đáy mắt ngập tràn kiên định: “Mọi người cứ yên tâm, lão ta chắc chắn không phát giác ra vấn đề của nó đâu. Tuy ta chỉ là một dã thuật sư tầm thường nhưng thù hận thì không luận sang hèn. Để đối phó lão, ta đã cực khổ luyện cổ mấy chục năm rồi. Ta đảm bảo mọi chuyện nằm trong dự tính, nhất định không phát sinh chuyện ngoài ý muốn.”

Công cụ đã có tuy nhiên cách thức hành động cũng đau đầu không kém. Hiện ở đây chỉ có một mình Viên Vệ Quốc thông thạo đường lối, ngóc ngách trong Chu gia. Thế nhưng Viên Vệ Quốc mà đích thân ra mặt thì chắc chắn hỏng bét. Hơn nữa phải khéo léo làm như vô tình mà cố ý để lão phát hiện, như vậy lão mới không sinh nghi.

Hmmm…Chuyện này cần một người khác giúp đỡ!

“Cái gì? Anh muốn để Thiên Nam đi?” Điền Tú Phương khiếp sợ tột độ.

Văn Trạch Tài mím chặt môi quả quyết: “Anh sẽ bảo vệ con, tuyệt đối không để thằng bé chịu bất cứ tổn hại nào dù là nhỏ nhất.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử