Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75207 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 110
tất niên

❊ ❊ ❊

Chiều muộn, chào đón Ngô Mai mẹ tròn con vuông trở về là một thố gà hầm thơm ngon, bổ dưỡng.

Ngô Mai xúc động, bưng tô canh uống mà cảm thấy ấm áp cả trái tim.

Trong khi ấy bà Điền lại kéo Điền Tú Phương ra ngoài, thấp giọng mắng: “Tại sao lại mổ gà? Sao không giữ lại để ăn Tết? Giờ mổ rồi Tết lấy gì ăn, hả?”

Điền Tú Phương cười hiền: “Có để lại một con rồi mẹ. Với lại nhà chúng con chỉ có bốn người, tận hai con gà ăn làm sao hết. Giữ lại một con cho tụi nhỏ là được rồi.”

Vậy là cuối năm, trong khi nhà nhà người người bận rộn chuẩn bị Tết nhất thì Ngô Mai chỉ có một việc duy nhất đó là ngồi trong phòng ôm con, nhàn đến phát hoảng! Vì sợ chị dâu ngồi lì một chỗ buồn chán nên ngày nào Điền Tú Phương cũng tạt sang bên này một chút chuyện trò tâm sự tiện thể cưng nựng cô cháu gái thứ hai của Điền gia.

Con nhóc sinh đủ ngày đủ tháng vậy nên trộm vía bụ bẫm lắm, lúc lọt lòng mẹ nó đã nặng ba ký tư rồi cơ mà. Nhìn hai cái má phúng phính thơm mùi sữa mà chỉ muốn cắn cho một cái.

Hai anh Đại béo và Nhị béo cũng thích em vô cùng, thế nhưng chỉ dám len lén đứng bên cạnh giường nhịn trộm, không dám bế ẵm cũng chẳng dám nói to vì chúng sợ…thổi bay mất em!

Còn Điền Kiến Quốc thì khỏi phải nói, anh cưng cô con gái như trứng mỏng, nâng lên tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan. Cứ đi làm thì thôi chứ hễ về tới nhà là quấn quýt bên con không rời nửa bước. Theo lời anh, con trai là phải thiết quân luật còn con gái là để yêu thương, chiều chuộng! Nghe hơi là thấy thấp thoáng có mùi trọng nữ khinh nam rồi đấy!

Buổi tối, Điền Tú Phương nằm gác lên tay chồng, nhỏ to tâm sự: “Lần trước anh bảo số anh chị cả đông con đông cháu, sau này sẽ còn sinh thêm vài đứa nữa, chắc chị cả hãn lưu tâm thế nên mới gọi con tí con là Gái lớn.”

Văn Trạch Tài có chút kinh ngạc: “Ủa chị cả đặt tên à, anh lại cứ tưởng mẹ đặt chứ.”

Điền Tú Phương cười khúc khích: “Chị cả đặt đấy. Chị ấy còn bảo em lần này được mẹ hộ tống đi sinh, chị cảm kích và xúc động vô cùng thế nên quyết định sẽ sinh thêm vài đứa nữa để hiếu thuận với mẹ chồng.”

“Hahaha!” Văn Trạch Tài không nhịn được, phá lên cười ha hả: “Chị cả hài hước thật đấy!”

Quay đi quay lại nhoáng cái đã tới 30 Tết, ngày cuối cùng của năm. Hôm nay cả nhà không đi đâu hết mà vợ chồng con cái quây quần bên nhau cán bột gói sủi cảo. Tất nhiên Điền Tú Phương là đầu bếp chính, Văn Trạch Tài phụ lặt vặt còn hai đứa nhỏ có nhiệm vụ đứng bên góp vui, tạo không khí.

“Trời ơi anh cả, sao anh gói bự dữ vậy?!”

Bất thình lình, Hiểu Hiểu la toáng lên, trợn tròn mắt chỉ vào chiếc sủi cảo trong tay Thiên Nam.

Thiên Nam kiêu ngạo giơ lên, lắc qua lắc lại cười tít mắt: “Anh làm riêng cho cha mẹ đấy. Hai cái sủi cảo to nhất, đặc biệt nhất, chỉ cần liếc mắt một cái sẽ nhìn thấy ngay. Với lại làm vậy cha mẹ sẽ ăn được nhiều hơn.”

Hiểu Hiểu thích thú, kéo kéo ống tay áo mẹ nài nỉ: “Mẹ ơi, lát nữa mẹ gói cho chúng con hai cái nhỏ xíu xìu xiu nha. Cha mẹ ăn hai cái bự, chúng con ăn hai cái nhỏ, bốn người chúng ta đều đặc biệt như nhau. Nha mẹeeee….”

“Được rồi, lát nữa mẹ sẽ làm cho”, Điền Tú Phương mỉm cười trò chuyện cùng con nhưng tay vẫn thoăn thoắt gói sủi cảo không ngừng, cái nào cái nấy căng tròn đều tăm tắp, nom vô cùng đẹp mắt.

Trong khi đó Văn Trạch Tài căng thẳng đến độ toát cả mồ hôi mà vẫn chẳng thể nặn được một cái lành lặn ra hồn. Nếu không phải rách vỏ thì cũng lòi nhân, hoặc cái to cái nhỏ, cái méo cái tròn lôm ca lôm côm, nhìn mắc cười kinh khủng.

Nhưng mà cũng không thể trách anh được, đời trước anh sinh ra ở phương Nam, nơi đó không có tập tục ngày 30 gói sủi cảo đâm ra anh chẳng phải tự tay động thủ bao giờ. Khi nào thèm chỉ việc luộc sủi cảo đông lạnh hoặc ra quán gọi một tô thế là xong, nhanh gọn tiện lợi!

Nhìn tay chân anh lóng ngóng vụng về nhét nhân mà rơi vãi tùm lum, ba mẹ con ôm bụng cười ngặt nghẽo. Tới khi dọn mâm lên ăn, Hiểu Hiểu vẫn không quên chọc quê, con bé chỉ chỉ vào chiếc sủi cảo xấu xí nhất, tủm tỉm cười: “Cái này chắc chắn là tác phẩm của cha nè!”

Văn Trạch Tài bối rối ho khụ một tiếng: “Ờ thì cho vào bụng vẫn ngon như nhau cả thôi, ăn đi các con!”

Tất nhiên Thiên Nam và Hiểu Hiểu chẳng kén cái to cái đẹp, thậm chí chúng còn tranh nhau lựa những tác phẩm độc đáo của cha ấy chứ. Mỗi lần như vậy chúng sẽ chụm đầu đoán xem chiếc sủi cảo này mang hình thù gì, sau đó phá lên cười thích thú rồi bỏ tọt vào trong họng. Vì thế mà mâm cơm ngày cuối năm trở nên rộn rã, náo nhiệt và đặc biệt hơn hẳn ngày thường.

Ăn xong, vợ chồng con cái xúm xít ngồi quanh lò than hồng rực, hai đứa nhỏ thi nhau kể những câu chuyện hài hước thú vị còn cha mẹ thì kiên nhẫn trả lời 1001 câu hỏi vì sao, tại sao cực kỳ oái oăm và hóc búa. Mải mê chuyện trò cười đùa, loáng cái đồng hồ đã điểm mười hai giờ đêm, Điền Tú Phương xuống bếp múc lên bốn chén bánh trôi nóng hổi, thơm ngào ngạt. Đêm cuối năm, ngoài trời tuyết phủ trắng xoá nhưng bầu không khí trong nhà lại đầm ấm, vui vầy hơn bao giờ hết.

Xong xuôi hết mọi thủ tục, tất cả lục tục lên giường, chui vào ổ chăn ấm áp đánh một giấc no say để chuẩn bị đầy đủ tâm thế chào đón một năm mới với những niềm vui và hy vọng mới đang đến rất gần.

Sáng hôm sau là mồng 1 Tết, cả nhà dậy rất sớm, hào hứng diện những bộ cánh chỉn chu, tươm tất, mang màu sắc tươi mới và bắt mắt nhất. Trong khi Điền Tú Phương ở dưới bếp nổi lửa nấu bữa ăn đầu tiên trong năm thì trên phòng khách Văn Trạch Tài bày hai đĩa kẹo đậu phộng và hạt dưa đầy ụ, chỉ cần thoáng nhìn thấy bóng tụi trẻ con trong xóm chạy vụt qua là anh sẽ vẫy vào bốc cho mỗi đứa một nắm, đáp lại chúng sẽ cúi đầu cảm ơn và không quên đọc một tràng chúc mừng năm mới đã học thuộc lòng từ trước. Mặc dù câu chúc của đứa nào cũng giống đứa nào, đôi khi còn có đứa nói ngọng, nói sai nhưng không sao hết, chủ yếu là mang niềm vui và không khí may mắn cho ngày đầu năm.

Lát sau, hai anh em Đại béo, Nhị béo cũng mò sang, chúng nhét đầy kẹo vào hai túi quần rồi hấp háy xin xỏ: “Dượng ơi, chúng cháu muốn dắt Thiên Nam và Hiểu Hiểu đi chúc Tết, có được không ạ?”

Nhìn sang cặp mắt khát vọng của hai đứa nhóc nhà mình, Văn Trạch Tài gật đầu bật cười nhưng không quên căn dặn: “Tất nhiên là được chứ, nhưng gặp người lớn là phải lễ phép chào hỏi nha mấy con, với cả nhớ chú ý an toàn đấy, cẩn thận đừng để bị ngã.”

Đại béo tự tin vỗ ngực: “Dượng cứ yên tâm, cháu sẽ chăm sóc các em cẩn thận.”

Mấy cái máy nói kéo nhau đi rồi, bầu không khí trong nhà bỗng nhiên an tĩnh hẳn.

Tranh thủ không có con cái ở đây, Văn Trạch Tài nhoài sang nắm lấy bàn tay vợ, âu yếm bày tỏ: “Đây là cái Tết đầu tiên của vợ chồng mình!”

Đương nhiên, Điền Tú Phương hiểu ẩn ý trong câu nói của chồng, cô mỉm cười dịu dàng: “Em rất vui!”

Văn Trạch Tài khẽ nhéo nhéo tay vợ: “Anh cũng vậy, vợ yêu, năm mới vui vẻ!”

“Năm mới vui vẻ, chồng…yêu!” Điền Tú Phương ngượng ngùng, hai gò má thấp thoáng ẩn hiện rạng mây hồng càng tôn lên vẻ đẹp đằm thắm dịu dàng của người phụ nữ có cuộc sống hôn nhân viên mãn, hạnh phúc.

Mãi cho tới giữa trưa, bốn đứa nhỏ mới lấm lấm lét lét dẫn nhau về. Tuy nhiên khác với vẻ hào hứng lúc đi, lúc này trông chúng nhếch nhác vô cùng. Thiên Nam ướt lướt thướt như chuột lột còn Đại béo thì khóc lóc ầm trời: “Cháu xin lỗi cô út, dượng út, cháu đã không bảo vệ được Thiên Nam, để cho người ta bắt nạt Thiên Nam.”

Ôi trời ơi, sao lại ra nông nỗi này, Điền Tú Phương lập tức dắt con trai vào buồng thay quần áo ra kẻo cảm lạnh, còn Văn Trạch Tài thì vội bóc một chiếc kẹo nhét vào miệng Đại béo cho nó ngưng khóc đồng thời liên tục dỗ dành, trấn an thằng bé: “Ngoan, không khóc nữa nào, Đại béo ngoan. Dượng út không mắng cháu đâu cũng không giận Đại béo chút nào vì dượng biết anh Đại béo đã làm rất tốt rồi, đảm bảo sau này anh Đại béo sẽ bảo vệ các em tốt hơn nữa. Lần này chỉ là lỡ thôi mà, phải không? Ngoan nào, nín đi, đừng khóc nữa!”

Thấy dượng út không tức giận, Đại béo mới ngừng khóc, liếm liếm viên kẹo ngọt ngào rồi bắt đầu leo lẻo cái miệng cáo trạng: “Tất cả là tại cái thằng Dương nhãi con đấy dượng út. Chính nó là người đẩy Thiên Nam, làm em trai ngã sấp mặt vào đống tuyết.”

Nhị béo đứng bên cạnh cũng lớn tiếng hùa theo: “Vâng vâng, thằng đó nó mất dạy lắm, nhưng anh Đại béo đã bắt được và đấm cho nó một cú rõ đau rồi!”

Hiểu Hiểu cũng mím chặt môi tỏ vẻ tức giận: “Con còn đá vào chân nó một cái nữa!”

Nghe hết đứa này méc đến đứa kia méc, lùng bùng cả hai bên lỗ tai, Văn Trạch Tài nhíu mày đầy nghi hoặc: “Khoan khoan, nhưng Dương nhãi con là ai?”

“Chính là thằng thứ hai nhà Dương Diễm Cúc ấy anh, hồi xưa nó tên Triệu Chí Võ nhưng giờ cả làng đều biết nó là con của Đỗ Lập An thế nên phải đổi thành Dương Chí Võ.”

Điền Tú Phương đã thay xong quần áo cho con trai, cô cầm chiếc quần ướt ra vắt lên cây sào bắc ngang bếp lò, mượn hơi nóng để hong khô.

Vốn dĩ Triệu Chí Võ phải đổi sang họ của Đỗ vì nó là con ruột của Đỗ Lập An, nhưng do hiện tại Dương Diễm Cúc cùng Đỗ Lập An vẫn chưa đăng ký kết hôn nên nó bắt buộc phải mang họ mẹ. Song cũng vì sự nhập nhằng đó mà giờ đây nhà họ Dương trở thành chuyện cười cho thiên hạ. Bởi làm gì có đời thuở nhà ai mà con cái mỗi đứa một họ cơ chứ, thằng lớn họ Triệu thằng bé họ Dương, nhìn vào thôi cũng đủ hiểu gia phong phức tạp và hỗn loạn tới cỡ nào rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử