Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75261 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 126
niềm vui bất ngờ

❊ ❊ ❊

Thấy cha mẹ, anh chị tụ tập hết ở khu vực này, nói nói cười cười rộn ràng vui vẻ, Thiên Nam cũng hào hứng chạy ù vào: “Cha ơi, con cũng muốn đáng mặt nam nhi.”

Triệu Đại Phi bế bổng thằng bé lên, véo má chọc ghẹo: “Ai da nhóc thúi, em còn chưa cao bằng bệ bếp đâu, có thể làm được gì đây?”

Thiên Nam ghét nhất bị đánh giá thấp, cu cậu ưỡn cao ngực lớn tiếng nói: “Em đứng đây giám sát, nếu ai kia dám trộm lười biếng em sẽ lập tức báo cáo cho cha biết!”

Triệu Đại Phi giả bộ hết hồn: “Ôi ôi đồng chí Thiên Nam, đường đường là đấng mày râu không được chơi trò mách lẻo nha, làm vậy không đáng mặt nam nhi chút nào!”

Nhìn hai anh em đùa giỡn hí hí há há vang cả căn bếp nhỏ, Trần Vân Hồng phì cười mắng yêu: “Cái anh Đại Phi này càng lúc càng như con nít ấy!”

Đang lúi húi khâu giày ở kế bên, Điền Tú Phương ngẩng đầu phản đối ngay: “Nào có con nít tí gì đâu, sư mẫu thấy dạo gần đây Đại Phi rất nỗ lực học tập, rất nỗ lực để trở thành một người cha tốt.”

Trần Vân Hồng thoáng đỏ mặt, cắn cắn môi lí nhí nói: “Cứ như giờ là tốt rồi, cần gì phải học cái đó đâu….”

Hiểu Hiểu cúi đầu nhìn vào mắt Trần Vân Hồng rồi thích thú la toáng lên: “Aaa, em thấy rồi, chị Vân Hồng lén cười nè, cái này người ta gọi là khẩu thị tâm phi nha! (1)”

Trước đây Hiểu Hiểu gọi Vân Hồng là cô nhưng kể từ ngày Triệu Đại Phi bái Văn Trạch Tài làm sư phụ thì Hiểu Hiểu và Thiên Nam nghiễm nhiên được đứng ngang hàng cùng hai người họ, trở thành anh chị em bằng vai phải lứa.

Nghe con gái ngọng nghịu đọc thành ngữ, Điền Tú Phương phì cười hỏi: “Hiểu Hiểu, ai dạy con câu này vậy?”

Hiểu Hiểu hí hửng khoe: “Dạ, là ông Viên dạy ạ!”

Đúng lúc này cánh cổng gỗ bật mở, ông Viên đi vào, trên tay xách theo đôi cá trắm cỏ còn sống nguyên, to khoẻ và tươi roi rói.

“Ai dà, bọn nhỏ đi vắng cả nên nhà cửa quạnh quẽ quá, một thân một mình đâm ra chú cũng làm biếng nấu nướng lích kích. Vừa hay hôm nay đi câu được hai con cá trắm ngon, chú mang sang bên này cho mấy đứa, tiện thể chú ăn ké luôn.”

Hiểu Hiểu vỗ tay khoái chí, hào hứng nhảy chân sáo quanh ông Viên, cái miệng nhỏ leo lẻo gọi vang nhà: “Cha ơi, ông Viên cho nhà mình cá nè.”

Nghe tiếng, Văn Trạch Tài bước ra sân, tự nhiên đón lấy rồi cười nói: “Cá ngon thế này mang đi kho tiêu là số dzách!”

Có thêm món, bữa tối trở nên vô cùng phong phú chính giữa là âu cá kho tiêu vàng sóng sánh thơm ngất ngây, hai đầu để hai đĩa rau xào xanh mướt mắt, kế bên là chén thịt khô chiên óng ánh mỡ và cuối cùng là tô canh trứng cà chua nóng hổi, thơm ngậy. Thoạt nhìn bữa cơm thịnh soạn linh đình chẳng khác gì mâm cỗ ngày Tết.

Không những vậy lại hoà chung với không khí đầm ấm, vui vẻ của các thành viên trong gia đình khiến những món ăn càng trở nên ngon miệng hơn bao giờ hết. Từ người lớn đến trẻ nhỏ, ai cũng ăn say sưa, vừa ngon vừa vui, no căng cả bụng. Cuối bữa, Văn Trạch Tài phân công Triệu Đại Phi rửa dọn chén dĩa còn mình thì pha ấm trà xanh cùng chú Viên trò chuyện.

Chú Viên rút ra điếu thuốc lá sợi, châm lửa rít vài hơi, ánh mắt lơ đãng nhìn về phía xa xăm, nặng trĩu thấp thỏm cùng lo âu. Giữa làn khói thuốc mờ ảo, dường như con người ta cũng dễ trải lòng hơn: “Đêm qua chú nằm mơ, là ác mộng. Chú đang lo không biết mấy đứa nó đi đường có gặp phải bất trắc gì không?!”

Văn Trạch Tài đặt tách trà sang, thuận tiện hỏi: “Chú mơ thấy gì?”

Chú Viên rít vào một hơi thật sâu như để lấy lại bình tĩnh rồi mới bắt đầu kể: “Trong mơ chú thấy một người mặc áo tang cứ đi qua đi lại trước cổng nhà. Lúc ấy chú hoảng lắm vậy nên vội lớn tiếng mắng người đó đừng lởn vởn trước cửa nhà người khác, xúi quẩy! Thế nhưng chú vừa chạy ra giữa sân thì lại chẳng thấy cái bóng trắng ấy đâu nữa, vừa quay đầu toan đi vào thì thấy nó đứng lù lù ngay sau lưng. Chú sợ quá, giật mình bừng tỉnh không sao ngủ lại được nữa!”

Văn Trạch Tài cười khẽ: “Chú đừng lo, mộng này báo điềm lành!”

Chú Viên trợn tròn mắt tỏ vẻ không tin: “Thấy người mặc áo tang rõ ràng làm điềm xui mà, lành chỗ nào?”

Văn Trạch Tài từ tốn giải thích: “Giấc mơ hay đi ngược với hiện thực, trong mơ thấy tang chính là một điềm báo may mắn, không phải sắp có hỉ thì chính là có tài. Dựa vào những gì chú kể có thể thấy vốn dĩ chuyện tốt đang dừng ở ngoài cổng nhưng vì sự tác động vô tình của chú mà nó đột nhiên nhảy hẳn vào giữa sân chứng tỏ niềm vui đến bất ngờ, hơn nữa lại còn quá nhanh, kể cả chú có muốn đuổi cũng đuổi không được!”

“Trong mơ thấy tang, không phải sắp có hỉ thì chính là có tài?!”, chú Viên vô thức lẩm nhẩm lại một lần rồi gật gù cảm thán: “Công nhận câu này đọc có vần có điệu thật đấy nhưng mà mấy ngày nay chú có thấy điều bất ngờ gì đâu, mọi thứ vẫn diễn ra bình thường…”

Đang thao thao bất tuyệt, chú bỗng khựng lại, hai mắt sáng rỡ, khấp khởi mừng thầm: “Hay là Vệ Quốc cũng giống Đại Phi, sắp sửa lên chức cha?”

Tuy nhiên Văn Trạch Tài lại lắc đầu phản đối: “Người sắp có hỷ sự không phải Vệ Quốc mà chính là chú đấy!”

Chú Viên sửng sốt, ngồi ngây ra như phỗng!

Sáng hôm sau, chú Viên vừa rời giường, đang tính đi loanh quanh trong sân vài vòng thư giãn gân cốt thì đột nhiên trông thấy một người phụ nữ ăn vận gọn gàng chỉnh tề đang đứng trước cổng nhà mình.

Ngay khi hai ánh mắt bất ngờ giao nhau, đôi mắt người phụ nữ nhoè đi vì xúc động, run rẩy trong niềm hạnh phúc vô bờ: “Anh Viên!”

Qua năm tháng, giọng nói ấy đã nhuốm màu thời gian, trầm và khàn hơn không còn lảnh lót tươi vui như bốn mươi năm trước, song âm sắc và từ tính thì vẫn vẹn nguyên như thuở nào. Thoắt cái, chú Viên bị lôi tuột về miền ký ức xa xôi, về cái thời thanh xuân đầy thơ mộng, lãng mạn nhưng cũng nhuốm không ít đau khổ và bi thương.

Cứ thế, hai người ngây ngốc nhìn nhau, bần thần không thốt nên lời, bao nhiêu nỗi niềm ẩn khuất, bao nhiêu tâm sự cất giấu từng ấy năm bỗng chốc bẻ gông cùm ào ạt thoát ra, nhưng rồi khi tới bên miệng thì hết thảy lại hoá thành câu hỏi không thể giản đơn hơn: “Em…sao em lại trở về?”

Người phụ nữ nâng tay gạt đi hai dòng nước mắt nóng hổi: “Em không còn vướng bận gì hết thế nên liền quay về đây tìm anh. Anh…bao năm nay anh sống có tốt không?”

Chú Viên há miệng thở dốc như thể có một tảng đá chặn ngang cuống họng, đắn đo hồi lâu cuối cùng cũng lại trả lời qua loa lấy lệ: “Ừhm cũng…cũng khá tốt!”

Không biết hai người nói những gì mà giữa trưa chú Viên xách theo bầu rượu sang tìm Văn Trạch Tài giải sầu: “Thằng nhóc thúi này, vui ở đâu mà vui hả?”

Vì không uống rượu thế nên Văn Trạch Tài đành lấy trà thay rượu tiếp chuyện chú: “Sự việc vốn là vậy, còn vui hay không thì phải tuỳ thuộc vào suy nghĩ của chú rồi.”

Chú Viên ngửa cổ uống cạn một hơi như thể muốn mượn chút cay nồng để khoả lấp nỗi đau: “Đã sống tới cái tuổi gần đất xa trời rồi còn mong gì vui buồn chốn nhân gian nữa. Bà ấy có con gái, chú có Vệ Quốc, đôi bên đều yên ổn như vậy là được rồi. Những nuối tiếc thời trẻ tốt hơn hết cứ để nó nằm im nơi đáy tim, chôn vùi cùng năm tháng đi thôi!”

Chẳng hiểu sao tâm trạng Văn Trạch Tài cũng vô thức trĩu nặng, anh khe khẽ thở dài: “Nhưng hình như không phải vô duyên vô cớ mà thím ấy tới tìm chú, chắc hẳn là vẫn còn có ẩn tình phía sau.”

Chu Viên lơ đãng ngả nghiêng chén rượu, ngả nghiêng sầu: “Ẩn tình gì đâu, bà ấy tiện đường ghé qua nhìn một cái vì cứ nghĩ rằng chú đã chuyển nhà thôi ấy mà.”

Căn nhà hiện tại chú Viên đang ở được xây dựng trên nền đất cũ của Viên gia cho nên người phụ nữ kia mới có thể dễ dàng lần theo trí nhớ tìm được địa chỉ.

Văn Trạch Tài hỏi thêm: “ủa mà giờ đang là giữa trưa, chú sang đây ngồi thế này thì thím ấy…

“Đi rồi…haizzz…đi cũng tốt, đời này chú không nghĩ còn có thể gặp lại bà ấy!” Chú Viên đáp nhẹ tênh nhưng đáy mắt vụt qua tia chua xót khó nắm bắt.

Có thể nói chú Viên và người phụ nữ ấy vốn là thanh mai trúc mã, lớn lên bên nhau từ nhỏ. Đáng tiếc, điều kiện hai bên gia đình chênh lệch quá nhiều, mẹ chú Viên không chấp nhận một người con dâu không môn đăng hộ đối vậy nên đã cấm cản tới cùng.

Vào thời đó người ta định kiến rằng tự do yêu đương là thứ tự do bừa bãi và phóng đãng, hôn nhân phải dựa theo sự sắp đặt của gia đình, cha mẹ đặt đâu con cái ngồi đấy chứ tuyệt nhiên không có vụ cãi lời trưởng bối đi theo tiếng gọi con tim. Vậy nên mặc dù đôi bên có yêu đến chết đi sống lại, thề non hẹn biển suốt đời suốt kiếp mà vấp phải sự phản đối của gia đình thì cũng đành ngậm ngùi chôn chặt mối tình nơi đáy tim. Cuối cùng, chú Viên cưới người vợ dựa theo lời phán của ông thầy bói còn người phụ nữ kia thì bị cha mẹ gả cho người anh họ ở tỉnh ngoài. Kể từ đó, đôi ngã chia ly, đường tình hai lối.

Gợi nhắc lại chuyện xưa, chú Viên gục đầu uống liên tục thế nhưng hỡi ơi “chén rượu vơi dần sao vẫn tỉnh, men đời đắng ngắt chẳng làm say”…

Để kệ cho nỗi buồn thả trôi theo tâm trạng, chú thẩn thơ lẩm bẩm tự nói với lòng: “Đời này cứ để mặc cho nó trôi như vậy đi, còn gặp lại nhau làm gì nữa…”

Mắt thấy hai má chú đỏ ửng, ánh mắt mơ màng ngà ngà say, Văn Trạch Tài liền cất chỗ rượu còn dư lên: “Chú à, rượu không có lợi cho sức khoẻ, chú uống ít thôi.”

“Ừ, chú biết rồi!” Chú Viên úp hai lòng bàn tay vào mặt tuỳ ý chà sát vài cái thật mạnh, ép bản thân thoát khỏi dòng cảm xúc ảo não, sầu bi.

===

Chú thích:

(1) Khẩu thị tâm phi là câu thành ngữ đến từ Trung Hoa mang ý nghĩa là miệng nói một đằng nhưng trong lòng lại nghĩ một nẻo, miệng và tâm hoàn toàn trái ngược, đây là câu nói ý chỉ nghĩa xấu

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử