Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75402 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 151
một đồn mười, mười đồn trăm

❊ ❊ ❊

Triệu Đại Phi gãi đầu cười quê, lập tức hạ thấp thanh âm, thì thà thì thầm như đi ăn trộm: “Cô Trịnh là khách hàng của sư phụ. Mấy ngày hôm trước mới tới đây giải mộng này. Ấy thế mà không hiểu sao nay nằm viện rồi. Nghe nói bị thương nghiêm trọng lắm, không biết có sống nổi không nữa?!”

“Bị thương?”, Văn Trạch Tài nhíu mày tập trung bấm đốt ngón tay: “Sao có thể? Nếu chịu làm đúng như những gì đã được cặn dặn thì cùng lắm là hoảng sợ chút thôi, không thể xảy ra thương tích đổ máu được.”

“Chuẩn không anh? Liệu có nhầm lẫn gì không?” Điền Tú Phương lo lắng vô cùng bởi lẽ chuyện này mà xử lý không khéo là mất hết danh tiếng chứ chẳng đùa.

Văn Trạch Tài gật đầu quả quyết: “Không thể chính xác hơn. Quẻ này là quẻ đại hung, Ngưu hoá Bạch Hổ (1), bản thân Ngưu đã là loài hung tợn rồi mà còn hoá Hổ nữa thì đã xấu càng thêm xấu. Tựu chung lại đều muốn ám chỉ đến phường trộm cướp hoặc quân ác nhân. Kiếp nạn của cô ấy cũng bởi vì loại người này mà thành. Nếu có đàn ông bên cạnh, kẻ xấu sẽ tự thấy khó mà lui không dám làm liều. Vậy nên trong vòng ba ngày mà không tìm được cách tiếp cận đối tượng, chắc chắn hắn sẽ tự động bỏ cuộc để đi tìm con mồi khác.”

Vốn biết thiên cơ bất khả lộ vì thế Điên Tú Phương vội vàng ngắt lời chồng: “Đừng đừng, anh đừng nói quá nhiều. Đại Phi, thế con có hỏi thăm được cô ấy bị thương như thế nào không?”

Nghe Văn Trạch Tài phân tích, Triệu Đại Phi càng được củng cố lòng tin, mặt mày cậu rạng rỡ, cái miệng vui mừng tán thưởng không ngớt: “Quả nhiên sư phụ liệu sự như thần. Đích thực cô Trịnh và bà chị dâu của cô ấy bị một gã mới ra tù làm cho bị thương. Nghe đâu thằng đó vừa được thả năm ngày trước. Đó con mới hóng được từng ấy thôi à, còn chi tiết sự tình ra sao thì con không rõ lắm.”

Đứng yên lặng lắng nghe nãy giờ, lúc này Tần Dũng mới phát hiểu ý kiến: “Hay để em chạy tới thôn họ hỏi thăm tình hình xem thế nào. Chứ sự việc mới vừa xảy ra chắc hẳn người ngoài khó có thể tường tận. Vả lại một đồn mười, mười đồn trăm, không thể phân định thật giả. Chi bằng tự mình đi tìm hiểu là rõ ràng nhất.”

Suy nghĩ giây lát, Văn Trạch Tài gật đầu đồng thuận và không quên dặn dò: “Chú ý cẩn thận.”

Người ta đã bàn tính kế hoạch tác chiến xong cả rồi mà anh chàng Triệu Đại Phi vẫn còn mơ hồ gãi đầu thắc mắc: “Sư phụ sư phụ, vậy cái cô Trịnh kia có thể tỉnh lại không. Nghe mọi người đồn thì hình như cô ấy bị thương nặng lắm.”

Trần Vân Hồng nhíu mày: “Vẫn là Tần Dũng sáng suốt nhất. Còn anh ấy hả, làm ơn đừng có mà nghe mấy bà tám ngoài chợ đồn đoán lung tung nữa được không. Đợi Tần Dũng về là biết thực hư ra sao ngay chứ gì.”

Cũng không biết từ đâu người dân hay tin Trịnh Xuân Hương từng đến giải mộng ở chỗ Văn Trạch Tài. Kết quả bọn họ rồng rắn kéo tới, mượn cớ xem bói đoán mệnh nhưng thực tế là tò mò dò hỏi về Trịnh Xuân Hương.

“Đấy là chuyện riêng của khách hàng, tôi không thể tự ý tiết lộ”, Văn Trạch Tài từ chối thẳng, trên môi vẫn treo nụ cười tủm tỉm quen thuộc nhưng nếu ai tinh ý sẽ phát hiện đáy mắt anh lạnh băng, không hề gợn một tia cười.

Nhận được câu trả lời và thái độ thẳng thắn như vậy, tất nhiên người hiểu chuyện sẽ tự biết xấu hổ mà rút lui nhưng cũng có không ít kẻ vô lý, hỏi không được thì bắt đầu quay sang chỉ cây dâu mắng cây hoè lên án Văn Trạch Tài thế nọ thế kia.

Triệu Đại Phi nghe được dĩ nhiên là giận điên người: “Sư phụ của tôi không tính sai. Vốn dĩ trong mạng cô ấy có kiếp nạn này.”

“Nhưng nghe bảo Văn đại sư đã chỉ chiêu cho cô ấy tránh rồi mà. Thế quái lại vẫn xảy ra chuyện. Hay là sư phụ mày chê người ta đặt lễ ít cho nên cố tình chỉ bậy, hại người ta tiền mất tật mang?!”

Kẻ lên tiếng là một lão quang côn sống ngay đầu hẻm. Năm nay gã đã ngoài bốn mươi tuổi nhưng không vợ không con, ăn ở bẩn thỉu lôi thôi lếch thếch, cả ngày đi khắp nơi gây thù chuốc án, cà khịa người này đá đểu người kia. Nói tóm lại là sống mà chả được lòng ai, hàng xóm láng giềng hễ thấy hắn là vội vội vàng vàng tránh như tránh hủi.

Văn Trạch Tài vẫn bình tĩnh mỉm cười: “Tôi chưa thu một cắc nào của ông nhưng vẫn thoải mái tặng ông một quẻ. Nội trong ngày hôm nay ông sẽ gặp huyết quang tai ương.”

“Nào nào… Văn đại sư thẹn quá hoá giận, định thuê người đánh tôi à?”, lão quang côn chỉ vào đầu mình lớn giọng thách thức: “Này chỗ này nhiều máu này, đánh hộ tao cái. Phải chảy thật nhiều thì mọi người mới biết Văn đại sư cao tay cỡ nào chứ, có đúng không bà con?”

Ngay sau khi gã gào mồm hét lớn, lập tức liền thu hút dân tình kéo tới càng lúc càng đông.

===

Chú Thích:

(1)Bạch Hổ hàm nghĩa: Đại biểu cho sự quả quyết, lòng dạ ác độc, hung mãnh, hào sảng, oán thù, hung tàn, lợi hại, tính khí nóng này, uy vũ, uy quyền, đao thương, rõ ràng, không thèm che lấp, thương vong, tang sự, sắp sinh, máu, sinh dục, máu tai, huyết quang, đánh nhau ẩu đả, bị thương, gãy xương, tai nạn xe cộ, giải phẫu, bệnh tai, y dược.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử