Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75310 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 179
âm bùn trùng

❊ ❊ ❊

Không được con cái cảm thông, chú Từ vừa buồn vừa giận song trời không chịu đất thì đất phải chịu trời chứ biết sao bây giờ. May thay bà mai trong thôn thương cảm cho hoàn cảnh của chú vì thế liền mai mối cho một bà thím goá chồng từ trẻ, sống cô đơn không con không cái.

Ngay lần đầu gặp mặt, đôi bên đã đem lòng cảm mến đối phương. Còn về phần hai cậu con trai, sau khi xác nhận người phụ nữ này không con cái thì thái độ cũng bớt gay gắt hơn. Tuy nhiên hai ông bà muốn ở bên nhau thì phải cho bọn họ phân gia.

Điều kiện này khiến chú Từ bất mãn vô cùng. Rõ ràng khi còn bé, hai thằng con rất ngoan ngoãn, hiếu thuận. Thế mà giờ khôn lớn lại bắt đầu biết uy hiếp, ra điều kiện với cha cơ đấy. Vốn bản tính nóng nảy, ăn mềm không ăn cứng, chú Từ đùng đùng dọn ra ở riêng, cùng thím Từ dựng đôi gian nhà gỗ đơn giản, hai vợ chồng già sống nương tựa vào nhau. Hơn nữa chú thím vẫn khoẻ mạnh, thừa sức nuôi sống bản thân mình, đếch cần đứa nào phụng dưỡng.

Thật ra giận dỗi thì nói vậy thôi chứ hàng năm hai thằng con đều trợ cấp thêm lương thực, dầu muối vậy nên cuộc sống của hai ông bà cũng khá đầy đủ và tươm tất.

Trên đường về nhà, thím Từ tranh thủ bổ sung thêm thông tin tại hôm qua vội quá không kịp nói rõ ràng: “Ông ấy bắt đầu có những biểu hiện lạ kể từ tháng trước. Đầu tiên là mất vị giác, ăn bất cứ cái gì cũng kêu nhạt, không có hương vị. Thím cũng thông cảm già cả khó ăn khó uống cho nên ngày thường nấu nướng đều chú ý nêm nếm quá tay một chút để ổng ăn được ngon miệng.”

Thế nhưng bình thường được vài hôm chú Từ lại tiếp tục dở chứng, tự dưng không chịu làm ăn gì hết, cả ngày chỉ thích nằm ườn ở nhà. Nghĩ chồng mệt, thím Từ cũng không nói gì, một mình lúi húi cuốc đất trồng vài luống rau phục vụ bữa ăn hàng ngày.

Tất nhiên chỉ dám tranh thủ tí đất ngoài rìa chứ đất ruộng của nhà nước thì nào dám đụng vào.

Bên cạnh đó, hễ đội sản xuất có công việc nào nhẹ nhàng hợp sức, thím Từ sẽ xung phong nhận ngay. Cộng dồn vào cũng kiếm được chút ít công điểm, thêm thắt gọi là.

Dần dà nửa tháng trôi qua, chú Từ lười càng thêm lười, đã không đi làm thì chớ đằng này công việc nhà cũng vất đấy, chả thèm ngó ngàng. Cơm nước không nấu, nhà cửa không quét, suốt ngày trốn tiệt trong phòng, miệng lẩm nhẩm nói chuyện một mình. Hai người con sang thăm, hỏi có khó chịu chỗ nào không thì ông lắc đầu nói không có, chỗ nào cũng tốt hết.

Nhưng thím Từ phát hiện hình như chồng mình rất sợ thái dương, ban ngày mà muốn rủ ra ngoài e rằng còn khó hơn lên trời. Thêm vào đó, ông ấy đột nhiên cực mê đồ lạnh, từ thức ăn cho tới nước uống đều phải lạnh hết, nóng chút xíu là quạu cọ khó chịu ngay. Còn nữa, buổi tối đi ngủ chả thích mặc quần áo. Nếu không phải thím Từ ngăn cản thì còn đòi vận đồ ướt nữa cơ. Không phải ẩm ẩm bình thường mà là ướt chèm nhẹp, nước càng nhỏ tỏn tỏn càng khoái.

“Hôm kia thím mải việc nên xuống công trễ, về tới nhà thấy nhà cửa im phăng phắc, trong ngoài tối om như mực. Thím hoảng gần chết, cuống cuồng đi tìm. Mãi sau mới phát hiện ông chồng đang ngủ trong lu nước phía sau hậu viện.”

Nhắc lại chuyện này, thím Từ vừa bực vừa lo: “Lúc ấy mặc kệ thím khuyên nhủ thế nào ông ấy cũng không chịu chui ra, cứ ngồi lỳ trong đó, đã vậy còn nổi nóng la mắng thím nữa chứ. Hết cách, thím đành phải chạy sang gọi hai thằng con. Thế mà ba người chật vật mãi mới lôi được ông ấy ra khỏi lu nước đấy.”

Tuy nhiên đến khi hai người con về rồi, thím Từ lại phát hiện chân ông chồng bám đầy bùn đất. Thím lật đật đi giặt khăn lau cho chồng nhưng lau hoài lau mãi cũng chả sạch tí nào. Đến khi rọi đèn lại gần mới tá hoả nhận ra kỳ thực không phải chân dính bùn mà toàn bộ gan bàn chân của chú ấy nhão nhoét thành đống bùn luôn rồi.

“Thím sợ bủn rủn cả người, tính lấy tay cậy ra nhưng ông ấy kêu đau, sống chết không cho thím đụng vào. Thế là thím bèn múc chậu nước cho ông ấy ngâm chân nhưng mà lạ lắm, làm như bùn đất nó dính chặt vào hay sao ấy. Ngâm một hồi lâu mà nước trong chậu vẫn trong vắt như cũ. Cảm thấy sự tình nghiêm trọng, sáng hôm sau thím lập tức chạy đi tìm đại sư luôn.”

Từ đầu tới cuối, Văn Trạch Tài chỉ tập trung lắng nghe, không hề phát biểu ý kiến. Còn Tần Dũng thì khỏi nói rồi, cậu chàng đi hết từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác, không hiểu bùn đất kiểu gì mà bám chắc thế, lau không sạch, ngâm không tan, kỳ quái vậy sao?!

Rất nhanh, ba người đã về tới, thím Từ nhanh nhẹn mở cổng mời khách vào trong. Bầu không khí tĩnh mịch đến rợn người, sân nhà yên ắng không một tiếng động, cửa đóng then cài im ỉm.

Thím Từ nặng nề lau khoé mắt, dẫn đường đưa Văn Trạch Tài vòng ra sau hậu viện.

Giữa sân sau dựng một lu nước khá to, bên trong thò ra cái đầu đen xì, lâu lâu lắc lư qua lại theo nhịp.

Cảnh tượng quá mức khủng bố, đủ sức doạ chết bất cứ ai vô tình trông thấy. Nhưng kỳ thực đó là chú Từ đang ngâm mình giải nhiệt, nước dâng tới tận cằm nhưng hai mắt ông ta vẫn nhắm nghiền, say mê ngủ ngon lành.

“Ông à, sao lại vào đây nữa rồi.”

Chiếc lu này được đúc bằng đá, chuyên dùng để chứa nước ăn vậy nên chung quanh dựng ống trúc, trên đầu che tấm nan đan dày, đảm bảo ánh nắng không thể xuyên qua. Cho dù giữa trưa hè gay gắt thì chỗ này vẫn râm mát như thường.

Nghe tiếng vợ gọi, ông Từ không buồn mở mắt, miệng lầm bầm than: “Nóng…nóng quá…”

Văn Trạch Tài và Tần Dũng không nói không rằng, nhanh chóng xắn ống tay áo, hợp sức lôi ông chú ra ngoài.

Hiển nhiên, chú Từ ra sức quẫy đạp chống cự, thậm chí còn há to miệng đính cắn Văn Trạch Tài. Cũng may Tần Dũng nhanh tay lẹ mắt tóm chặt lấy cái cằm: “Ông già, bình tĩnh chút nào.”

Phát hiện giọng nói lạ hoắc, chú Từ mở bừng mắt, điên cuồng hét lớn: “Các người là ai? Ai cho các người vào nhà tôi? Mau thả tôi ra, tôi muốn ngâm nước, thả tôi raaaaaa….”

Văn Trạch Tài rút kim, dứt khoát cắm thẳng vào gáy. Tích tắc, chú Từ ngất lịm, tay chân xụi lơ.

Thím Từ sợ gần chết: “Ôi ông ơi, ông sao thế này?”

Văn Trạch Tài trấn an: “Không sao đâu, cứ để chú ấy ngủ một lát đi. Chắc cả đêm ngủ không ngon giấc đúng không?”

Thím Từ vội gật lấy gật để: “Đúng đúng, đêm nào cũng quậy inh ỏi đòi nhảy vào lu nhưng thím ngăn cản bằng cách xả hết nước trong lu ra. Tuy nhiên ban ngày cản không được, tại thím phải đi làm. Cứ vừa đi một cái là ông ấy chui tọt vào ngay.”

Sau khi đặt chú Từ lên giường. Văn Trạch Tài và Tần Dũng ý tứ bước ra ngoài tránh mặt để thím Từ lau khô người, thay quần áo sạch cho chú ấy.

Ban nãy lúc nhấc người lên, Tần Dũng không kìm được tò mò lén nhìn một chút: “Anh Văn, vừa rồi em thấy bùn đất lan tận lên mu bàn chân chú ấy luôn rồi.”

Văn Trạch Tài kéo chiếc ghế gỗ ngồi xuống nghỉ chân. Nắng hè chênh chếch mái liên, lững lờ buông vài giọt trên vạt áo anh.

Không cần kiểm tra, anh cũng có thể dễ dàng phán đoán ngay: “Đó là âm bùn.”

“m bùn?!”

Hai từ này sao nghe quen thế nhỉ, Tần Dũng nhíu mày suy nghĩ lung lắm. Mãi sau, cậu chàng vỗ đầu đánh bốp: “À, em nhớ ra rồi, ở Mạnh gia. Lúc đó anh đã từng nhắc tới ba loại bùn không hề có mùi vị chính là âm bùn, dương bùn và sát bùn. Bữa ấy ở hậu viện Mạnh gia chúng ta tìm được Sát bùn trùng. Như vậy không lẽ trên người chú Từ đang có âm bùn trùng?”

“Trí nhớ tốt đấy!” Văn Trạch Tài hào phóng khen ngợi, sau đó anh phóng tầm mắt nhìn ra khoảng sân dát vàng màu nắng, nhàn nhạt giải thích: “m bùn trùng đặc biệt thích những nơi âm u, lạnh lẽo. Khả năng sinh tồn của chúng cực mạnh, một khi bám được lên cơ thể vật chủ là bám rất chắc, phủi không rớt, cắt không rụng. Từ một đốm nhỏ trên da, nó chậm rãi lan rộng ra, tới khi bùn đất bao phủ toàn bộ cơ thể cũng là lúc trùng bắt đầu nhấm nháp con mồi. Nói cách khác, cơ thể người chính là thức ăn của âm bùn trùng.”

Nghe tới đâu, da ga da vịt nổi lên tới đó. Tần Dũng nhăn mặt, kéo ghé ngồi xuống bên cạnh Văn Trạch Tài: “Thế nhưng tại sao thím Từ không bị tấn công hả anh? Thím ấy cũng ăn chung, ngủ chung với chú Từ mà.”

“m bùn trùng chỉ lựa chọn những cơ thể nặng âm khí. Thím Từ tuy là nữ nhưng bản mệnh thuộc dương, trên người dương khí bao phủ, không hề có một chút âm khí nào. Nhưng chú Từ thì khác, chú ấy chính là âm nam, thành ra nghiễm nhiên trở thành miếng mồi ngon cho âm bùn trùng. Nhưng vấn đề là chú ấy đi đâu mà lại để dính phải cái loại này?”

Nói tới đây, Văn Trạch Tài không khỏi nhíu mày khó hiểu. Về cơ bản âm bùn trùng không di chuyển, nó chỉ nằm im bất động một chỗ. Người nào chẳng may đi qua đạp trúng, nếu hợp thì mới bị bám theo, còn không thì thôi. Ở đây, chú Từ là thuần âm, vậy nên chúng bám riết không buông là phải rồi.

“Các anh là ai? Sao lại ngồi trong nhà chúng tôi?”

Hai anh em đang nói chuyện đột nhiên giật bắn mình vì tiếng quát quá lớn. Tiếp theo đó là hai người đàn ông tầm hơn ba mươi tuổi bước vào, cảnh giác nhìn bọn họ như nhìn ăn trộm.

Văn Trạch Tài đứng dậy, đang định mở lời thì cánh cửa buồng bật mở, thím Từ nhanh nhẹn tiếp lời: “A, thằng cả thằng hai sang đấy hả? Đây là đại sư, dì thỉnh tới xem bệnh cho cha.”

“Đại sư gì? Sao lại kêu đại sư tới đây?”

Anh cả Từ nhăn nhó mặt mày còn anh hai Từ chẳng nói chẳng rằng, lừ lừ lướt qua người Văn Trạch Tài, đi thẳng vào trong buồng.

Một giây sau, anh ta hoảng loạn hét toáng lên: “Cha, cha làm sao thế này…anh cả, chết rồi… cha không có phản ứng…”

Cái gì…anh cả Từ thất điên bát đảo chạy xộc vào…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử