Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75179 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 134
xả máu

❊ ❊ ❊

Giữa trưa, Văn Trạch Tài cùng Triệu Đại Phi rủ nhau tới bệnh viện nghe ngóng tình hình. Từ đằng xa đã nghe rõ tiếng cãi vã mắng chửi ầm ĩ, tuy nhiên không phải Tống Văn Minh và Văn Trạch Dũng gây lộn mà lần này tới phiên ông bà Văn đại chiến với ông bà Tống. Còn ngoài cửa phòng bệnh, quá trời người đang bu đen bu đỏ chen nhau hóng hớt chuyện hay.

Triệu Đại Phi hứng thú bừng bừng, kéo một người lại hỏi thăm: “Đồng chí, cho hỏi mọi người đang xem gì thế?”

Anh chàng được hỏi nhiệt tình cập nhật tin sốt dẻo: “Ôi chuyện kinh thiên động địa có một không hai, đảm bảo anh nghe xong cũng phải sốc tận óc luôn. Chả là sáng nay ba mẹ hai bệnh nhân này tới đưa cơm cho con, ai ngờ vừa đẩy cửa phòng ra liền trông thấy hai ông con nằm ôm nhau ngủ say sưa trên cùng một chiếc giường, không những vậy cái đó của anh Tống vẫn đang nằm ngạo nghễ trên người anh Văn mới ghê chứ. Ối giời ơi, thế là hai gia đình la làng la xóm ầm ĩ hết cả lên. Suốt từ sáng tới giờ vẫn chưa giải quyết xong đấy!”

Lúc này trong phòng bệnh, Văn Trạch Dũng đang nằm nhìn trân trân lên trần nhà, nghiến răng ken két tự hỏi không biết tại sao mình lại xui tới vậy. Vốn dĩ chỉ định đi qua ngó một cái thôi ai dè lại bị thằng khốn kia giở trò đồi bại. Hơn nữa lại đúng lúc chân cẳng què quặt mới khổ chứ, không thể phản kháng càng không thể chạy thoát thân, cuối cùng chỉ còn biết nằm im chịu trận. Mà bực nhất là mấy con mẹ y tá, không hiểu mấy má đó chết bầm chết dập ở xó xỉnh nào, ban ngày ho một cái là có mặt liền, ấy thế mà đêm qua anh gào khản cả cổ cũng chẳng thấy ma nào xuất hiện ứng cứu. Đúng là chó cắn áo rách mà, càng nghĩ càng điên hết cả người!

Nếu nghe được tiếng lòng của Văn Trạch Dũng chắc hẳn nhóm hộ sĩ trực ban sẽ kéo đến minh oan vì quả thực đêm qua là một đêm vô cùng yên bình, bọn họ không hề nghe thấy bất cứ tiếng động khả nghi nào, chứ đừng nói tới tiếng cãi lộn hay kêu cứu.

Cùng lúc này ở giường bệnh kế bên, Tống Văn Minh chọn cách nhắm nghiền mắt, quyết không đối diện với hiện thực nhục nhã này. Cả đời hắn đã chơi qua không biết bao nhiêu thú vui nhân gian nhưng chưa bao giờ làm ra cái loại chuyện mất mặt như vậy. Giả dụ lỡ truyền ra ngoài e rằng sẽ bị đám anh em cười cho thối mũi mất!

Nhưng mà bình tĩnh suy ngẫm lại thì cái cảm giác đêm qua nó lạ lắm, không bình thường, hoàn toàn không bình thường tí nào. Hơn nữa trên mười đầu ngón tay còn xuất hiện chi chít các vết đâm. Nghĩ tới một loạt các biểu hiện lạ kỳ, sắc mặt Tống Văn Minh càng lúc càng khó coi vô cùng, hắn nắm chặt tay thành quyền, gầm lên đòi xuất viện - ngay lập tức!

Trước tình cảnh hiện tại, ông bà Tống cũng tự cảm thấy xấu hổ vô cùng. Nhưng cũng không thể đứng im để mặc cho Văn gia thoả sức sỉ vả lăng mạ được, như vậy quá bằng vứt hết danh dự của Tống gia xuống sông xuống biển à?! Vậy nên không cần biết đúng sai thế nào, ông bà cũng quyết xắn tay áo chiến đấu đến cùng, cứ phải chửi để lấy lại khí thế đi đã rồi căn nguyên vấn đề như nào sẽ từ từ truy cứu sau.

Tuy nhiên càng cãi thì càng đuối lý bởi rõ rành rành thằng con nhà mình trêu ghẹo vợ người ta, bị người ta đánh cho một trận thì lại đè người ta ra hiếp. Quả thực là không còn mặt mũi nào đứng đây cãi tay đôi được nữa, thành ra vừa nghe Tống Văn Minh đòi về, ông bà Tống không nói hai lời, vội vàng khăn gói quả mướp đưa thằng quý tử xuất viện luôn.

Văn Trạch Tài ra hiệu cho Triệu Đại Phi ở lại bệnh viện tiếp tục nhiệm vụ, còn mình thì lặng lẽ bám theo Tống gia.

Lúc này phòng bệnh chỉ còn lại ba người nhà họ Văn, bà Văn vừa lấy quần mới thay cho con trai vừa đau lòng nói: “Khổ thân con tôi, sao con không gào toáng lên gọi người tới cứu mà lại để bản thân chịu thiệt thòi như thế này hả?”

Văn Trạch Dũng bực tức hừ lạnh: “Con kêu rồi, kêu rát cổ nổ hầu mà có ma nào vào đâu, chắc cái lũ y tá ở đây nó chết hết rồi…”

“Câm mồm!” Ông Văn nghiêm mặt quát lớn: “Mày khe khẽ cái mồm thôi, muốn người ta nghe thấy rồi bị thù ghét, bị chơi xấu đổi thuốc thì mày mới vừa lòng đúng không?”

Biết mình lỡ lời, Văn Trạch Dũng vội vàng ngậm chặt miệng. Song chỉ được chốc lát, hắn lại bắt đầu bày mưu tính kế: “Ba mẹ, con nghĩ chuyện này nhà mình không thể bỏ qua như thế được. Ít cũng phải bắt Tống gia ói tiền bồi thường nếu không chúng ta sẽ truyền ra ngoài chuyện Tống Văn Minh trêu ghẹo vợ con, rồi thêm cả chuyện ở bệnh viện đêm qua, để xem tới lúc đó bọn họ còn có thể ngẩng đầu làm người ở cái đất Liêu Thành này không!”

“Có thể thằng khốn Tống Văn Minh mặt dày không biết xấu hổ nhưng còn Tống Thuý Thuý chị nó vẫn chưa gả được chồng đâu đấy, chuyện mà vỡ lở thì con nhỏ đó có mà ế già không nhà nào rước!”

Ông bà Văn âm thầm quay sang liếc nhau, cảm thấy Văn Trạch Dũng phân tích quá hợp tình hợp lý. Vừa hay đợt trước mới phải xì ra một khoản lớn để bịt miệng Dương gia, chi bằng nhân cơ hội này đào một mớ từ Tống gia để bù vào chỗ thâm hụt. Haha, đúng là diệu kế, diệu kế!

Bàn bạc xong xuôi, hai vợ chồng ông bà Văn hí hửng ra về chuẩn bị thực hiện kế hoạch. Văn Trạch Dũng tiếp tục nằm lại bệnh viện nghỉ ngơi thêm vài ngày. Đang mơ mơ màng màng dưỡng thần, Văn Trạch Dũng bỗng thấy một cái bóng quen quen xẹt ngang qua cửa. Định thần suy nghĩ lại thì ra chính là Triệu Đại Phi đệ tử của Văn Trạch Tài, Văn Trạch Dũng liền gọi với theo: “Ê này này, đồng chí Triệu, gượm đã, đi đâu mà vội thế?”

Thấy cá đã cắn câu, Triệu Đại Phi nín cười, làm bộ hốt hoảng lo âu: “Chẳng hiểu sư phụ tôi bị cái gì mà tự nhiên cả người đều bốc mùi hôi thối, đến bác sĩ cũng bó tay không khám ra bệnh gì, tôi đang sốt ruột muốn chết đây!”

Nói rồi, Triệu Đại Phi lại giả vờ gấp gáp chạy đi lo việc.

Nằm tại chỗ, Văn Trạch Dũng sung sướng cười khoái chí. Hết Tống Văn Minh giờ tới lượt Văn Trạch Tài trúng thuật, bỏ ra hai trăm đồng quả thực quá xứng đáng! Văn Trạch Dũng thoải mái kê cao gối nhắm mắt nghỉ ngơi, không hề nghĩ tới chuyện tự mình đi kiểm chứng bởi hắn có lòng tin, tin tức nghe từ chỗ đệ tử của Văn Trạch Tài thì không thể sai đi đâu được, hoàn toàn yên tâm tuyệt đối!

Quay lại với ba người nhà họ Tống, sau khi về tới nhà không bao lâu, Tống Văn Minh liền thay một bộ đồ sạch sẽ tinh tươm, quấn lại băng gạc đầu cho thẳng thớm ngay ngắn rồi vội vã đi ra ngoài.

Đứng trong chỗ núp, Văn Trạch Tài bình tĩnh đeo lên miếng mặt nạ da gà và lặng lẽ bám theo đối phương.

Đi được một quãng, Tống Văn Minh nhảy lên xe bus tiến thẳng tới vùng ngoại thành, sau đó hắn lại tiếp tục leo lên một ngọn núi âm u, cây cối rậm rạp um tùm.

Men theo con đường mòn gồ ghề khúc khuỷu uốn quanh sườn núi, Văn Trạch Tài được dẫn tới một căn nhà gỗ nằm đơn độc lọt thỏm giữa núi rừng hoang vu.

Tìm một bụi cây không quá gần cũng không quá xa, Văn Trạch Tài khéo léo ẩn mình vào đó, yên lặng theo dõi.

Tống văn Minh tiến tới trước căn nhà, gõ nhẹ ba cái rồi cung kính lên tiếng: “Sư phụ, đệ tử xin cầu kiến!”

Chờ mãi một lúc lâu, cánh cửa gỗ mới kẽo kẹt bật mở, một ông cụ tóc trắng loà xoà chậm rì rì bước ra, khó chịu gắt: “Tới có chuyện gì? Không phải ta đã nói thời gian này ta bế quan tu luyện, đừng tới làm phiền rồi sao!”

Trong lùm cây, Văn Trạch Tài nheo hai mắt, lẳng lặng quan sát. Người này kỳ lạ quá, rõ ràng ngoại hình lụ khụ không khác gì ông lão nhưng giọng nói thì chỉ tầm tuổi trung niên mà thôi. Hình và tiếng không khớp, chắc chắn có vấn đề!

Tống Văn Minh lập tức quỳ sụp xuống, thống khổ khóc lóc: “Sư phụ, con bị kẻ khác gài bẫy hãm hại, đêm qua con…”

Ông lão cau chặt mày, gằn giọng cắt ngang: “Ngẩng đầu!”

Tống Văn Minh không dám trái ý, vội vàng nâng đầu dậy.

Chỉ cần liếc mắt một cái, ông lão đã phán đoán ra vấn đề, bất ngờ cộng phẫn nộ, ông quát lớn: “Tại sao lại chọc vào người Chu gia, hả?”

Vì đi Theo sư phụ đã lâu, đương nhiên Tống Văn Minh thừa biết hai chữ “Chu gia” biểu thị cho cái gì, hắn cuống cuồng giải thích: “Không không, con nào dám trái lời thầy, con chưa bao giờ đụng tới người Chu gia, con thề đấy!”

“Không đụng tới, vậy tại sao lại trúng Mệnh thuật của Chu gia, hả?” Ông lão hùng hổ siết chặt cánh tay Tống Văn Minh, sau đó rút cây đao nhỏ bên mình, trực tiếp rạch một đường rất sâu ngay ống cổ tay. Tống Văn Minh cắn chặt răng chịu đựng cơn đau tê dại, tuyệt nhiên không dám rên la một tiếng nào.

“Ngươi trúng phải Trung thuật, trong lòng nghĩ cái gì, ban đêm sẽ làm cái đó. Chỉ cần có một vật thể sống nào trong tầm với, người sẽ vô tri vô thức kéo lại điên cuồng phối hợp. Nếu đêm qua có con chó ở bên thì chắc có lẽ ngươi cũng không ngại mà đè nó ra đâu! Hừ!”

Tống Văn Minh sợ xanh máu mặt. Hôm qua sau khi được cô y tá trưởng thay thuốc và băng bó vết thương, trong đầu hắn không ngừng nhớ thương khuôn mặt xinh đẹp cùng vóc dáng thon gọn, mảnh mai ấy. Cứ thế, hắn ôm mộng xuân chập chờn chìm vào giấc ngủ ai ngờ tới khi tỉnh dậy đập vào mắt hắn không phải cô nương xinh đẹp nào mà là bốn gương mặt đen hơn đít nồi của ba mẹ mình và vợ chồng ông bà Văn hàng xóm!

Tống Văn Minh mếu máo: “Sư phụ, cái này là….”

“Xả máu!”, ông lão thu hồi con dao, từ từ giải thích: “Để hạ thuật này bắt buộc phải có tinh huyết của nhà ngươi, thế nhưng rất tiếc ta không biết cách giải thuật chân chính, vậy nên chỉ có thể dùng cách này trực tiếp xả bỏ âm huyết coi thử xem có được không?!”

“Cám ơn sư phụ cứu mạng, cám ơn sư phụ!” Tống Văn Minh rối rít cúi đầu cảm tạ, trắng bệch mặt nhìn từng giọt máu đen xì nhỏ tí tách xuống nền đất…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử