Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75325 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 183
lập đũa

❊ ❊ ❊

Nhìn hai đứa em khóc lóc thảm thiết, một người đàn ông gai góc cứng cỏi như Tần Dũng cũng cầm lòng không đặng. Anh thở dài thườn thượt: “Thôi, hai chị em đứng dậy anh đưa về nhà. Có gì mai anh sẽ nói rõ ràng với đại sư giúp.”

Thể theo lời căn dặn của Văn Trạch Tài, buổi tối trước khi đi ngủ, Chúc Hoa Mai nhét tờ giấy được gấp gọn gàng như lá bùa xuống dưới gối nằm của em gái. Vốn dĩ đang tỉnh như sáo nhưng vừa đặt đầu xuống gối, Chúc Hoa Lan đã ngáp liên tục mấy cái rồi mơ màng ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Chứng kiến phản ứng lạ lùng này, cả bà Chúc lẫn Chúc Hoa Mai đều hồi hộp đến quên luôn cả thở.

Dĩ nhiên tất cả những lời nói, việc làm diễn ra trong lúc mộng du, khi tỉnh lại Chúc Hoa Lan sẽ không nhớ gì hết nhưng qua lời kể của mọi người cô vẫn biết được chút ít. Tuy nhiên như vậy cũng đủ trở thành đả kích vô cùng mạnh mẽ, Chúc Hoa Lan cảm thấy mỗi khi màn đêm buông xuống, mình không còn là mình nữa mà bị ma quỷ chiếm lấy thân thể. Vì thế suốt cả đêm cô cứ ngồi mở mắt thao láo, quyết không chịu nằm xuống nhưng dù có làm cách nào đi chăng nữa thì tới đúng hai giờ rưỡi khuya, cô cũng sẽ bị mất ý thức trong vòng vài phút.

Điều đó dẫn đến sự sợ hãi mơ hồ và chán ghét cùng cực đối với việc ngủ. Chỉ cần nhắc tới hai chữ “đi ngủ” thôi là Chúc Hoa Lan đã cảm thấy căng thẳng thần kinh rồi. Mọi ngày vật vã như đi đánh trận song hôm nay lại nhẹ nhàng êm ái bất ngờ, thậm chí còn nghe thấy tiếng ngáy nho nhỏ nữa chứ, điều này chứng tỏ Chúc Hoa Lan đang ngủ rất say.

Thấy vậy, Chúc Hoa Mai phấn khởi vô cùng, vừa trỏ về phía chiếc gối vừa hào hứng khoe với mẹ: “Mẹ nhìn đi, món đồ đại sư đưa thật sự hữu dụng với Lan Lan!”

“Suỵt! Khe khẽ cái miệng thôi không em nó thức bây giờ!”, dì Chúc nghiêm giọng nạt nhưng đáy mắt ánh lên niềm vui mừng khôn xiết. Nói đoạn, dì quay sang đứa con gái lớn đang ngồi cạnh mép giường: “Con cũng tranh thủ nằm xuống nghỉ lưng chút đi, để mẹ trông em cho, yên tâm đi, tình hình đêm nay thế nào sáng mai mẹ sẽ thuật lại cho thằng Dũng nghe.”

Nhìn quầng mắt mẹ thâm đen vì thiếu ngủ, Chúc Hoa Mai xót xa vô cùng. Cô vươn tay nắm lấy tay mẹ, ráng nặn ra một nụ cười: “Mẹ đi nghỉ trước đi, con không mệt, để con canh chừng cho.”

“Đứa nhỏ ngốc này!”, dì Chúc lật tay, khẽ đánh yêu con gái một cái: “Nếu con không ngủ ngày mai sao đủ tỉnh táo đi làm. Không cẩn thận bị quản lý trách mắng thì chết.”

Vốn dĩ quản lý phân xưởng đã có sẵn thành kiến với hai chị em thành ra nghe mẹ nói vậy, Chúc Hoa Mai liền thè lưỡi rụt cổ rồi ngoan ngoãn nằm xuống bên cạnh em gái.

Ngồi bên thành giường ngắm nhìn hai đứa con gái bảo bối, khoé miệng dì Chúc bất giác gợn lên nụ cười hạnh phúc. Từ nhỏ tới lớn, chúng đều ngủ chung trên một chiếc giường thế này, giá kể tụi nhỏ cứ bé bỏng mãi trong vòng tay của cha mẹ thì tốt biết bao. Nhưng rồi gương mặt xanh xao tái nhợt của Chúc Hoa Lan đã nhanh chóng kéo dì quay trở lại thực tại, ý cười trên mặt lập tức tiêu tán nhường chỗ cho những ưu sầu, phiền não giăng đầy.

Ngoài phòng khách, chú Chúc và Tần Dũng cũng không tài nào chợp mắt nổi. Trời càng về khuya, chú Chúc càng khẩn trương dữ dội, chú hết đứng rồi lại ngồi, sốt ruột đi qua đi lại. Khi kim đồng hồ chỉ đúng hai giờ ba mươi phút, chú nhanh chóng bước về phía buồng con gái, Tần Dũng cũng mau lẹ nối gót theo sau.

Khe khẽ đầy cửa bước vào, chú hồi hộp hỏi vợ: “Tình hình thế nào…”

Tuy nhiên chưa kịp nói hết câu, chú đã trừng lớn mắt hết sức kinh ngạc: “Không…không tỉnh?”

“Trời ơi, nhỏ giọng thôi…”, dì Chúc giơ ngón tay làm dấu rồi vui vẻ nhoẻn miệng cười: “Ngủ yên lắm!”

Nói đoạn, dì quay sang phía Tần Dũng: “Dũng này, công nhận vị đại sư cháu giới thiệu có bản lĩnh thật. Ngày mai cháu dẫn dì tới gặp nha.”

Thấy chú dì mừng vui ra mặt, hai đứa em yên giấc không mộng mị, Tần Dũng cũng cao hứng vô cùng. Anh gật đầu đồng ý rồi lặng lẽ quay về chỗ ngủ mà dì đã chuẩn bị sẵn cho mình.

Ngày hôm sau, Tần Dũng dẫn dì Chúc đến tiệm đoán mệnh. Chưa đợi ai mở lời, Văn Trạch Tài đã quan tâm hỏi ngay: “Đêm qua Chúc Hoa Lan không bị mộng du chứ?”

Tần Dũng liền có sao nói vậy: “Vâng, không bị anh ạ, ngủ một mạch tới sáng, tận lúc cả nhà ăn uống xong xuôi chuẩn bị đi ra ngoài thì nó mới lục tục rời giường. Con bé khoe ngủ ngon lắm, cả đêm chẳng mộng mị gì hết.”

Trong lúc hai người mải mê nói chuyện, dì Chúc trộm đưa mắt đánh giá tướng mạo Văn Trạch Tài. Rõ ràng tuổi tác không chênh lệch bao nhiêu nhưng thằng cháu nhà mình da dẻ đen xì, người ngợm cục mịch chẳng khác nào hòn đất, trong khi đó đại sư người ta trắng trẻo thư sinh, nói năng lịch sự, phong thái nho nhã đĩnh đạc.

Nghe nãy giờ, Văn Trạch Tài cũng đã nắm được đại khái, song trên thế gian có vô vàn loại thuật kỳ quái, trong chốc lát anh không thể đưa ra kết luận ngay mà cần phải tới tận nơi, xác nhận tận mắt. Vậy nên Văn Trạch Tài không ngần ngại nói ngay: “Đi, tôi theo hai người về Chúc gia gặp Chúc Hoa Lan.”

Dứt lời, anh lập tức đứng dậy với lấy tay nải. Tuy nhiên tay nải chưa kịp chạm vai thì đã bị Tần Dũng nhấc bổng lên. Văn Trạch Tài cười cười, thoải mái đưa cho cậu ấy. Ba người thẳng tiến ra khỏi cửa hàng, Triệu Đại Phi thất thểu đứng tại chỗ, bi thương sụt sùi: “Cứ tưởng lần này sẽ được theo sư phụ nào ngờ lại bị Tần Dũng giành mất.”

Đúng lúc này Trần Vân Hồng ra tới, cô liền bặm môi mắng: “Đó là em họ của anh ấy, tất nhiên phải để anh ấy đi chứ.”

“Thì anh chỉ nói vậy thôi mà, hí hí”, Triệu Đại Phi lè lưỡi làm mặt hề, mau chóng gom góp lại biểu cảm đau thương, vơ vội lấy cái quạt hương bồ, quạt lấy quạt để mong vợ nguôi giận.

Ai ngờ đâu, Trần Vân Hồng còn trừng mắt dữ tợn hơn, Triệu Đại Phi luống cuống giảm lực ngay, chỉ phe phẩy chút gió gọi là. Công nhận quả quạt chạy bằng cơm này lắm công dụng hơn cả quạt điện!

Lúc này, Chúc Hoa Lan đang nấu cơm trong bếp, nghe tiếng mở cổng đoán chừng là mẹ về, cô liền hớn hở nói vọng ra: “Mẹ, mẹ đã gặp được người chưa? Đại sư có trẻ thật không? Có giống như những gì chị Mai kể không hả mẹ?”

Dì Chúc ngượng chín người, rối rít cúi đầu xin lỗi rồi hấp tấp chạy thẳng vào bếp. Chú Chúc thấy vậy liền mau chóng mời Văn Trạch Tài vào phòng khách uống trà.

Vừa bước chân qua ngạnh cửa, dì Chúc đã nạt ngay: “Cái con bé này, nói năng không giữ ý giữ tứ gì hết, đại sư đang ở bên ngoài kia kìa.”

Nói đoạn, dì múc nước rửa sạch tay rồi nhanh nhẹn đón lấy những công việc còn đang dang dở trên tay con gái. Còn Chúc Hoa Lan thì xấu hổ bưng kín mặt: “Chết con rồi, sao mẹ không nói sớm!”

“Cái tính nhanh nhẩu đoảng của cô thì sớm hay trễ cũng mất mặt thôi à”, dì Chúc khẽ cười rồi kêu con gái bưng thức ăn lên nhà.

Chỉnh trang lại quần áo đầu tóc gọn gàng, Chúc Hoa Lan liền bưng mâm cơm lên bàn ăn. Trên đường đi, cô không quên ghé mắt vào phòng khách nhìn trộm vị đại sư kia. Sau khi thấy rõ tướng mạo, hai má cô bất giác hồng rực. Cơ hồ vừa đặt mâm bát xuống bàn là ba chân bốn cẳng ù té chạy ào xuống bếp.

“Mẹ mẹ mẹ, công nhận trẻ thật…với cả…cũng đẹp trai ra phết.”

Nhớ tới lời kể của Tần Dũng ban nãy, dì Chúc đành thở dài một hơi: “Bớt mộng tưởng đi con, người ta có một vợ hai con lớn tướng rồi.”

“Ôi!” Chúc Hoa Lan tiu nghỉu như con mèo cụp đuôi.

Biết người đàn ông hoàn mỹ ấy đã có gia đình, mặc dù tiếc hùi hụi nhưng cũng đành thôi chứ biết làm sao bây giờ. Chúc Hoa Lan nhanh chóng vực dậy tinh thần, nhanh nhẹn phụ mẹ dọn chén đũa.

Sau khi cơm nước xong xuôi, Văn Trạch Tài mở túi vải lấy kim châm, sai Tần Dũng đi rót một bát nước sạch. Kế đến anh thả vào đó lần lượt ba đồng tiền vàng và cuối cùng là một giọt máu của Chúc Hoa Lan.

Nhịn xuống cảm giác nhói buốt ở đầu ngón tay, Chúc Hoa Lan tò mò nhìn chằm chằm không rời mắt.

Giọt máu đỏ thẫm vừa chạm mặt nước lập tức tản ra, lan xuống chỗ ba đồng tiền vàng đang nằm im lìm dưới đáy bát.

Tiếp theo, Văn Trạch Tài cắm đôi đũa vào bát nước rồi quay sang nghiêm túc căn dặn Chúc Hoa Lan: “Giữ lấy nó, sau đó suy nghĩ kỹ xem trong vòng mười hai ngày trở lại đây cô đã nói chuyện với những ai, lần lượt đọc tên từng người một ra, khi nào chiếc đũa tự đứng thẳng được thì dừng lại.”

Chúc Hoa Lan cảm thấy phi lý vô cùng nhưng không dám hỏi nhiều, cô cố định đôi đũa rồi nhắm mắt tập trung nhớ lại mười hai ngày qua mình đã đi những nơi nào và gặp gỡ những ai.

Dòng hồi ức chảy tới đâu, cô bắt đầu đọc tên tới đó.

Ông nội Chúc ngồi cách đấy không xa tủm tỉm cười tiết lộ với bà bạn già: “À, cái này tôi biết, đây gọi là Lập đũa. Ngày còn nhỏ mỗi lần tôi đau đầu, mẹ cũng làm như vậy, đọc tới tên người nào mà chiếc đũa tự nhiên dựng đứng lên thì chứng tỏ người đó làm tôi đau đầu. Sau đó mẹ sẽ chỉ vào chiếc đũa mắng xối xả, mắng tới khi nào chiếc đũa ngã xuống mới tính là xong việc.”

Bà nội Chúc lo lắng nhíu chặt mày: “Nhưng đó là niệm tên người chết, đằng này niệm người sống mà. Liệu có linh nghiệm không?”

Thương tình hai ông bà già thủ thỉ nhỏ to nãy giờ, Văn Trạch Tài liền mỉm cười giải thích: “Lập đũa cũng có ba, bốn dạng. Kiểu này gọi là Thanh đũa. Niệm tới tên ai mà chiếc đũa Lập, chứng tỏ vấn đề nằm ở người đó.”

Nghe vậy, Tần Dũng vội vàng nhìn về phía cô em họ, chăm chú ghi nhớ từng cái tên con bé phát ra, sợ rằng lát nữa luống cuống rồi quên mất thì tiêu tùng hết.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử