Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75311 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 148
mộng đẹp?

❊ ❊ ❊

Đứng đối diện Văn Trạch Tài đích thị là Tần Dũng, người con trai duy nhất của thím Tần. Sau khi xuất ngũ trở về, biết Văn Trạch Tài đã cứu mình một mạng, Tần Dũng cực kỳ cảm kích và rất mực tôn kính đối với vị ân nhân này.

“Không phải trùng hợp, là tôi cố ý đi theo đại sư. Còn nữa, thỉnh đại sư gọi tôi là Tần Dũng.”

Văn Trạch Tài giật giật khoé miệng: “Ờ…ờ…”

Nhưng mà cố ý đi theo tôi là có ý gì?!

Có lẽ nhận ra được sự ngờ vực trên nét mặt Văn Trạch Tài, Tần Dũng lập tức cúi thấp người sau đó xoè tay làm động tác mời: “Đại sư, chúng ta về tiệm thôi.”

Văn Trạch Tài có chút ngỡ ngàng, cảm giác như kiểu mình bị xã hội đen bắt cóc ấy. Nhưng nghĩ lại nhiệt độ ngoài trời quá nóng, thôi thì cứ về tiệm rồi có gì nói sau.

Anh kéo sát vành mũ, bước nhanh lên phía trước. Đằng sau, Tần Dũng mặt mũi vô biểu tình rảo bước đi theo.

Dọc đường đi, Tần Dũng không hề mở miệng nói câu nào khiến Văn Trạch Tài khó hiểu vô cùng. Thẳng tới khi về đến cửa hàng vẫn thấy cậu chàng lẽo đẽo bám theo, Văn Trạch Tài nhịn hết nổi, cau mày chất vấn: “Này đồng chí Tần, cậu…”

Ai dè còn chưa đợi Văn Trạch Tài nói hết câu, Tần Dũng đã trực tiếp cắt ngang: “Đại sư, xin hãy gọi tôi là Tần Dũng!”

Giọng Tần Dũng cực kỳ nghiêm túc, anh đứng nghiêm chỉnh, mắt nhìn thẳng Văn Trạch Tài. Khuôn mặt đen xì thể hiện rõ sự kháng nghị vì Văn đại sư không chịu tiếp nhận ý kiến của mình. Không những thế, cậu ấy còn tỏ rõ quan điểm sẽ tiếp tục nhắc đi nhắc lại tới khi nào đại sư chịu gọi tên mình mới thôi.

Rồi thôi thua, Văn Trạch Tài bưng chén trà bạc hà Triệu Đại Phi đã chuẩn bị sẵn, trực tiếp vào thẳng vấn đề: “Được rồi Tần Dũng, cậu tìm tôi có chuyện gì không?”

Tuy nhiên Tần Dũng lại thản nhiên lắc đầu: “Không có việc gì.”

Đúng lúc này có khách bước vào tiệm, Tần Dũng không nói hai lời lập tức đi thẳng ra sau lưng Văn Trạch Tài đứng nghiêm trang tại chỗ.

Bên trái Tần Dũng, bên phải Triệu Đại Phi, lừng lững như hai ông thần canh cửa khiến Văn Trạch Tài xấu hổ không biết giấu mặt đi đâu, còn cô khách mới tới thì cũng giật mình sợ hãi, đứng chết trân tại cửa không dám tiến vào bên trong.

Triệu Đại Phi khó hiểu, lén lút liếc Tần Dũng vài cái tuy nhiên gương mặt Tần Dũng vẫn lạnh tanh không hề biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, mắt nhìn thẳng phía trước, chẳng thèm đoái hoài tới mọi thứ xung quanh.

Đùng một cái bị đặt vào tình huống oái oăm kỳ cục, đến cả Văn Trạch Tài cũng bó tay, không thể nào đỡ nổi. Vừa mới đây thôi còn có cảm giác như bị bắt cóc, ấy vậy mà xoay người một cái đã được đưa lên hàng ngũ long đầu của giới xã hội đen có đàn em đứng sau bảo vệ thế này có chết không cơ chứ.

Nhưng thôi giờ có khó đến mấy thì cũng phải cố nặn ra nụ cười chứ không doạ khách chạy mất dép thì toi.

“Haha không sao đâu, cứ mặc kệ bọn họ đi, đừng để ý. Cô gái, mời ngồi. Xin hỏi cô muốn tính cái gì?”

Khách hàng là một cô gái trẻ khoảng tầm hai mươi tuổi, trên người đang mặc bộ sườn xám đặt may tại tiệm của Điền Tú Phương, mái tóc đen nhánh được uốn xoăn theo trào lưu mới nhất hiện nay. Nhìn tổng thể khá là xinh đẹp và thời thượng.

Có trời mới biết lúc vừa bước vào đây cô sợ xém xỉu, thậm chí còn tưởng rằng mình đi nhầm cửa hàng ấy chứ. Cũng may bắt gặp nụ cười thân thiện của Văn Trạch Tài cho nên tinh thần mới được thả lỏng đôi chút.

Cô chầm chậm ngồi xuống ghế, lí nhí nói: “Tôi…tôi muốn giải mộng.”

Văn Trạch Tài gật đầu: “Mời cô nói.”

Như thường lệ, Triệu Đại Phi nhanh nhẹn bưng lên một tách trà mời khách.

Cô gái lịch sự nói cảm ơn rồi mới quay ra trình bày: “Đêm qua tôi đã mơ một giấc mơ rất đẹp, rất yên bình. Trong mơ, tôi thấy mình mặc một chiếc váy đỏ lộng lẫy kiều diễm đang bay lượn giữa không trung bao la rộng lớn. Từ trên cao nhìn xuống, núi non trùng trùng điệp điệp, tầng tầng lớp lớp tựa vào nhau tạo thành khung cảnh vô cùng hùng vĩ, đẹp đến say lòng người. À đúng rồi, tôi còn thấy cầu vồng vắt ngang sườn núi và những đám mây thì trắng nõn như đàn cừu non đang thủng thẳng gặm cỏ trên thảo nguyên xanh mướt bất tận. Rồi kế đó tôi còn trông thấy ông nội đã mất của tôi nữa. Ông đứng đấy liên tục vẫy tay với tôi. Tôi lập tức tiến tới nhưng khi vừa cầm vào tay ông thì tôi đã giật mình choàng tỉnh, chẳng kịp nói lời nào hết.”

Kể tới đây, cô gái xấu hổ thoáng đỏ hồng hai gò má: “Tôi…tôi sắp kết hôn. Hiện chồng chưa cưới của tôi đang làm công ở vùng duyên hải. Tôi muốn biết có phải công việc của anh ấy đang tiến triển, cuộc sống của chúng tôi sau này sẽ sung túc, khấm khá đúng không thưa đại sư?”

Tuy nhiên sắc mặt Văn Trạch Tài đột nhiên trầm hẳn xuống. Mặc dù rất không muốn dập tắt hy vọng của cô gái trẻ nhưng anh buộc phải nói ra sự thật: “Cô gái, rất tiếc giấc mộng của cô không phải là mộng đẹp!”

Ánh mắt lấp lánh chờ mong tức thì vụt tắt, gương mặt cô gái thoắt cái trắng bệch. Cô cố gắng siết chặt bàn tay, run rẩy hỏi: “Hả…tại sao…tại sao lại như vậy???”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử