Thành phố Thông Thành những năm gần đây có một nơi khá nổi tiếng, không phải vì kinh tế, cũng không phải vì món ăn vặt, mà là vì kỳ thi đại học.
Đối với phần lớn học sinh lớp mười hai trên cả nước, đề thi thử của Thông Thành có thể sánh ngang với đề thi thử của Hoàng Cương.
Dĩ nhiên, những việc này vốn dĩ không ảnh hưởng gì đến Chu Trạch. Tiệm sách của anh cũng đã sớm thoát khỏi sự phụ thuộc vào "giao dịch với người sống", hoàn thành nâng cấp và chuyển đổi cơ cấu ngành nghề, hướng tới việc kiếm tiền từ người chết.
Thế nhưng, gã béo lần trước từng đến tìm anh lại một lần nữa tìm tới cửa.
Mục đích rất đơn giản, học kỳ tới là học kỳ thi đại học, gã béo định làm một vố lớn, kinh doanh đề thi thử lậu.
Trong việc này chắc chắn có rất nhiều đường ngang ngõ tắt, thậm chí là những chuỗi lợi ích cực kỳ chằng chịt phức tạp, Chu Trạch không rõ lắm. Thực tế, Chu Trạch tin rằng Từ Nhạc trước đây cũng sẽ không rõ.
Sở dĩ lần trước và lần này gã béo đều muốn kéo Từ Nhạc nhập hội, hoàn toàn là muốn lợi dụng mối quan hệ bạn bè của Từ Nhạc.
Từ Nhạc ở giữa thực chất là một trung gian khiến cả hai bên đều hài lòng.
Khờ khạo,
Nhưng lại là người khiến người ta yên tâm nhất.
In lậu là một rào cản không thể tránh khỏi trong đời sống xã hội trong nước hiện nay, thậm chí cái gọi là văn hóa "nhái" bắt nguồn từ nó trông có vẻ rầm rộ, phát triển như vũ bão, thậm chí bắt đầu dần thoát khỏi phạm vi của một từ mang nghĩa xấu để chuyển sang nghĩa trung tính.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, suy cho cùng đó vẫn là hành vi vi phạm pháp luật. Dù gió chiều nào theo chiều ấy khiến hiện tượng này phổ biến đến mức không thể phổ biến hơn, nhưng nếu không may bị để mắt tới thì chung quy vẫn là một rắc rối lớn.
Chu Trạch từ chối gã béo. Gã béo có chút ủ rũ bỏ đi. Lúc rời đi, gã đứng ở cửa châm một điếu thuốc, sờ sờ sợi dây chuyền vàng bản to của mình,
Chửi một câu:
"Đồ ngu."
Chu Trạch thì tiếp tục ngồi sau quầy đọc sách. Sự ghé thăm của gã béo chẳng qua chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ trong cuộc sống thời gian này.
Xác nữ vẫn như thường lệ, sau khi dọn dẹp tiệm sách sạch sẽ thì ngồi trên ghế nhắm mắt lại, nghiêng đầu tựa vào tường, giống như đang thẫn thờ, lại giống như đang chợp mắt.
Cuộc sống của hai người nhuốm thứ bầu không khí tẻ nhạt, kéo dài như băng vải bó chân của các bà già ngày xưa.
Chu Trạch lại thích thú với điều đó. Nghĩ đến kiếp trước, điều anh mong đợi nhất chính là sống theo cách này, tiêu dao ngày tháng, lãng phí thời gian, đọc sách, thẫn thờ.
Không cần chuẩn bị đối phó với bệnh nhân cấp cứu bất cứ lúc nào, cũng không cần giờ giờ phút phút đốc thúc bản thân phải nỗ lực bò lên từng chút một.
Đối với xác nữ mà nói, cô ta đã nằm trong quan tài hai trăm năm, sớm đã quen với sự tẻ nhạt và im lặng. Hiện tại chỉ là chuyện nhỏ nhặt mà thôi.
So với sự "bình lặng như nước" của tiệm sách, Hứa Thanh Lãng lại chí hướng và cầu tiến hơn nhiều. Anh ta gia cảnh phong phú, đối với huyền học thực ra cũng không có mưu cầu gì quá lớn, ngược lại chỉ nghĩ làm sao dựa vào năng lực của bản thân để kiếm tiền, để phát triển.
Cũng vì thế, Hứa Thanh Lãng cực kỳ khó chịu với phong cách sa đọa của hai chủ tớ nhà bên cạnh!
"Nhìn cậu xem, ngày nào cũng lười như một xác chết vậy." Hứa Thanh Lãng theo lệ thường bận rộn xong một ngày liền chạy sang châm điếu thuốc, tiện thể buông lời mỉa mai Chu Trạch.
"Tôi vốn dĩ là người chết mà." Chu Trạch xua tay, phả ra một vòng khói.
"Cậu nhìn cậu đi, người sống hai kiếp mà giờ trong tay chẳng có mấy đồng tiền. Tôi đây là người đàn ông sở hữu hơn hai mươi căn nhà còn đang nỗ lực phấn đấu đây."
Theo lệ thường, sau khi hạ thấp Chu Trạch một phen thì phải tự tâng bốc bản thân một chút.
Chu Trạch liếc nhìn Hứa Thanh Lãng, cười nói: "Anh đang chuẩn bị của hồi môn cho mình đấy à?"
"Miệng chó không mọc được ngà voi." Hứa Thanh Lãng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm (trần nhà), "Tôi muốn sau này khi dưỡng già, cuộc sống sẽ thoải mái hơn một chút."
"Hơn hai mươi căn nhà dương trạch đã thu hút Quỷ phu nhân dùng kiệu tám người khênh đến rước anh về thành thân rồi. Anh nỗ lực hơn chút nữa, kiếm nhiều tiền hơn, mua nhiều nhà hơn, lần sau tranh thủ xem có Nữ Quỷ Vương nào thấy môn đăng hộ đối với anh không. Tên sai vặt quỷ sai như tôi cũng có thể được thơm lây.
Sau này có giàu sang, xin đừng quên nhau nhé."
"Hì hì." Xác nữ đang chợp mắt bên cạnh rất biết cách phối hợp với ông chủ của mình.
"Sắp tám giờ rồi, tôi phải chuẩn bị thôi." Hứa Thanh Lãng nhìn thời gian rồi nói.
"Làm gì thế?" Chu Trạch có chút bất ngờ.
Thông thường, Hứa Thanh Lãng buổi tối nghỉ ngơi rất sớm.
"Hôm nay là ngày Văn Miếu mở cửa. Chẳng phải còn vài tháng nữa là thi đại học sao, tôi có đứa cháu họ ở quê năm nay thi đại học, nhờ tôi đến Văn Miếu thắp hương giúp nó."
"Chuyện này mà anh cũng chịu đi à?" Chu Trạch biết tính cách của Hứa Thanh Lãng, nói anh ta thờ ơ ích kỷ thì hơi quá, nhưng chung quy là lười để mắt đến những việc khác ngoài việc kiếm tiền.
"Hồi nhỏ tôi từng ăn cơm nhà họ, cũng từng nhận cứu tế của họ, nếu không tôi còn chẳng biết mình có sống nổi đến ngày nhận tiền đền bù giải tỏa hay không, cho nên ân tình này phải trả." Hứa Thanh Lãng tỏ vẻ nghiêm túc.
"Ừm." Chu Trạch gật đầu.
"Hay là đi chung đi?" Hứa Thanh Lãng bỗng nhiên mời mọc, "Giúp tôi giật nén hương đầu?"
"Văn Miếu mà cũng chuộng hương đầu cơ à?"
"Ha, chung quy vẫn là một điềm lành mà."
"Sức lực tôi không lớn đâu." Chu Trạch đã từng chứng kiến cảnh những người tranh giành nén hương đầu điên cuồng thế nào rồi. Thân hình mảnh khảnh này của anh thật sự chịu không nổi, trừ phi dùng móng tay mở đường, nhưng không thể nào hạ gục hết những người xung quanh được đúng không?
"Nhờ cô ấy kìa." Hứa Thanh Lãng chỉ chỉ xác nữ, "Sức mạnh như trâu, giúp tôi gánh một đợt."
Xác nữ nhíu mày, định mỉa mai lại.
"Cô có muốn ra ngoài dạo chơi không?" Hứa Thanh Lãng nhướng mày.
Lời định nói của xác nữ lập tức nuốt ngược vào trong, trong phút chốc nụ cười rạng rỡ như hoa.
Thời gian qua, cô ta chưa từng bước ra khỏi tiệm sách nửa bước.
Không còn cách nào khác, Chu Trạch đành phải gật đầu đồng ý. Anh không yên tâm để xác nữ chạy ra ngoài một mình. Đừng nhìn bây giờ cô ta như một cô hầu gái chu đáo vừa ý, lòng người khó đoán, huống chi là một cương thi không có "tim"?
Chu Trạch thậm chí tin rằng, nếu có ngày năng lực của mình biến mất, người đầu tiên ăn sạch xương máu của mình có lẽ chính là xác nữ đang khúm núm trước mặt mình lúc này.
Ba người bắt xe đến Văn Miếu. Nói bên ngoài Văn Miếu người đông như nêm cối thì hơi quá, nhưng cũng bị bao vây tầng tầng lớp lớp.
Đúng là tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ.
Hứa Thanh Lãng hội hợp với vợ chồng người họ hàng mà anh ta đã nói ở bên ngoài Văn Miếu, hai người trung niên trông rất trung hậu thật thà.
Con trai của họ dĩ nhiên không đến. Mọi người bây giờ chỉ là để cầu một điềm lành, chứ không ai thực sự ngốc đến mức tin rằng dựa vào cái này là có thể thi đỗ. Tại hiện trường cũng hầu như không thấy ai ở độ tuổi học sinh, chắc là đều đang ở nhà học bài.
Văn Miếu ở Thông Thành tiến hành "tẩy môn" sau Tết. Còn tại sao không để trước Tết, có lẽ là các vị Phu tử lão gia trong Văn Miếu cảm thấy việc tranh giành nhang khói với đám yêu ma quỷ quái, thần sông bản xứ vào dịp Tết có chút hạ thấp thân phận.
Chi bằng để sau Tết,
Nhìn trước cửa nhà các ngươi lạnh tanh vắng vẻ, còn chỗ ta đây tín đồ như mây, mới hiển hiện được đẳng cấp.
Còn về nguyên nhân cụ thể cũng như những nơi khác trên cả nước thế nào thì Chu Trạch không rõ. Phong tục nghĩa là những quy củ không rõ nguồn cơn, ai mà giải thích cho rõ ràng được?
Giống như việc xôn xao dư luận trên mạng thời gian qua về việc bố chồng hôn cô dâu trong đám cưới ở một thành phố bên cạnh Thông Thành, còn có thể đổ lỗi cho cái gọi là phong tục như thế, điều này càng không có lý lẽ gì để nói.
"Két" một tiếng,
Cánh cửa gỗ đỏ được mở ra,
Trong phút chốc, các bậc phụ huynh đang chờ đợi bên ngoài hóa thành "mãnh thú", lao vào trong Văn Miếu.
Xác nữ đi tiên phong, Hứa Thanh Lãng dẫn theo cặp vợ chồng họ hàng bám sát phía sau, có khí thế như Triệu Tử Long ở sườn Đương Dương.
Chu Trạch không đi theo góp vui, anh ngồi xổm trên vỉa hè ngoài cửa hút thuốc.
Hút một hồi, Chu Trạch ngạc nhiên phát hiện tàn thuốc trong tay mình bỗng nhiên tắt ngóm.
Chu Trạch châm lại, nhưng hơi thuốc tiếp theo hút vào lại trở nên nhạt nhẽo vô vị.
"Hì." Chu Trạch vứt tàn thuốc xuống, nhìn quanh bốn phía. Anh biết rõ, điếu thuốc này của mình đã bị ai đó xem như nhang khói mà hưởng dụng rồi.
Không ăn hương khói thanh tịnh, không màng đến lễ vật cúng tế,
Chỉ để hút một hơi thuốc của người phàm,
Cũng không biết là phương thần thánh phương nào nữa.
"Mẹ kiếp, dám cướp thuốc của ông đây" - Chu Trạch dĩ nhiên không có sự phẫn nộ như vậy. Một tháng trước anh vẫn còn là kẻ nhập cư lậu, nửa tháng sau mới chuyển chính thức thành nhân viên tạm thời,
Hoàn toàn không có cái khí thế nghênh ngang kiểu "một người làm quan cả họ được nhờ" hay "đường này do ta mở".
"Coong!"
Một tiếng phèng la vang lên,
Trong màn đêm này, âm thanh đó có vẻ đột ngột và chói tai đến thế.
Chu Trạch nhìn theo hướng âm thanh,
Tại bồn hoa phía sau Văn Miếu, một lão già lùn tịt bước ra. Trên tay lão cầm một cái phèng la đồng, miệng ngậm một điếu thuốc, vừa nhảy vừa đi ra ngoài.
Lão già còn cố ý liếc nhìn Chu Trạch, mở miệng phả ra một vòng khói, dường như là để tỏ ý cảm ơn điếu thuốc của Chu Trạch.
Chu Trạch cũng cười,
Dùng bật lửa châm hết số thuốc còn lại trong tay, xếp từng điếu một xuống đất, chỉ giữ lại một điếu tự mình hút.
Rất nhanh, những điếu thuốc đặt trên đất đều tắt ngóm. Lão già lùn nhảy càng hăng hơn, dường như càng nhìn càng thấy vừa mắt gã hậu bối biết điều này. Chiếc túi nhỏ của lão căng phồng, chắc là đã chứa đầy thuốc lá.
Lão già lùn gõ phèng la mở đường,
Phía sau lão, một nhóm người từ từ đi ra.
Không phải là những phụ huynh vừa chen chúc xông vào Văn Miếu,
Mà là một nhóm người ăn mặc kỳ dị.
Mấy người đi đầu đội mũ nho, cầm quạt lông, bước đi loạng choạng, sắc mặt xám ngoét, chậm rãi đi theo bước chân của lão già.
Phía sau còn có hai người để bím tóc dài bóng mỡ, ánh mắt đờ đẫn, cũng vẫn đi theo lão già phía trước.
Những người sau đó, trang phục bắt đầu trở nên hiện đại hơn. Mấy người cuối cùng thậm chí còn mặc quần áo thời nay, không khác gì học sinh cấp ba bình thường.
Có điều sắc mặt của họ có người xanh mét, có người hộp sọ vỡ nát,
Do thói quen nghề nghiệp, Chu Trạch nhanh chóng phân tích ra mấy học sinh phía sau hoặc là uống thuốc độc chết, hoặc là nhảy lầu tự tử.
Trong đó có một người Chu Trạch trông hơi quen mắt, hình như mấy năm trước từng lướt thấy ảnh của cậu ta trên tin tức, vì một lần thi thử sa sút phong độ, dưới áp lực nặng nề đã nhảy lầu tự sát.
Lão già lùn vừa gõ phèng la vừa đi phía trước, đám "thư sinh học tử" phía sau giống như những con rối dây đi theo họ,
Họ giống như một đội ngũ diễu hành,
Đi vòng quanh Văn Miếu.
Mà những người đi đường xung quanh,
Ngoại trừ Chu Trạch ra, không ai nhìn thấy họ.
"Coong!"
Một tiếng phèng la vang lên,
"An cư bất dụng giá cao lâu, thư trung tự hữu hoàng kim ốc!" Giọng nói khàn khàn của lão già lùn hét lớn.
Lại một tiếng phèng la vang lên,
"Thê tử mạc hận vô lương mai, thư trung tự hữu nhan như ngọc!"
Lão già lùn tiếp tục hô lớn.
Sau khi đi vòng quanh Văn Miếu ba vòng,
Đội ngũ kỳ quái này từ từ biến mất.
Lát sau,
Những phụ huynh thắp hương xong bắt đầu đi ra khỏi Văn Miếu,
Trên mặt họ mang theo sự mãn nguyện,
Mang theo niềm hy vọng,
Mang theo sự khát khao thiết tha mong con hóa rồng.