"Em muốn, thay thế anh sao?"
Câu hỏi này làm Chu Trạch ngẩn người ra.
Ý này là sao?
Từ một kẻ không hộ khẩu phải trốn đông trốn tây trong thành phố, đột nhiên lại muốn biến thành công vụ viên bản địa à?
Niềm vui đến quá đột ngột,
Chu Trạch có chút không dám nhận.
Trên trời có rơi bánh, nhưng phần lớn những người gặp chuyện này cuối cùng đều bị cái bánh đó đập chết.
Quan trọng nhất là, Chu Trạch không cho rằng việc mình cứu cô ấy một mạng đáng để cô ấy đối xử với mình như vậy.
Phải biết, chuyện của tên tài xế đó, đến giờ vẫn chưa làm rõ được, bé Loli này, trông thì dễ thương, nhưng đó chỉ là vỏ bọc thôi.
Hứa Thanh Lãng từng nói, cô ta từng xuất hiện trong tiệm của anh ấy, mặt không cảm xúc thè lưỡi ra, thu hết vong hồn cha mẹ anh ấy đi.
Mặc cho Hứa Thanh Lãng khóc lóc cầu xin thế nào, cô ta vẫn bất động.
Một người như vậy, anh không thể hy vọng cô ta biết ơn mà báo đáp, nếu không cắn ngược lại anh một phát thì đã tạ ơn trời đất lắm rồi.
Thân là quỷ sai của Âm ty,
đã thấy bao nhiêu bi hoan ly hợp?
Đã thấy bao nhiêu sự ác của nhân tính?
Đã thấy bao nhiêu oán độc của quỷ?
Cô ta không phải là cô gái nhỏ đơn thuần, và cũng không thể là.
"Sao, không nói gì à?" Bé Loli lại hỏi.
"Không biết nên nói gì, chị tùy tiện hỏi thôi đúng không?" Chu Trạch thận trọng hỏi.
"Anh có thể trả lời là không muốn." Bé Loli nói.
Rồi im lặng,
Bé Loli nói tiếp: "Sau đó, em sẽ bắt anh xuống dưới."
"…………" Chu Trạch.
Được rồi,
Vậy là thoải mái rồi nhỉ,
Cần gì bài trắc nghiệm chứ,
Điền trực tiếp luôn là xong.
Đề bài chính là đáp án, không viết "Y" thì xử bắn.
"Tôi đồng ý." Chu Trạch trả lời, lần này không do dự, cũng không giằng co nữa.
Bé Loli quay người lại, cười một cách ngây thơ hồn nhiên, rồi chậm rãi bước tới trước mặt Chu Trạch, giả vờ như người lớn muốn giúp Chu Trạch chỉnh lại cổ áo.
Đây dường như là cách cấp trên thể hiện sự coi trọng với cấp dưới, hơi giống kiểu hoàng đế ban thưởng cho bề tôi cơ hội dùng bữa cùng mình vậy.
Chỉ có điều bé Loli quá thấp, đứng trước mặt Chu Trạch thì không chỉnh được cổ áo nữa, chỉ có thể giúp Chu Trạch chỉnh lại thắt lưng.
"Bế em lên." Bé Loli chu môi ra lệnh.
Chu Trạch cúi xuống, bế bé Loli lên.
Bé Loli đưa tay giúp Chu Trạch chỉnh lại cổ áo, rồi cau mày, dường như cảm thấy mình cứ bị Chu Trạch bế như con gái thế này có hơi không ra gì.
"Em thế này, có ngốc lắm không?"
"Rất dễ thương."
Bé Loli giơ tay nhỏ lên, định tát thẳng vào mặt Chu Trạch.
Trong khoảnh khắc đó, móng tay Chu Trạch đang ôm bé Loli nhanh chóng dài ra, đen lại, sâu trong con mắt cũng có xoáy đen xoay chuyển.
Bé Loli dừng lại, khóe miệng hiện ra một nụ cười đầy ẩn ý.
Chu Trạch cũng không có động tác tiếp theo.
"Anh có biết, thể hiện thái độ giận dữ và phản kháng trước mặt em là một hành động rất ngu không?" Bé Loli hỏi.
"Không sao, dù gì cũng là người đã chết một lần rồi."
"Đó là vì anh may mắn, chỉ mới đi một đoạn ngắn trên đường Hoàng Tuyền đã thoát ra, anh căn bản chưa từng trải qua sự đau đớn và giày vò của hành trình xuống Địa Ngục!" Bé Loli cao giọng, "Sự giày vò đó có thể khiến tất cả những kẻ tự sát xuống địa ngục phải hối hận muôn phần! Chết dở còn hơn sống khổ, đó không phải là lời an ủi suông đâu."
"Vậy sao?"
"Thả em xuống."
Chu Trạch đặt bé Loli xuống.
Bé Loli lùi về phía sau một chút, nhìn Chu Trạch, "Biết vì sao em chọn anh không?"
Chu Trạch lắc đầu.
"Vì anh rất thông minh, hay nói đúng hơn là rất bình hòa, biết tiến thối." Bé Loli bẻ ngón tay nói, "Âm ty có trật tự, dương gian có pháp luật, vì nhiều lý do khác nhau mà trốn lên đây không ít người, nhưng anh là người bình hòa nhất mà em từng thấy."
"Tôi không tin đó là lý do thực sự." Chu Trạch nói.
"Lý do thực sự, em không muốn nói cho anh biết." Bé Loli vươn vai, "Em mệt rồi, muốn đi xuống dưới, nên tình cờ gặp anh, mà anh sẽ không gây ra rắc rối quá lớn cho em, nên chọn anh thôi.
Ha ha, hồi trước ở thành phố Dung có một thằng nhóc, quậy dữ lắm, rõ ràng chỉ là một tên trộm vượt biên đáng thương, lại tự xưng là quan tòa, thân là quỷ, lại muốn thi hành phán quyết của mình ở dương gian, anh nói nó có ngu không?"
"Ngu." Chu Trạch trả lời, rồi chợt nhớ ra, lão đạo hình như đến từ thành phố Dung, "Sau đó nó thế nào rồi?"
"Bị thanh lý rồi."
Bé Loli nghiêng đầu, vẻ mặt ngây thơ hồn nhiên, "Luật lệ là linh hoạt, nhưng ai mà lấn ranh quá đà, thì chẳng còn hy vọng gì nữa."
"Nó chết rồi?" Chu Trạch hỏi, "Ý tôi là, bị bắt về Địa Ngục hay là hồn phi phách tán?"
Nghe vậy, mặt bé Loli lộ ra vẻ hơi tức giận, dường như chạm đến nghịch lân của cô.
"Cái này, anh không cần biết."
Bé Loli nắm lấy tay Chu Trạch, bàn tay nhỏ của cô đối diện với tay Chu Trạch.
Tiếp theo, Chu Trạch cảm nhận được lòng bàn tay mình nóng lên, khi bé Loli bỏ tay ra, Chu Trạch thấy ở lòng bàn tay mình xuất hiện một đạo phù văn màu đen.
Phù văn không phức tạp, trông như một con mắt.
"Âm ty có trật tự, Hoàng Tuyền khả độ." Bé Loli rất nghiêm túc nói, "Người đáng xuống, anh đưa họ xuống, kẻ đáng đánh tan, anh có thể trực tiếp đánh tan.
Đương nhiên, nếu anh muốn thấy chuyện bất bình thì xông vào mà rống một tiếng,
cũng được,
nhưng cái giá đó, tự mình gánh chịu.
Lỡ tay quá, tự mình chịu."
Bé Loli ngáp một cái, hình như mệt rồi.
"Chị nói mệt, vậy chị nghỉ bao lâu? Tôi đây, coi như làm tạm thế à?" Chu Trạch hỏi.
"Đợi em về rồi nói." Bé Loli chuẩn bị đi xuống lầu.
Chu Trạch hỏi tiếp: "Vậy tôi phải làm gì? Tối nào cũng ra ngoài tuần tra,
tìm quỷ,
rồi,
đối phó quỷ?"
"Cửa ở trong tay anh, anh tự liệu, anh có thể tiếp tục mở tiệm sách của mình. Anh là quỷ, là quỷ mượn xác hoàn hồn, những thứ bẩn thỉu và linh tinh sẽ tự động tụ tập về phía anh,
anh đối với chúng, cũng giống như ngọn lửa trong màn đêm, còn chúng là những con thiêu thân.
Hơn nữa, sau khi em để lại cái ấn ký cho anh, đã nâng cấp anh từ cây nến lên thành bóng đèn sợi đốt, đủ để chói mắt chúng."
"…………" Chu Trạch.
Bé Loli xuống lầu, Chu Trạch đi theo cùng.
"Em đọc sách một lát, lát nữa sẽ đi. Mẹ của cơ thể này lát nữa sẽ đến đón con bé."
Bé Loli ngồi xuống ghế nhựa, tùy tiện cầm một cuốn sách tranh lật xem.
Chu Trạch đứng bên cạnh, không phải là hầu hạ, mà là có vài vấn đề cần hỏi.
"Nói đi." Bé Loli mở miệng.
"Cái này... có lương không?" Chu Trạch hỏi, "Anh biết đấy, việc anh làm ở đây là việc lỗ vốn."
"Kinh tế bất ổn, tiền của người sống, bây giờ càng ngày càng khó kiếm." Bé Loli thở dài.
"Phải." Chu Trạch phụ họa.
"Vậy thì kiếm tiền của người chết đi."
"Tiền người chết tiêu không được mà." Chu Trạch nhún vai.
"Là anh không biết cách thôi." Bé Loli xòe tay ra, "Lấy vài tờ tiền âm phủ ra, loại tiền âm phủ mà người chết cho ấy."
Chu Trạch lấy ra một xấp tiền âm phủ, chia một nửa đặt vào tay bé Loli.
"Kiếm lắm đấy nhỉ." Bé Loli liếc mắt cười.
Chu Trạch không nói có một nửa là lão đạo từ thành phố Dung lần trước cho mình, trong thâm tâm, Chu Trạch cảm thấy nếu để bé Loli biết chuyện này sẽ mang đến rắc rối cho mình.
Bé Loli cầm tiền đẩy cửa tiệm sách ra, ngồi xổm bên đường.
"Bật lửa."
Chu Trạch đưa bật lửa lên.
Bé Loli đốt tiền âm phủ, tro bụi nhanh chóng bị gió thổi tan.
Rồi bé Loli đứng dậy, vỗ tay, "Xong."
Chu Trạch đứng trong gió có chết lặng,
"Đốt trước để nạp vào tài khoản ngân hàng dưới suối vàng cho tôi à?"
"Chờ xem, chỗ anh, nhân khí vẫn chưa đủ." Bé Loli và Chu Trạch, một lớn một nhỏ đứng ở cửa tiệm chờ, chờ khoảng nửa tiếng đồng hồ.
Mặt non tơ của bé Loli bị gió thổi đến đỏ ửng lên, Chu Trạch thì không sợ lạnh, nhưng cứ đứng như thằng ngốc bên đường nhìn ngó thấy cũng có hơi kỳ cục.
Cuối cùng,
Một người đàn ông bụng phệ đi ngang qua hai người, rồi từ người hắn rơi ra một cái ví, hắn ta hoàn toàn không phát hiện, tiếp tục đi về phía trước.
Chu Trạch đến nhặt lên, thấy trong ví có mấy nghìn tệ, còn có chứng minh thư, thẻ ngân hàng các loại.
"Tôi mang trả lại cho anh ta nhé?" Chu Trạch thăm dò hỏi.
Bé Loli khúc khích cười,
"Người này làm chuyện thua lòng, lần này coi như phá tài miễn tai, số tiền này, là đáng của anh."
Bé Loli đẩy cửa vào tiệm sách, rồi xoa xoa tay, hiển nhiên, nửa tiếng vừa rồi lạnh không ít, vẫn là trong tiệm sách ấm hơn.
Chu Trạch cầm ví bước vào, có chút khó tin hỏi: "Hắn ta không báo cảnh sát à?"
"Số tiền này, anh cầm, không hề nóng tay chút nào." Bé Loli có chút mất kiên nhẫn.
"Được, vậy sau này thiếu tiền tôi cứ cầm tiền âm phủ ra đứng trước cửa đốt, là có người tự động mang tiền đến cho tôi đúng không?"
Chu Trạch có chút dở khóc dở cười, nhưng cũng thấy thú vị.
Hứa Thanh Lãng lúc này đi tới, tay cầm một bình lớn nước mơ muối.
"Này, trong tiệm chỉ có bấy nhiêu nguyên liệu, chỉ làm được bao nhiêu đây thôi, còn lại, đợi…………"
Hứa Thanh Lãng vừa đẩy cửa bước vào liền thấy bé Loli ngồi đó, cả người loạng choạng, cái chai trong tay rơi xuống vỡ tan.
Nước mơ muối văng tung tóe khắp tiệm sách.
Chu Trạch nhìn Hứa Thanh Lãng, ra hiệu đối phương phải kiềm chế.
Bé Loli dường như hoàn toàn coi thường sự hiện diện của Hứa Thanh Lãng,
đúng vậy, một kẻ may mắn, hiểu chút huyền học, thật sự không đáng để cô liếc mắt thêm lần nào.
"Đây là con gái nhà ai, dễ thương quá, ha ha ha ha, lại đây, chú nhỏ, nhà chú có nuôi một bể cá vàng nhỏ, có muốn chú nhỏ đưa về nhà xem không?"
Hứa Thanh Lãng cười rất gượng gạo, cố gắng nặn ra.
Bé Loli chỉ thốt ra một chữ: "Cút."
Hứa Thanh Lãng lại cười, quay người rời đi, trở về tiệm của mình.
"Có phải anh thấy em quá đáng lắm không?" Bé Loli ngước lên, nhìn Chu Trạch.
"Hơi." Chu Trạch nói thật.
"Vậy em nói cho anh biết, cái chết của tên tài xế đó, chỉ là vì lúc ngồi trên xe buýt trường học em thấy chán, nên lộ chân thân ra định đùa một chút,
Anh có thấy,
càng quá đáng hơn không?"
Bé Loli nghiêng đầu, nhìn Chu Trạch, mặt đầy vẻ ngây thơ.