Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3544 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 208
hai kẻ đấu đá.

❊ ❊ ❊

Trong công ty gần đây đang đồn đại một tin nhảm.

“Này, chị có thấy tổng thanh tra gần đây rất kỳ quái không? Ôi chao, không uống cà phê, giày cao gót cũng khôngmang, tăng ca cũng không, nhiều chuyện kỳ quái quá đi”

“Đúng vậy, còn có lần trước em đi khámtổng quát ở bệnh viện, mấy chị biết em thấy gì không? Tổng thanh tra đivào khoa phụ sản đó”

“Chị ấy mang thai sao? Vậy cha đứa bé là ai?”

“Cái này chị không biết đâu. Tác phonglàm việc của tổng thanh tra chúng ta ai cũng biết mà. Mẹ đơn thân, chậcchậc, có trò hay để xem rồi”

Thư ký định đi ra quát ‘góc bà tám’ thì Kiều Na đã ngăn lại.

Kiều Na lắc đầu, thẳng lưng tiến về phía trước. Chuyện này cô đã sớm dự liệu được, chuyện cô mang thai không thể giấu diếm, nếu một chút lời đồn đãi đó cũng không chịu nổi thì cô vốndĩ sẽ không sống được cho tới hôm nay.

Mấy người đàng tám chuyện hiển nhiên nhìn thấy Kiều Na đi tới, vội vàng cúi đầu làm việc.

Kiều Na cũng không nhìn họ, chỉ thảnnhiên nói: “Nói cái gì cũng là tự do của mọi người, tôi sẽ không quản.Nhưng mà trong giờ làm việc không được tùy ý bàn chuyện, lãng phí thờigian, đây là quy định của công ty. Tiền lương tháng này của mọi người sẽ bị trừ”

Đầu mấy người kia đều đã cúi gầm xuống đất, mặt xám xịt.

Kiều Na đi vào thang máy, tiến vào vănphòng, tự nhiên cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Đây là chỗ mà thưký kinh nể nhất ở cô, một người phụ nữ đứng trong thương trường đã thậtsự rất khó, tục ngữ nói ‘ thương trường như chiến trường’, tổng thanhtra đương nhiên phải càng phải thận trọng gấp mười gấp trăm lần hơn sovới kẻ khác.

“Cách đây một tiếng vị giám đốc Hoàng kia có gọi đến, xin được gặp mặt chị. Ông ta bảo muốn tự mình nói xin lỗi chị”

Giám đốc Hoàng gần đây cực kỳ thảm, ôngta không chỉ đắc tội Phương thiếu mà chuyện ông ta làm bừa bên ngoàicũng bị vợ biết. Chức vụ bị bãi miễn, bây giờ quả thật là một con rùavùng vẫy trong vũng bùn, thoát thân không được.

Kiều Na ngẫm nghĩ cẩn thận: Chỉ sợ cáitên giám đốc Hoàng kia còn tưởng rằng cô cùng Phương Thiệu Hoa có quanhệ gì đó, cho nên muốn mượn hơi cô để nhận lỗi với Phương Thiệu Hoa, cầu hắn thả cho ông ta một con ngựa. Nhưng tiếc là, ông ta nhìn lầm ngườirồi.

“Nói tôi không rảnh, không muốn gặp, bảo ông ta tự mình đi gặp Phương thiếu đi” Kiều na nói một cách gọn gàng.

Ai quen biết cô cũng biết rõ, đắc tộivới Kiều Na mặc dù không đến mức sống không bằng chết, nhưng lại giốngnhư miếng dằm nằm trong vết thương mãi không rơi ra. Cái lão hồ ly kia,nếu không trừng trị một chút quả thật có lỗi với con cô. Còn miếng dằmmang tên Phương Thiệu Hoa này, quả thật là một công cụ tốt.

Gần đây Phương Thiệu Hoa rất khó tính, dường như là nhìn cái gì cũng đều không vừa mắt.

Trong quán bar, những cô gái vốn ân cần như ong mật cũng đều không dám tới gần hắn.

Tiền Phong mò lại gần, cười hì hì nói: “Thiệu Thiệu này, gần đây cậu rất lạ nha, không phải là bị gái nó đá đó chứ?”

Phương Thiệu Hoa là một con sói đội lốtngười, bình thường âu phục phẳng phiu, một dạng thanh niên tinh anh củanhân loại. Mặc dù không ‘trăng hoa’ như Tiền Phong lúc trước nhưng đốivới các cô gái thì hắn luôn là một anh chàng dịu dàng hào phóng. Đươngnhiên cũng không giống như bây giờ, dường như phụ nữ trên thế giới nàyđều là hồ ly tinh trong mắt hắn.

Nghe thấy lời nói của Tiền Phong, conngươi của Phương Thiệu Hoa xuất hiện sự tàn nhẫn. Hắn như một chiếc phitiêu bay về phía Tiền Phong, bàn tay bóp chặt cổ của hắn ta, nói: “Mìnhbị đá? Nằm mơ đi! Tiền Phong, muốn chết thì nói!”

Ném Tiền Phong qua một bên, Phương Thiệu Hoa trầm mặt đi ra ngoài.

Tiền Phong đứng bật dậy, giang tay khoác lên vai Phương Thiệu Hoa, trên mặt hiếm khi xuất hiện vẻ nghiêm túc“Bác sĩ nói, Nhu Y sẽ không tỉnh lại nữa. Cậu… đừng chờ nữa, tìm ngườikhác có lẽ…”

Tiền Phong còn chưa nói xong, PhươngThiệu Hoa đá vung một quyền đến. Tiền Phong vội vàng lui về phía sau mới tránh thoát một quyền từ hắn.

“Thần kinh, mình đã cảnh cáo cậu làkhông được nhắc đến chuyện này” Phương Thiệu Hoa ném ra câu này liềnxoay người rời khỏi quán bar.

Tiền Phong xoa xoa cánh tay, khẽ thở dài một tiếng. Con người, sợ nhất đúng là ba chữ ‘không nhận ra’. Quên đi,hắn ta vẫn nên ngoan ngoãn, về nhà ôm lấy ‘đại sói hoang’ cùng ‘tiểu sói xám’ mà sống thôi.

Phương Thiệu Hoa lái xe như vũ bão,nhanh đến dọa người. Ánh mắt hắn lạnh lùng như khối băng ngàn năm. VệNhu Y, cái tên kia còn lâu lắm mới không cảm thấy đau đớn khi hắn nhắcđến.

Bàn tay nắm vô lăng của hắn nổi đầy gân xanh.

Xe phanh một tiếng dừng trước cổng côngty. Mới vừa dừng lại, giám đốc Hoàng đã chờ hơn nửa ngày lập tức xum xoe chạy tới, nói: “Phương thiếu, Phương thiếu, ha ha, không biết ngài cóthể bỏ chút thời gian để tôi mời ngài một bữa cơm hay không? Lần trướclà ông Hoàng tôi có mắt như mù, không cẩn thận mà quấy rầy bạn gái ngài. Hôm nay ông Hoàng tôi đến để tạ lỗi với Phương thiếu”

Tâm tình Phương Thiệu Hoa rất không tốt, không hề để ý đến ông ta: “Cút ngay!”

Giám đốc Hoàng vội cười làm lành. Ông ta đợi vài ngày mới có thể gặp mặt Phương thiếu, nếu không bắt được cơ hội này thì ông ta chết chắc rồi “Phương thiếu, ngài rộng lượng sẽ khôngchấp nhặt với một nhân vật nhỏ bé như tôi chứ? Tổng thanh tra Kiều ý đặc biệt bảo tôi đến tìm ngài, xin ngài hãy thả cho tôi một con ngựa”

Nghe thấy, lông mày Phương Thiệu Hoa nhếch lên. Kiều Na? Cô đặc biệt bảo tên họ Hoàng này đến tìm hắn?

Hắn biết rõ cô đang mượn tay hắn làm khẩu súng báo mối thù của mình.

Phương Thiệu Hoa hừ lạnh một tiếng, lágan của cô thật đúng là rất lớn. Rốt cuộc là ai cho phép cô cả gan làmloạn như vậy? Phương Thiệu Hoa cắn chặt răng, gọi bảo vệ đem cái tên họHoàng này ném ra ngoài. Khuôn mặt của hắn đen thui, đi vào công ty.

Ngồi trên salon màu đen, Phương Thiệu Hoa nhắm mắt lại, sau đó từ từ mở ra, bấm điện thoại nội bộ nói với thư ký:

“Tìm cho tôi một bản hợp đồng, công ty của chúng ta bắt đầu tiến quân vào giới nghệ thuận gốm sứ”

Khóe miệng hắn chậm rãi nhếch lên một độ cong. Cô không phải là rất muốn thành công sao? Được rồi, để cho hắnxem xem, rốt cuộc cô có năng lực gì.

Tin tức tập đoàn Phương Viên tiến quânvào giới nghệ thuật, rất nhanh kích thích làn sóng ngầm trong giớitruyền thông. Một trong những đầu rồng kinh tế của Trung Quốc – tập đoàn Phương Viên, mà thủ đoàn của ông chủ nó – Phương Thiệu Hoa, ai cũngbiết rõ. Sau những bước tiến trong bất động sản, tài chính, năng lượngdầu mỏ, lần đầu tiên đặt chân vào giới nghệ thuận là tin tức được tìmkiếm nhiều nhất gần đây.

Kiều Na nhìn bảng tin trên trang báo mạng, cảm thấy huyệt thái dương lại phát đau.

Phương Thiệu Hoa này rốt cuộc muốn làmcái gì đây? Sau buổi triển lãm lần đó, cô luôn luôn không ngừng tìm kiếm được những công ty thích hợp để hợp tác. Mà đột nhiên hắn lại ra mộtchiêu này, mang lợi nhuận mà cô đang tìm kiếm treo trước mũi cô, thêmvào đó tiêu điểm truyền thông lại chuyển dời đến Phương Viên. PhươngThiệu Hoa là đang thị uy hay tuyên chiến với cô đây?

Kiều Na cắn chặt răng: Biện pháp tốt nhất hiện nay chính là hợp tác cùng Phương Viên, nhưng mà…

Thư ký hỏi: “Tổng thanh tra, chúng tabây giờ nên làm gì?” Cô ấy cũng nhận thấy tình thế khẩn trương hiện tại, Phương Viên tuyên bố hợp tác với giới nghệ thuật gốm sứ. Những công tymới trong giới đều đã bắt đầu rục rịch, dù sao một tập đoàn cường thếnhư Phương Viên so với một công ty mới thành lập như công ty của Kiều Na mà nói… chỉ cần không ngu ngốc cũng biết rõ con đường nào nên đi.

Kiều Na mím chặt môi, thật lâu cũng không lên tiếng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »