Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3664 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 223
nơi đất khách gặp lại người cũ.

❊ ❊ ❊

Phương Thiệu Hoa trở lại khách sạn, cái gì cũng không muốn làm, chỉ nằm dài trên sô pha không cho bất luận kẻ nào đến quấy rầy.

Hắn lấy một chiếc nhẫn màu bạc ra, mặttrên nhẫn là một viên kim cương xinh đẹp tượng trưng cho tình yêu vĩnhcửu. Một năm trước, chiếc nhẫn này chỉ thiếu chút nữa là đã được đeo vào ngón tay áp út của Vệ Nhu Y, cuối cùng bị cô ấy dùng cả tính mạng củamình để từ chối.

Chậm rãi nắm chặt chiếc nhẫn vào lòng bàn tay, hắn nghĩ: Có phải mình thật sự đã lầm rồi không?

Thư ký gõ cửa, nói: “Phương thiếu, ngài Reynold mời ngài tham gia yến hội đêm nay”

Phương Thiệu Hoa đứng dậy. Reynold chính là đối tượng hắn muốn hợp tác lần này, chưa đến bốn mươi tuổi lại thông minh cùng cơ trí, được cả giới thương nhân nước Pháp vinh danh là thiên tài thương mại, cực kỳ khó đối phó. Thế nhưng nếu như có thể xây dựnghợp tác lâu dài với hắn ta, con đường để Phương Viên đánh vào thị trường Âu Châu sẽ bằng phẳng hơn rất nhiều.

Thế nhưng hắn không ngờ, buổi yến hội này sẽ gặp lại Kiều Na, hơn nữa còn là dùng cách thức như thế để gặp lại.

Lúc Reynold nắm tay Kiều na đi xuống cầu thang xoay tròn, ly rượu trong tay Phương Thiệu Hoa thiếu chút nữa đãrơi xuống. Là cô, thật sự là cô! Một năm qua không hề lưu lại bất kỳ dấu vết nào trên mặt cô, vẫn là chiếc váy màu đỏ bó sát vòng eo hoàn mỹ yêu thích, mái tóc dài uốn cong, giày cao gót màu vàng ánh kim, trông cô cứ như một chú mèo Ba Tư kiêu sa quý phái.

Một cô gái phương Đông xinh đẹp mỹ miều, làm cho người ta khó có thể dời mắt.

Sự rung động xuất hiện lên trong lòng,hắn gần như nhịn không được muốn lập tức tiến lên giữ chặt lấy cô, hắnrất sợ chỉ cần chớp mắt một cái cô sẽ lại biến mất. Thế nhưng chưa đợihắn tiến lên, Reynold đã nắm tay cô, mỉm cười tuyên bố trước toàn thểkhách quý: “Đây là vợ sắp cưới Kiều Na của tôi, cô ấy đến từ phươngĐông, mọi người hãy chúc phúc cho chúng tôi nhé!”

Một quả boom khổng lồ bùng nổ khiến cho mọi người ngưng trệ vì kinh ngạc, sau đó tiếng vỗ tay chúc mừng lập tức vang lên.

Trên cầu thang xoay tròn thật dài,Reynold với chiếc áo bành tô tao nhã cùng với Kiều Na một thân váy đỏrực đứng cạnh nhau, cánh tay Reynold vòng qua ôm lấy vòng eo của cô,thân mật cùng xứng đôi như vậy, giống như một đôi quyến lữ trời sinh.

Phương Thiệu Hoa đứng trong sảnh lớnngẩng đầu nhìn, lần đầu tiên hắn cảm thấy thì ra mình cũng sẽ có mộtngày như vậy, đứng bên cạnh bàng quan nhìn cô đi cùng một người đàn ôngkhác. Hắn chưa từng nghĩ rằng hai người gặp lại sẽ là phương thức này,trái tim đau như bị nhét vào một quả tạ nặng ngàn cân.

Reynold kéo cánh tay Kiều Na đi xuống lầu, chào hỏi các vị khách quý có mặt.

Phương Thiệu Hoa cứ chăm chú nhìn cô như vậy, dường như đã quên chuyển dời ánh mắt.

Cho đến lúc Reynold dẫn Kiều Na đếntrước mặt hắn, nói: “Phương thiếu, cám ơn anh đã tham gia yến hội lầnnày, tôi thật cảm thấy vinh dự”

Phương Thiệu Hoa vươn tay ra, nhưng ánh mắt vẫn thủy chung dừng lại trên người Kiều Na.

Reynold nhận thấy ánh mắt đó của hắn, liền hỏi: “Sao vậy? Phương thiếu quen biết với vợ chưa cưới của tôi à?”

Kiều Na cũng không ngờ sẽ gặp lại Phương Thiệu Hoa ở đây. Thế nhưng cô vẫn kịp thời trấn định, sau vài giây kinh ngạc ngắn ngủi cô lập tức khôi phục lại sự bình tĩnh, thoải mái mỉmcười, gật đầu nói: “Phương thiếu, cũng chỉ là có chút duyên nhưng cũngkhông tính quá quen. Em cũng gặp ngài ấy vài lần lúc còn ở trong nước”

Reynold sang sảng cười rộ lên: “Thì raPhương thiếu cùng vợ sắp cưới của tôi là người quen cũ, vậy thì hợp táclần này tôi sẽ nhường cho Phương thiếu năm phần, được không?” Đừng nhìncon số nhỏ này, nếu tính ra thì đây chính là con số với lợi nhuận khổnglồ.

Phương Thiệu Hoa lại một chữ cũng khôngnghe được, vẫn cứ nhìn Kiều Na như vậy, nhìn nụ cười không chút sơ hởtrên mặt cô, tựa như bọn họ thật sự là người xa lạ.

Hắn cứ trơ mắt nhìn Kiều Na tựa vàotrong lòng một người đàn ông khác, sắp tới cũng sẽ trở thành vợ củangười khác, còn đối với hắn thì lại giữ một khoảng cách xa lạ.

Nhìn Kiều na mỉm cười trước mặt người khác, Phương Thiệu Hoa chậm rãi đi đến một góc kín, khom người xuống.

Có một cô gái tóc vàng nhiệt tình đếnbắt chuyện “Xin hỏi anh không sao chứ?” Phụ nữ người Pháp luôn nóngbỏng, ánh mắt cô gái này nhìn Phương Thiệu Hoa như một viên ô mai chuachua ngọt ngọt được người khác nâng hai tay dâng đến.

Phương Thiệu Hoa cũng chưa hề liếc mắtmột cái đến cô gái này, chỉ im lặng ôm ngực, siết chặt, tựa hồ nếu cứsiết như vậy thì có thể kềm chế cơn đau trong lòng mình.

Tại sao lại như vậy?

Hắn không biết vì sao mình lại khó chịunhư thế, ngay cả chính hắn cũng nghĩ không ra. Hắn dùng một năm để suynghĩ rốt cuộc Kiều Na là gì đối với mình, ông trời lại chỉ cho một đêmnày làm đáp án, hung hăng đâm xuyên qua sự hoang mang của hắn.

Khi anh nhận ra em quan trọng như thế nào đối với anh, thì em đã trở thành người phụ nữ của một người đàn ông khác.

Một câu nói “người xa lạ” của cô lại giống như bạt tai, hung hăng đánh vào trên mặt hắn.

Yến hội chấm dứt, toàn bộ khách quý từtừ rời đi, Kiều Na có chút bất đắc dĩ nói: “Reynold, đêm nay anh khôngnên lỗ mãng như vậy. Em nhớ hình như em cũng chưa đáp ứng lời cầu hôncủa anh”

Một câu vừa rồi, nếu không nhờ sự linhhoạt của cô chỉ sợ đã lộ ra sơ hở. Cô thì không sao, nhưng với thân phận của Reynold thì rất có thể sẽ trở thành trò cười của giới thương nhânnày, thậm chí sẽ trở thành đầu đề cho đám bát quái nước Pháp ngày mai.

Reynold nháy mắt mấy cái, dùng giọngđiệu có chút ủy khuất nói: “Anh nhớ rằng nước em có một câu ngạn ngữ là“tiền trảm hậu tấu”, anh cảm thấy dùng chiêu này quả thật rất hiệu quả.Kiều, lần đầu tiên gặp em, anh đã bị mê hoặc. Mấy năm trước anh đã cầuhôn em rất nhiều lần, sau đó em về Trung Quốc khiến anh cực kỳ thươngtâm. Bây giờ em đã trở lại, em hãy cho anh một cơ hội đi!”

Kiều Na bị vẻ mặt của hắn chọc cho cười. Reynold, người đàn ông này không thể không nói là xuất sắc. Mấy nămtrước lúc cô đi du học ở Âu Châu đã vô tình gặp được một lần, hắn khôngchút ngại ngần đưa tay ra giúp đỡ cô.

Hắn có tài hoa, có địa vị, có sự lãngmạn cùng tính cách đáng yêu của người Pháp, chỉ ba mươi sáu tuổi đã đứng vững trên thương trường nước Pháp. Một người đàn ông như vậy quả thậtchính là người chồng lý tưởng trong mắt không biết bao nhiêu cô gái.

Kiều Na nói: “Reynold, anh phải biết,quá khứ của em không sạch sẽ, thậm chí em còn có một đứa con. Hơn nữa,thân phận của em cũng không thể giúp đỡ gì cho sự nghiệp của anh”

Reynold than một tiếng: “Sao em lại nóivậy? Đây là chuyện của riêng hai ta, có quan hệ gì tới người khác chứ?Kiều Na, em đừng tự trói chặt chính mình trong suy nghĩ đó, tin tưởnganh, em là một cô gái tốt. Anh thậm chí còn lo rằng mình không xứng vớiem nữa ấy chứ”

Không thể không nói, Kiều Na bị lời nóinày của hắn làm cho cảm động. Bất kỳ ai, nếu có một người chờ đợi mìnhlâu như vậy, cho dù là tảng đá cũng sẽ bị mềm hoá.

Kiều Na chần chờ hơn mười giây, trongánh mắt mong chờ của Reynold, đôi môi đỏ của cô nhếch lên nói: “Được, em cho anh một cơ hội”

Nhiều năm như vậy, luôn băn khoăn nàybăn khoăn kia, có lẽ cô cũng nên cho mình một cơ hội. Reynold là mộtngười đàn ông rất tốt, hơn nữa còn có thể chấp nhận Phàm Phàm, lựa chọnnày có lẽ là tốt nhất.

Reynold kích động ôm lấy Kiều Na xoay tròn, lưu lại vài cái hôn trên mặt cô, kích động như một đứa nhỏ lớn xác.

Kiều Na bị hắn làm cho bật cười, khuôn mặt sáng lạn.

Được Reynold đưa về nhà, hai người traođổi một nụ hôn chúc ngủ ngon. Sau khi hắn ta rời đi, Kiều Na cười cườixoay người chuẩn bị bước vào cửa. Thế nhưng đèn của một chiếc xe nào đóđột nhiên chiếu rọi lên mặt cô.

Kiều Na giơ tay lên che mắt theo bảnnăng. Trong ánh sáng đó cô nhìn thấy một thân ảnh thon dài đang đi vềphía mình, kéo tay cô, đem cả người cô đè lên vách tường.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »