Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3612 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 226
anh cũng nên kết hôn đi.

❊ ❊ ❊

Đoàn người Phong Kính, Tô Mộc Vũ, TiềnPhong cùng lũ trẻ vừa đặt chân xuống Paris, Phương Thiệu Hoa không nóimột lời liền lôi kéo Tô Mộc Vũ trước mặt Phong Kính.

Khuôn mặt Phong Kính đen thui không tả nỗi. Chuyện gì đây? Dám giở trò lôi lôi kéo kéo vợ hắn trước mặt hắn sao?

Tô Mộc Vũ bị Phương Thiệu Hoa kéo lênxe. Lúc cửa xe đóng sầm lại, da đầu cô tê tê dại dại. Cô cũng có thểđoán ra nguyên nhân Phương Thiệu Hoa làm như vậy, chung quy có một sốviệc dù còn muốn che giấu cũng che giấu không được.

Tô Mộc Vũ chỉ nói một câu: “Anh biết không? Từ mười ba năm trước, anh đã hủy hoại Kiều Na rồi!”

Phương Thiệu Hoa như bị điện giật, dường như không thể phục hồi lại tinh thần. Phương Thiệu Hoa chậm rãi mở cửaxe, bước ra ngoài, từng bước đi dọc các khu vực phồn hoa nhất của Paris.

Trên quảng trường Champ de Mars, nhìnxuống từ tháp Eiffel cao hơn ba trăm mét. Người đến người đi hòa lẫncùng dòng sông Seine, thác nước lớn phun ra từng vòng nước ánh lên sắccầu vồng xinh đẹp.

Chỉ có một người ngồi xổm trước trung tâm quảng trường thật lâu, giống như một bức tượng điêu khắc.

Lúc Tiền Phong cùng Phong Kính đuổi tớinơi đã nhìn thấy Phương Thiệu Hoa đang bật cười như điên ở đó. TiềnPhong đi đến kéo hắn, hỏi: “Thiệu Thiệu, cậu không sao chứ?”

Phương Thiệu Hoa vung tay, đứng lên,nhưng hai chân lung lay khiến cho cả người liền ngã vào bồn nước thậtlớn sau lưng. Tiền Phong đưa tay muốn đỡ nhưng lại không kịp.

Chỉ nghe “rầm” một tiếng, cả ngườiPhương Thiệu Hoa ngã vào bên trong, uống mấy ngụm nước. Hắn cũng khôngngồi dậy, cứ như vậy nằm bên trong bồn nước, bọt nước bắn tung tóe rơivào mặt hắn. Hắn lại như một cô hồn dã quỷ lang thang nằm ngửa trên mặtnước, ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh, cười như điên.

Chuyện gì vậy? Rốt cuộc tại sao lại xảy ra?

Mười ba năm trước đây, hắn hai mươi mốttuổi. Năm ấy đúng lúc Vệ Nhu Y chuẩn bị kết hôn cùng Phong Kính, mộtmình hắn đến quán bar uống đến say mèm. Đêm đó do rượu giựt dây, hắnkhao khát một người phụ nữ. Đêm đó, hắn thật sự điên rồi, thế nhưng lạiđiên đến nỗi bỏ ra ba vạn mua một người phụ nữ.

Hắn nhớ, đó là người phụ nữ đầu tiên của hắn. Hắn luôn chán ghét phụ nữ, ngoại trừ Vệ Nhu Y. Thế nhưng khi hắnva chạm vào thân thể mềm mại mà thơm tho đêm đó, dường như hắn đã khôngthể buông tay.

Thân thể tràn đầy sức sống của một côgái trẻ tuổi lại giống như một bữa tiệc lớn bày ra trước mặt hắn. Hắnsay, say đến nỗi chỉ còn lại bản năng giữ chặt lấy cô gái đó.

Không có hôn môi, không có màn dạo đầu,hắn cứ như vậy mà tách hai chân thon thả của cô ấy ra, thúc mạnh ngườixâm nhập vào bên trong. Khoảnh khắc hắn phá vỡ thân thể cô gái đó, hắncảm thấy một thứ gì đó đang ngăn cản lại.

Cô gái dưới người hắn thét chói tai, lùi về phía sau, không ngừng xin tha, thậm chí còn bảo hắn cút đi.

Hắn không quan tâm, kiên định động thântiến vào rút ra, hoàn toàn phá vỡ tấm màn mỏng manh tượng trưng cho sựthuần khiết đó. Trong tiềm thức, hắn xem thường người như thế, vì tiềnmà có thể bán cả thân thể mình, dựa vào cái gì mà còn làm bộ làm tịch ởđây?

Cảm thấy có một chất lỏng nóng bỏng tiến ra, hắn biết đó là dòng máu tinh khiết của cô gái đó. Thế nhưng nó lạinhư viên thuốc kích dục đốt cháy sự luống cuống ban đầu của hắn. Hắnmuốn tiếp tục điên cuồng, lại dùng lực, hoàn toàn dày vò khối thân thểmới mẻ mà mê người đó.

Một đêm đó, hắn sung sướng, lần đầu tiên thể nghiệm sự sung sướng của một tên đàn ông. Một đêm đó, hắn như phátđiên, đem sự thương nhớ cùng ghen tị trên người Vệ Nhu Y phát tiết vớimột người phụ nữ khác.

Một đêm đó, hắn không biết rốt cuộc hắnđã hăng hái bao nhiêu lần, chỉ biết cuối cùng cô gái đó đã không còn ýthức, cả người mềm nhũn nằm trên chiếc giường lớn màu đen. Một đêm đó,hắn không hề thương tiếc cô ấy.

Thế nhưng hắn lại hoàn toàn chưa từngnghĩ tới, cô gái đó lại không hề tình nguyện. Hắn không ngờ tới điều đó, vì lúc ấy trong đầu của hắn hoàn toàn bị cái tên Vệ Nhu Y chiếm lĩnh,chưa từng để vào mắt bất kỳ thân ảnh của ai khác.

Thời gian trôi qua như một lần luân hồi, khiến cho câu chuyện nhiều năm trước chỉ như một giấc mộng. Nhiều nămsau khi biết được lại thấy đó như một câu chuyện tàn khốc mà buồn cười.

Lần đầu tiên, hắn vì Vệ Nhu Y mà hoàn toàn hủy diệt Kiều Na.

Một lần cuối cùng, hắn cũng vì Vệ Nhu Y mà hung hăng đâm cô thêm một nhát dao.

Như vậy thì chính hắn, dựa vào cái gì để yêu cầu cô quay đầu lại chứ? Dựa vào cái gì? Phương Thiệu Hoa nằm trong bồn nước nhìn lên bầu trời xanh, bật cười, cười đến hai dòng nước chảyra từ khóe mắt, rất đau.

Quản lý quảng trường nghe tin liền chạyđến giải quyết, Phương Thiệu Hoa không thèm nhìn, thẳng lưng bước rakhỏi bồn nước. Mang theo cả người ướt đẫm leo lên xe, không đợi PhongKính cùng Tiền Phong, hắn đã lái đi.

Ban đêm, Kiều Na tỉnh lại vì khát nước.Lúc uống nước, cô nhìn thấy có một chiếc xe đậu trước cổng nhà mình. Côkinh ngạc nhìn ra từ cửa sổ bằng thủy tinh.

Dưới ánh đèn đường, một thân ảnh ngồibên trong xe mơ mơ hồ hồ không thấy rõ, chỉ nhìn thấy ánh lửa đo đỏ.Trong bóng đêm, ánh lửa đỏ đó cháy nhẹ, rồi lại tắt, rồi lại cháy lên.

Bên kia Phàm Phàm oa oa khóc lên, KiềuNa vội đi đến ẵm thằng nhóc lên, đổi tã. Đến khi Phàm Phảm ngủ say trởlại, Kiều Na đứng dậy nhìn chiếc xe vẫn chưa đi bên ngoài cửa sổ kia,sau đó xoay người lên giường tiếp tục nhắm mắt lại.

Sáng ngày thứ hai mở cửa, chiếc xe kiađã không còn ở đó, chỉ còn tàn thuốc nằm trên mặt đất. Tình trạng nhưvậy kéo dài suốt một tuần, Kiều Na cảm thấy người nọ rất thật lòng, thật lòng đến muốn bức điên cô.

Rốt cuộc cũng chịu không nổi, Kiều Nabưng một chậu nước, mở cửa, nhẹ nhàng giật giật khóe miệng. Một chậunước tạt ra bên ngoài, tạt đầy mặt và đầu cổ của Phương Thiệu Hoa.

Cô hừ lạnh, xoay người trở về. Phương Thiệu Hoa lấy tốc độ nhanh hơn đẩy cửa xe ra, ôm lấy cô từ phía sau.

Kiều Na cười lạnh, hỏi: “Xin hỏi Phươngthiếu lại muốn gì đây? Hành vi của anh chẳng khác nào quấy nhiễu ngườikhác, tôi sẽ đi tố cáo anh”

Phương Thiệu Hoa ôm cô thật chặt, đemđầu tựa vào hõm vai cô. Hắn nói: “Xin lỗi” Không nhiều chữ hơn, bởi vìcó nhiều hơn nữa cũng vô ích. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ thẹnvới lương tâm, cuối cùng mới biết được thì ra mình đã sai lầm rất nhiều.

Đồng tử xinh đẹp của Kiều Na hơi co rút, đình trệ ba giây. Cô hiểu hắn đã biết chuyện năm đó, chỉ là… Kiều Natháo tay Phương Thiệu Hoa ra, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên, nói:“Phương thiếu không biết mấy chữ này rất rẻ mạt sao? Mà mấy thứ không có giá trị đó tôi lại cũng không cần” Mấy chữ này cũng thật nhẹ, nhẹ nhưvậy làm sao có thể chứa đựng hết bi ai nhiều năm qua của cô?

Đưa lưng về phía hắn, đồng tử vĩnh viễn không có nước mắt của Kiều Na hơi đỏ lên.

Phương Thiệu Hoa nhìn bóng lưng đoạntuyệt của cô, nói: “Vậy em muốn anh phải làm như thế nào?” Sai lầm đãxảy ra, nên nói hắn phải bù lại bằng cách nào chứ? Thời gian cũng khôngthể quay trở lại để thay đổi mọi chuyện, khiến chúng không bao giờ xảyra!

Kiều Na trừng to mắt, khẽ cười nói: “Hay là anh cũng tìm người phụ nữ nào đó kết hôn đi. Có lẽ khi anh kết hônrồi, tôi sẽ quên đi hoàn toàn” Một giọt nước mắt chảy xuống từ hốc mắtcủa cô, chảy qua đôi môi đỏ, đăng đắng, cuối cùng không chút âm thanhrơi xuống đất.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »