Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3492 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 209
mạn đà la màu đen (1).

❊ ❊ ❊

Lúc Tô Mộc Vũ cùng Phong Kính đọc đượctin tức, hai người nhìn nhau chỉ biết cười khổ. Phương Viên là tập đoàndo Phong Kính cùng Phương Thiệu Hoa hợp tác, tuy rằng mọi công việc đềugiao Phương Thiệu Hoa giải quyết nhưng chủ tịch đứng sau bức màn chínhlà hắn ta. Mà công ty của Kiều Na, hơn một nửa vốn liếng đều của Tô MộcVũ. Hai tên điên đấu đấu giết giết này, kết quả lại liên lụy đến vợchồng bọn họ. Bọn họ là vô tội đúng không?

Tô Mộc Vũ dường như đoán ra được mộtchút, nói: “Anh nói xem, hai người bọn họ rốt cuộc sao lại thế này?”Càng nghĩ càng kỳ quái, từ lần trước thoáng gặp nhau trong bệnh viện đến hôm nay, cô càng cảm thấy rất lạ. Còn có Kiều Na một mực không nói racha của đứa nhỏ là ai.

Phong Kính ôm lấy cô, nói: “Kệ họ đi, hai người đó cũng chẳng là là con nít nữa, nên biết mình muốn làm gì”

Phương Thiệu Hoa ra tay như vậy khiến cả công ty Kiều Na đều rục rịch, đặc biệt là phòng kế hoạch. Cô thật sựđau đầu, cuối cùng phải dùng đến thủ đoạn mạnh mẽ trấn áp. Đám người này thế mà còn dám nghĩ đến chuyện tìm bát vàng ăn cơm, nhưng Kiều Na nàycũng không phải là dễ bắt nạt, đã rời khỏi đây thì cũng đừng nghĩ sẽ trở về, nếu lở lại thì ưu đãi sau này tuyệt đối không nhỏ.

Như vậy mới khiến công ty ổn định sau những rối loạn.

Lúc thiệp mời dự tiệc đến, Kiều Na vừakết thúc một cuộc họp. Vốn dĩ cô không muốn đi nhưng buổi tiệc lần nàyđược ông Tống – Tống Nghệ, chịu trách nhiệm chính. Thời gian đầu công ty mới hoạt động, ông Tống đã giúp đỡ rất nhiều. Với thể diện của TốngNghệ, cô cũng không thể từ chối.

Đêm đó, thư ký đi cùng cô. Cô ấy đi theo là để tiếp rượu, dẫu sao bây giờ cô cũng là người phụ nữ đang mang thai.

Kiều Na mặc một bộ âu phục màu đen, sovới những cô gái trưng diện trang điểm xinh đẹp đến buổi tiệc cũng không tệ lắm. Mặc dù sống trong thương trường hỗn độn nhưng cô cũng khôngphải là một đoá hoa thành công nhờ nhan sắc.

Sau khi trò chuyện cùng một vài đối tác, Kiều Na đứng trong góc uống nước chanh, từ chối mọi thứ có chứa cồn.

Đang định nói lời tạm biệt với ông Tống, không ngờ chưa kịp nói thì cô đã nhìn thấy một bóng người cao to đầykhí thế đang tiến về phía mình.

Một bộ âu phục màu xám, bên trong là áosơmi màu đen, dáng người tuấn lãng mà khí phách khiến cho không một aicó thể làm lơ. Ánh mắt của hắn quét về phía Kiều Na, sau đó lập tức vươn tay bắt tay với ông Tống.

Ông Tống rất là vui vẻ, liền gọi Kiều Na đến: “Kiều Na, cháu có quen biết vị tổng giám đốc Phương này chưa? Đếnđây để bác giới thiệu cho cháu”

Kiều Na là một cô gái thẳng thắn, ôngrất xem trọng cô. Thậm chí ông còn muốn nhận cô làm con gái nuôi nhưngđã bị Kiều Na khéo léo từ chối, ý của cô là muốn tự mình bước đi, khôngmuốn dựa dẫm vào bất kỳ ai. Là một trưởng bối, ông đương nhiên vẫn muốngiúp đỡ một chút.

Kiều Na tránh không khỏi, lại bị bắtphải mặt đối mặt với Phương Thiệu Hoa. Cô cười nói: “Danh tiếng của tổng giám đốc Phương làm sao cháu không biết cho đương. Quý công ty gần đâyđang đặt chân vào giới nghệ thuật, muốn góp một viên gạch vào nền vănhóa gốm sứ, thành phố S này ai mà không biết”

Đuôi lông mày của Phương Thiệu Hoa nhẹnhàng nhíu lại, nói: “Cám ơn tổng thanh tra Kiều đã tán thưởng. Tổngthanh tra Kiều hiểu biết khá nhiều về gốm sứ, sau này nói không chừngchúng ta còn có cơ hội hợp tác cũng nên”

“Vậy thì chờ công ty nghệ thuật của tổng giám đốc Phương đứng vững rồi nói sau” Kiều Na cười nhẹ.

Ánh mắt hai người anh tới tôi đi, kịch liệt phóng đao, kịch liệt chém giết.

Người xem bên ngoài cứ tưởng hai ngườivừa ý lẫn nhau. Ông Tống cũng cười nói: “Xem ra hai đứa nói chuyện rấtăn ý, nếu không hôm nay bác làm người mai mối cho. Trai chưa vợ, gáichưa chồng, hai đứa đều là bậc hậu bối mà bác rất xem trọng”

Kiều Na thật đau đầu, làm sao ông Tốnglại còn muốn gộp cô cùng Phương Thiệu Hoa lại một chỗ? Chẳng lẽ lạikhông nhìn ra cô và hắn đi hai con đường khác nhau sao?

Cô cứ tưởng rằng Phương Thiệu Hoa sẽ như lúc trước phá lên cười, sau đó chế giễu cô một trận. Không nghĩ tới lần này hắn lại không nói gì, chỉ nâng ly rượu lên uống một hớp, ánh mắtlong lanh chuyển động.

“Bác Tống lại đùa nữa rồi” Kiều Na ném chủ đề này đi, lấy cớ đến chào hỏi một đối tác khác chuồn mất.

Ánh mắt của tên đàn ông kia giống nhưsói hoang, tràn ngập khao khát xâm lược. Cô thật không hiểu nổi, rốtcuộc hắn muốn làm cái gì? Là do cô không biết điều cho nên muốn chỉnh cô hay sao?

“Tổng thanh tra Kiều, không nghĩ tới hôm nay lại may mắn gặp được cô, thật là có duyên”

Một thanh âm vang lên từ phía sau, KiềuNa xoay người lại liền nhìn thấy một khuôn mặt tươi cười. Đại não nhanhchóng chuyển động, liền nhớ ra đây là tổng giám đốc của “Phong Thành”.Người đời xưng hắn ta là một gã đàn ông nham hiểm, thích nhất là lấy thế ép người, đã có rất nhiều người ‘lên voi xuống chó’ nhờ vào hắn ta.

Kiều Na mỉm cười một cách lễ độ : “Tổng giám đốc Liên, rất vui được gặp lại anh”

“Tổng thanh tra Kiều thật là xinh đẹp, tôi mời cô một ly” Hắn ta đưa tới một ly rượu.

Kiều Na nhìn ly rượu kia, khẽ nhíu mày,thư ký bên cạnh lập tức nói: “Tổng thanh tra không uống được nhiều rượu, để cho tôi uống thế đi”

Tổng giám đốc Liên chỉ nói: “Tôi nghenói tửu lượng của tổng thanh tra Kiều rất tốt, chẳng lẽ tổng thanh traKiều cứ như vậy mà không chừa cho tôi một chút mặt mũi sao?”

Kiều Na nhận ly rượu “Được, tôi kính anh một ly”

Cô vừa mới chuẩn bị uống, không ngờ mộtbàn tay từ phía sau bắt lấy cổ tay của cô. Phương Thiệu Hoa nhìn chằmchằm ly rượu, nói: “Để tôi uống”

Kiều Na chớp mắt, khóe môi nhếch lên một nụ cười không chút ấm áp, nói: “Cám ơn ý tốt của tổng giám đốc Phương,bất quá tôi không cần” Nói xong, cô rút ly rượu, ngẩng đầu lên, một ngụm uống hết.

Phương Thiệu Hoa nhìn cô, nghiến răng nghiến lợi.

Người đàn ông có gương mặt nham hiểm kia thỏa mãn cười, vỗ vỗ bả vai Kiều Na nói: “Tổng thanh tra Kiều thật đúng là người phóng khoáng, tôi thích!”

Kiều Na vẫn duy trì nụ cười trên khóe môi, không có ý né tránh.

Phương Thiệu Hoa nhìn chằm chằm bàn tay đang vỗ lên vai cô, con ngươi chậm rãi nheo lại.

Kiều Na mỉm cười, đôi môi đỏ mọng nhưđóa hoa anh túc đang kỳ nở rộ, đôi mắt long lanh chuyển dời lên ngườiPhương Thiệu Hoa, cô nói: “Xin hỏi, tổng giám đốc Phương còn có việc gìsao? Không có việc gì thì tôi xin phép đi trước” Nói xong, cô đặt lyrượu xuống bàn, xoay người muốn rời khỏi.

Cánh tay dài của Phương Thiệu Hoa duỗira, quấn lấy bờ eo của cô kéo lại, vòng tay ôm chặt cô trước ngực mình.Hắn nói với giọng điệu trào phúng: “Mang thai mà còn đi tìm đàn ông,Kiều Na, rốt cuộc loại đàn ông nào mới có thể thỏa mãn được cô vậy?”

“Thỏa mãn tôi?” Đôi mắt nhẹ híp lại,khóe mắt vẽ ra một độ cong mị hoặc, cô khẽ hừ một tiếng như cười mà cũng như giận “Phương thiếu không phải đã nói rồi sao? Người không thỏa mãnđược tôi, chính là Phương thiếu anh đó”

Linh hoạt xoay người thoát ra khỏi tróibuộc của Phương Thiệu Hoa, làn váy màu đen tung bay như một đóa hoa kiều mỵ, mà đóa hoa đó lại chính là Mạn Đà La mang đầy độc chất.

Trong phút chốc, âm nhạc vui vẻ của buổi tiệc đúng lúc vang lên.

Nhìn Kiều Na đang mỉm cười, Phương Thiệu Hoa đã nhanh chóng vòng tay lấy bờ eo cô một lần nữa. Hắn cùi người nói nhỏ bên tai cô, giọng điệu mang theo trêu ghẹo: “Không ngờ, tổng thanhtra Kiều lại nhiệt tình như vậy”

Đôi mắt Kiều Na như cười nhưng trong lòng lại hừ nhẹ một tiếng. Cô vươn tay đặt lên vai hắn.

Muốn đấu? Được thôi, đêm nay cô sẽ tiếp hắn!

___________________________________

(1) Mạn Đà La: Loài hoa này còn có tên Bỉ Ngạn hoa (màu trắng).

Ý nghĩa: Nhật Bản: Hồi ức đau thương

Triều Tiên: Nhớ về nhau

Trung Quốc: Ưu mỹ thuần khiết.

Còn có ý nghĩa là “phân ly, đau khổ, không may mắn, vẻ đẹp của cái chết” , nhưng nhiều người hiểu ý nghĩahoa là “hồi ức đau thương”.

Ở đây, chúng ta chỉ dùng phần nghĩacủa Trung Quốc là Ưu Mĩ thuần khết, ở tên chương còn thêm cụm “màu đen”có nghĩa là … thôi thì cứ nghĩ làkhông ưu mĩ không thuần khiết trước nhá, sau này ra từ sẽ lại bổ sung.

Ngoài ra Mạn Đà La còn gọi là độc dược, dĩ nhiên là có độc rồi.

Cơ mà ta xem thì hình cà độc dược và bỉ ngạn hoa trắng chả giống nhau, có khi nào là đồng âm khác nghĩa, ngụ ý của Tiểu Lại đại nhân chính là nhắc tới hai loại hoa này chứ khôngphải đơn thuần là một không?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »