Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3512 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 206
sự tàn nhẫn của phương thiếu.

❊ ❊ ❊

Kiều Na nhìn tên đàn ông đang nhe răngcười với mình, thầm cắn răng: Không nghĩ tới một chút không cẩn thận của mình lại khiến ‘thuyền lật trong rãnh nước’.!

“Giám đốc Hoàng, lần trước là tôi cả gan liều lĩnh, ông là người lớn cũng đừng nên chấp nhất một cô gái như tôichứ” Đầu Kiều Na choáng váng, cô biết hiệu lực của thuốc đang ăn mònthần kinh của mình. Cô nắm chặt lòng bàn tay, cố gắng khiến cho mình duy trì tỉnh táo, đại não hoạt động hết công suất tìm cách thoát thân.!

Giám đốc Hoàng tiến sát lại, nâng ngườicô lên, bàn tay lưu luyến trên cần cổ trắng nõn: “Chậc chậc, mỗi lầntổng thanh tra Kiều mở miệng là khiến cho người ta vừa yêu vừa hận,nhưng mà… cô nghĩ rằng đã chơi tôi một lần thì sẽ có lần sau sao? Côthật nghĩ giám đốc Hoàng này quá đơn giản rồi! Chưa có ai ăn được mộtchút lợi nhuận từ tôi hết đó!”

Kiều Na biết tên giám đốc Hoàng này nhất định sẽ không để cô yên, vì thế không hề vòng vo mà nói thẳng: “Ông rốt cuộc muốn thế nào?”

Ông ta trợn to đôi mắt dữ tợn, nói:“Tổng thanh tra Kiều, cô không phải là thích quay phim sao? Lần này, đểcô làm diễn viên chính được không? Cô yên tâm, lần này sẽ đặc sắc hơn so với lần trước. Tôi đã chuẩn bị một tên rất khỏe mạnh để cô tận hưởnghết đêm nay. Đoạn phim này nếu được đăng lên mạng, cô nghĩ xem nó sẽđược ủng hộ như thế nào?”

Giám đốc Hoàng càng nói, biểu cảm của ông ta càng dữ tợn, ánh mắt nhìn Kiều Na đều là điên cuồng.!

Kiều Na run rẩy một cái, thì ra ông ta lại muốn…! Hơn nữa, nhìn vẻ mặt của ông ta căn bản không phải là đang nói đùa!!

Sắc mặt Kiều Na trắng bệch, cho dù côtrấn định như thế nào thì dưới tình huống như vậy cũng không cách nàobình tĩnh để xử lý mọi chuyện. Cô cắn chặt răng, làm sao bây giờ? Bâygiờ làm sao để thoát thân đây?

Ông ta đã hạ quyết tâm trừng trị cô, căn bản sẽ không bởi vì vài câu nói xạo của cô mà dừng tay. Chẳng lẽ lầnnày cô thật sự phải chịu thiệt bị chó cắn sao?

Nhưng mà… đứa bé trong bụng cô phải làm sao bây giờ? Bây giờ con của cô mới là quan trọng nhất!

Kiều Na cắn chặt môi dưới, nắm chặt lòng bàn tay.

Bên kia, giám đốc Hoàng đã sớm chờ không được mà trực tiếp đưa lệnh: “Mang cô ta đi!”

Khải Sâm đi ra khỏi toilet, lúc trở lại cảm thấy thật kỳ quái. Ngồi vào bàn, trên mặt vẫn là vẻ khó hiểu.

Phương Thiệu Hoa nhẹ nhàng quơ ly rượu trong tay, chất rượu màu đỏ trong ly lay động ra một mảnh mị hoặc. Hắn hỏi: “Sao vậy?”

Khải Sâm lên tiếng: “Tôi cảm thấy thậtkỳ lạ. Vừa rồi lúc rời khỏi toilet, tôi hình như nhìn thấy tổng thanhtra Kiều bị hai gả đàn ông ôm đi”

Hai tên đàn ông? Nghe thấy bốn chữ này,đôi mắt Phương Thiệu Hoa lập tức nheo lại, ly rượu trong tay nhoáng lênmột cái thiếu chút nữa là đổ ra ngoài.

Giỏi lắm, lúc trước nhục nhã hắn, nóihắn không đủ tư cách, không nghĩ tới đảo mắt một cái lại cùng tới haitên đàn ông dây dưa một chỗ. Như vậy mới có thể thỏa mãn cô sao?

Khải Sâm phát hiện sắc mặt Phương ThiệuHoa có chút không tốt, bèn hỏi: “Sao vậy? Chẳng lẽ Phương thiếu để ýsao?” Hắn ta cũng chỉ là nói giỡn. Lần trước Phương Thiệu Hoa cùng KiềuNa ‘gươm tuốt vỏ, nỏ giương dây’, hắn ta rất để ý. Hai người này rõ ràng không hợp tính nhau, nhưng như vậy mới thật khiến người ta để ý.

Phương Thiệu Hoa bật người cười to “Tôi để ý á? Một người phụ nữ như vậy, chú nghĩ đáng giá sao?”

Một người phụ nữ ‘trăng hoa’ như vậy, cả ngày nhào nặn trong quán bar, tối đến thì lăn lộn với bất kỳ gã đàn ông nào. Hắn để ý sao? Nằm mơ đi!

Phương Thiệu Hoa ngẩng đầu lên, một ngụm uống hết ly rượu trong tay..

Mà bên kia, Kiều Na bị hai gã đàn ôngmạnh mẽ khiêng ra ngoài. Rõ ràng cô có chống cự nhưng cả người lại không chút sức lực, thậm chí cả há mồm kêu cứu cũng không được. Người ở bênngoài nhìn thấy cũng chỉ nghĩ là cô uống rượu, sau đó muốn qua đêm vớitận hai gã đàn ông.

Cô thật muốn có ai đó đến cứu mình, bấtcứ kẻ nào cũng được, cho dù là cái tên khiến cô kinh tởm – Phương ThiệuHoa, cô cũng sẽ cảm kích. Thế nhưng vẫn không có, không có, ai cũngkhông có.

Cô cắn chặt răng mặc cho hai người đànông kia nhét vào trong xe. Giám đốc Hoàng đi theo phía sau, ông ta lênxe, bóp chặt hai má Kiều Na, nói: “Đừng nóng, kịch hay còn chưa có bắtđầu!”

Xe dừng lại trong một ngõ nhỏ âm u. Máyquay chuẩn bị xong, Kiều Na nhắm hai mắt lại. Chết tiệt, cứ coi như côbị hai con chó cắn đi, không quan tâm.

“Bắt đầu đi” Giám đốc Hoàng đứng phía sau máy quay, cười tà ác.

Hai tên đàn ông cường tráng lập tức xoatay đi tới. Một gã giữ lấy hai tay cô, một gã bắt đầu xé quần áo cô. Chỉ nghe một tiếng roẹt, áo sơ mi của cô đã bị xé rách, lộ ra một mảng dathịt lớn trơn bóng.

Hai tên kia kinh hô một tiếng, bị cảnh đẹp hấp dẫn.

Đồng thời.

Trong nhà hàng, Phương Thiệu Hoa đột nhiêm đặt ly rượu trong tay xuống, đứng dậy, cầm lấy áo khoác đi ra ngoài.

Khải Sâm kinh ngạc hỏi: “Sao vậy?”

Phương Thiệu Hoa trầm mặt, không nói một lời liền liền xông nhanh ra ngoài.

Trong ngõ nhỏ âm u, giám đốc Hoàng nhìnKiều Na qua màn hình máu quay, quần áo bị xé mở lộ ra đầu vai mượt mà,xương quai xanh xinh đẹp, cùng với bộ ngực cao thẳng được che giấu trong chiếc áo ngực bằng ren, bầu ngực lại nhấp nhô theo từng nhịp thở.

Nếu không phải ông ta sợ bà vợ ở nhà biết thì ông ta đã nhảy lên trên người Kiều Na.

Nhưng vào lúc này, một tiếng phanh xe bén nhọn vang lên. Giám đốc Hoàng còn không kịp quay đầu lại đã ăn một đấm.

Phương Thiệu Hoa nhìn cảnh tượng trước mắt, trước máy quay, Kiều Na với quần áo không chỉnh tề bị haitên đàn ông đè trên người. Từ đáy lòng, một cơn giận dữ đột nhiên xuấthiện, nhanh chóng thiếu cháy ý chí của hắn.

Phương Thiệu Hoa cắn răng, xông lêntrước, hai đấm đánh ngã hai gã đàn ông còn không kịp phản ứng. Sau đó,một tay hắn kéo Kiều Na, nghiến răng nói: “Kiều Na, cô thật đúng là vượt qua sự tưởng tượng của tôi. Một tên không đủ cho nên lần này đổi lạihai tên à?”

Nhân tiện, hắn đạp mạnh vào ngực một tên gần đó. Tên kia bị đá vào ngực, phun ra máu.

Kiều Na trợn mắt, tên này mỗi lần mởmiệng là không có lời nào dễ nghe. Cô khẽ hừ một tiếng, đáp: “Sao? Chẳng lẽ Phương thiếu cũng muốn gia nhập? Không biết Phương thiếu đây thíchđàn ông hay phụ nữ?”

Phương Thiệu Hoa nhìn lướt qua gã đàn ông vừa bị mình đá, quả thật muốn nôn. Hắn hận không thể một cái tát chết Kiều Na.

Cô gái này không chịu cúi đầu trước hắn dù chỉ một lần sao?

Một bên, giám đốc Hoàng bị một đấm lồmcồm bò dậy, hét lớn: “Thằng chó chết nào xen ngang chuyện của ông? Muốnchết hả?” Ánh đèn nơi đây hơi âm u, ông ta căn bản không thấy rõ bộ dạng của Phương Thiệu Hoa.

Phương Thiệu Hoa quay đầu lại, quét mắt nhìn ông ta một cái, đáp: “Muốn chết? Bản thân tôi muốn nhìn xem ai muốn tôi chết!”

Phương Thiệu Hoa quát một tiếng chóitai, cả người giám đốc Hoàng run lên. Ông ta nhận ra giọng nói này, là…Phương thiếu? Làm sao có thể là hắn ta? Ở thành phố S này, bất cứ ngườinào cũng biết Phong thiếu, Tiền thiếu cùng với vị Phương thiếu này, trăm triệu lần đừng nên động vào bộ ba người họ. Hắn có quan hệ như thế nàovới Kiều Na? Chẳng lẽ… ông ta đã động vào người phụ nữ của Phương thiếu?

Phương Thiệu Hoa nhìn chiếc máy quay còn đang hoạt động trước mặt, lửa giận nhanh chóng bốc lên. Một cước, hắnđạp đổ chiếc máy quay, đạp nát nó, sau đó cầm lấy cái giá chĩa thẳng vào cuống họng giám đốc Hoàng, hét: “Nhận ra tôi chưa? Bây giờ nói rõ, rốtcuộc là là ai muốn chết?

Ai mà không biết, Phong thiếu lạnh lùng, Tiền thiếu điên rồ, nhưng rất ít người biết Phương thiếu hắn rất tànnhẫn. Trên thương trường, cho dù là ai dám đắc tội hắn, tất cả chỉ cómột kết cục chính là sống không bằng chết.

Cả người giám đốc Hoàng run rẩy, muốn ngất đi.

Kiều Na bỗng nhiên cảm thấy bụng đauđớn, đau đến nỗi cô phải cắn chặt môi. Một chất lỏng ấm nóng chảy ra từdưới thân, sắc mặt Kiều Na trắng nhợt. Cô vương tay cố bắt lấy cánh tayPhương Thiệu Hoa, nói: “Mau… mau đưa tôi… đến… bệnh viện…”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »