Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3564 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 203
xét nghiệm.

❊ ❊ ❊

Hắn có thể nhớ rõ những phản ứng củaKiều Na đêm đó, cô từ lâu đã không phải là một cô gái chưa nếm mùi đời.Không hiểu sao khi nghĩ điểm đấy, hắn liền canh cánh trong lòng.

Những lời này thật sự quá khó nghe, hơnnữa còn có hai nhân viên của công ty ở đây. Đây quả thật là một cái tátvào mặt Kiều Na, khiến cô mất hết mặt mũi.

Khải Sâm ngây ngẩn cả người, nhìn chằmchằm Phương Thiệu Hoa nhưng vốn không nhận ra hắn đang nói thật hay đùa. Nếu là nói đùa, vậy thì cũng đùa quá lố tay rồi.

Thư ký của Kiều Na lập tức nổi giận: “Anh!!!”

Kiều Na vỗ nhẹ lên vai cô ấy, ý bảo hãylui ra phía sau. Cô cũng không tức giận, không xấu hổ, chỉ đứng thẳnglưng, khóe miệng vẫn duy trì nụ cười mỉm.

Khải Sâm thấy thế, lập tức hoà giải:“Được rồi, được rồi, nói giỡn cũng đã nói rồi, bây giờ đã trễ, chúng tacũng phải chia tay nhau, khi khác lại hẹn nhau ăn cơm”

Kiều Na nở nụ cười gật đầu, lễ phép chào hỏi: “Được, rất mong được gặp lại giám đốc Khải”

Trước đó vài giây đã bị người khác nhụcmạ, nhưng vẫn có thể chịu được, còn duy trì nụ cười mỉm như thế. Chỉriêng phong thái này cũng đã khiến cho người ta cảm thấy người phụ nữnày không đơn giản, lại càng khiến cho người ta có vài phần khâm phục.

Sau đó, Kiều Na dẫn đầu cùng thư ký đira ngoài, ánh mắt chưa từng lướt qua Phương Thiệu Hoa một lần, rõ rànglà hoàn toàn xem thường hắn.

Vừa ra khỏi khách sạn, thư ký đã nhịn không được nói: “Tổng thanh tra, tên giám đốc Phương vừa rồi thật quá đáng”

Kiều Na mang kính râm vào, nói: “Cô cũng thấy giám đốc Khải đang ở đây đó thôi. Nếu tranh cãi gay gắt thì chúngta sẽ chỉ càng tạo ra ấn tượng xấu thì bất lợi cũng chỉ thuộc về chúngta, đây là thứ nhất. Thứ hai, trên thương trường cần phải tránh gây thùchuốc oán. Tuy rằng công ty của chúng ta có khác ngành nghề với tập đoàn Phương Viên, nhưng trời tính có nhiều chuyện khó lường trước được. Quan trọng nhất chính là phải tự mình trải đường rút quân. Thứ ba, có nhiềulời cũng chỉ là vô nghĩa, nghe một chút rồi ném ra phía sau. Cần gì chấp nhất những lời vô nghĩa đó của một kẻ bỏ đi chứ?”

Nghe thấy ba chữ “kẻ bỏ đi”, thư ký phù một tiếng nhịn không được mà bật cười, khó chịu trong lòng cũng vơi đi ít nhiều.

Kiều Na mở cửa xe, vừa định lên xe thì một bàn tay bỗng nhiên bắt lấy cánh tay cô từ phía sau.

Kiều Na khẽ cau mày, quay đầu liền nhìn thấy gương mặt đang tức giận của Phương Thiệu Hoa.

Hơi nhíu mi, Kiều Na nhếch môi, nói: “Phương thiếu, còn có chuyện gì sao?”

Phương Thiệu Hoa nhìn chằm chằm cô, ánhmắt hắn trừng cô một cách thô lỗ. Lúc đuổi đến, hắn nghe rõ mồn mộtnhững lời Kiều Na đã nói. Chết tiệt! Còn chưa từng có người nào dám nóihắn như vậy. Kẻ bỏ đi? Được, rất tốt!

Phương Thiệu Hoa hừ lạnh một tiếng, épsát đến trước mặt cô, ngữ điệu mang theo trào phúng: “Sao? Bị tôi nóiđến thẹn quá hoá giận à? Đừng quên, cô đã không còn là gái trinh nữa, cô chẳng thể nào che giấu chuyện này quá lâu đâu. Một người như cô sớm nên để cho toàn thế giới biết đến. Cả ngày đi câu dẫn đàn ông, thật khôngbiết liêm sỉ!”

Kiều Na cười rộ lên, cười đến sáng rực cả gương mặt.

Cô càng cười, hai hàng chân mày của Phương Thiệu Hoa càng nhíu chặt. Hắn nghiến chặt răng, gằn từng chữ: “Cô cười cái gì?”

Cảm thấy cười đủ, Kiều Na mở túi xách,rút ra một tờ chi phiếu rồi viết mười vạn đồng lên đó, dùng sức đính lên trán Phương Thiệu Hoa “Anh chê tôi không còn trinh, tôi còn chưa chêquả dưa chuột màu đen đó của anh là may rồi. Đây là mười vạn, Phươngthiếu, ba ngày sau nhớ mang giấy xét nghiệm sức khỏe đến cho tôi. Bởivì… tôi rất sợ bẩn!”

Sắc mặt Phương Thiệu Hoa xanh mét.

Kiều Na không thèm nhìn hắn, vòng eolinh hoạt trượt qua một bên thoát khỏi sự giam cầm của hắn. Sau đó, côlên xe, thư ký lập tức lái đi.

Chiếc xe màu đó bình thản rời khỏi bãiđỗ xe, Kiều Na vung tay ra cửa sổ, nói: “Đúng rồi, giấy báo xét nghiệmcứ gửi qua bưu điện là được rồi. Dạo này tôi rất bận rộn, không rảnh gặp những người lông gà vỏ tỏi”

Lời còn chưa dứt, xe đã mất dạng.

Phương Thiệu Hoa đứng một mình trong bãi đỗ xe, nhìn tờ chi phiếu trong tay, từ con số 1 đầu tiên đến con số 0cuối cùng, sắc mặt càng ngày càng đen, càng ngày càng trầm, chẳng khácgì Bao Thanh Thiên.

Đây là cái gì? Là công lao chơi gái đêm đó của hắn sao? Còn có… con mẹ nó cái gì mà giấy xét nghiệm!

Hắn nắm tờ chi phiếu trong tay, dùng sức vò thành một cục ném trên mặt đất, sau đó giơ chân đạp lên chiếc Hummer của mình khiến cho còi báo hiệu hú lên vài tiếng.

Người phụ nữ chết tiệt! Hắn muốn giết cô ta!

Ngồi ở trong xe, Kiều Na nhếch môi, dung nhan xinh đẹp nở rộ mãnh liệt như hoa anh túc.

Vừa rồi hắn làm trò trước mặt Khải Sâm,cô không muốn lên cơn, nhưng cũng không có nghĩa Kiều Na này dễ bị khinh thường. Nếu nghĩ cô như vậy, chính là mười phần sai hoàn toàn!

Cô cho tới bây giờ cũng không phải là người dễ đối phó.

Điện thoại vang lên, Kiều Na xem, là Chu Hiểu Đồng gọi đến.

Chu Hiểu Đồng hỏi cô, cuối tuần này đi dã ngoại cắm trại được không, cả nhà Tô Mộc Vũ cũng sẽ đi.

Kiều Na từ chối không chút suy nghĩ.Giỡn à? Cô đi làm gì? Nhìn hai gia đình đó ân ân ái ái sao? Cô mới thèmđi để thấy thêm khó chịu, chẳng thà bỏ thời gian đi bar hay shopping,may mắn còn có thể vớt được một anh chàng dễ nhìn một chút.

Huống chi, Chu Hiểu Đồng cùng Tô Mộc Vũđã bắt đầu nói bóng nói gió với cô rằng phải tìm một người, phải tìm một cuộc sống ổn định, kết hôn, kết hôn cái gì…

Cái loại tình yêu hôn nhân này cô cũngkhông tin, chẳng phải là có biết bao người đàn ông đến với cô với nhữngmục đích của họ sao? Xã hội này, cô hiểu rõ nó hơn so với bất cứ kẻ nào.

Kiều Na nhìn lịch, khoảng cách cô chínhthức bước vào tuổi thứ ba mươi còn hai tháng lẻ năm ngày. Tranh thủ haitháng lẻ năm ngày này, cô phải tiêu xài lãng phí một chút. Qua ba mươituổi, tùy tiện tìm một người đàn ông, sinh một đứa bé. Đời này, cô không còn muốn dây dưa với người đàn ông nào nữa.

Kiều Na nhếch khóe miệng, giẫm chân ga chạy như bay.

Cả tháng nay, đừng nói quán bar, ngay cả nhà cô cũng không về nhiều. Thủ tục của cuộc triển lãm nghệ thuật lầnnày đều do tự cô quyết định. Hiệu quả của cuộc tuyên truyền lần trước có chút bất ngờ, không chỉ có truyền thông trong giới nghệ thuật mà còn cả truyền thông trong cả giới giải trí đều rất có hứng thú với những đốitác trong cuộc triển lãm lần này. Toàn bộ công ty đều mong chờ sự thànhcông lần này, còn có vài công ty tư nhân đã chủ động chìa cành ô-liu, tỏ vẻ muốn góp tên vào triển lãm.

Thư ký có chút kích động gõ cửa, nói:“Tổng thanh tra, mấy công ty tư nhân đó đều tỏ vẻ muốn góp vốn, mỗi công ty ra giá ít nhất là một ngàn năm trăm vạn. Chị xem…”

Kiều Na nhận lấy bản kê khai, nhìn consố hai ngàn năm trăm vạn nằm sau hai chữ Phương Viên, cô hơi híp mắt.Đây là công ty của Phương Thiệu Hoa.

Tên đàn ông kia, rốt cuộc muốn làm cáigì? Hai ngàn năm trăm vạn cũng không phải là con số nhỏ. Tuy rằng danhtiếng của những tác phẩm nghệ thuật khá lớn trên thị trường nhưng lợinhuận của nó cũng không phải là quá cao, nếu đầu tư hiển nhiên có chútmạo hiểm. Chẳng lẽ, hắn vẫn còn để bụng chuyện kia sao?

Đối với người đàn ông kia, cô thật sự có chút không hiểu.

Kiều Na ngẫm nghĩ năm phút, sau đó đưara quyết định: “Phương diện tài chính tuy rằng chẳng phải dư dả nhưngcũng đủ dùng. Cho nên lần này chúng ta không dựa vào bất cứ kẻ nào. Quảtáo lớn này, công ty chúng ta độc chiếm là được rồi!”

Mà bên kia.

Thư ký gõ cửa phòng làm việc của PhươngThiệu Hoa, báo cáo: “Tổng giám đốc Phương, đối phương nói không cần tàitrợ nữa, đồng thời cũng cám ơn ý tốt của công ty chúng ta”

Trong mắt Phương Thiệu Hoa xẹt qua tiasáng lạnh. Hai ngàn năm trăm vạn lại không thể khiến cho cô mắc câu,người phụ nữ này lại một lần nữa vượt ra khỏi dự liệu của hắn.

Thư ký có chút ấp úng nói: “Ngoài ra…”

Phương Thiệu Hoa không kiên nhẫn: “Có gì thì cứ nói đi”

Thư ký lau mồ hôi, đáp: “Tổng thanh tra Kiều kia… bảo tôi thúc giục anh… khi nào thì đưa… xét nghiệm sức khỏe”

Trong phút chốc, sấm sát vang dội, sát khí cuồn cuộn cả văn phòng. Thư ký sợ tới mức ôm đầu, bật người trốn chạy.

Boss lớn phát điên, bạo lực tăng gấp mười lần!!!

Phương Thiệu Hoa đứng trước cửa sổ sátđất, nhìn xuống phía dưới. Khoảng cách tầm một trăm thước khiến nhữngchiếc xe bên dưới chỉ nhỏ như một đàn kiến.

Trên tấm kính thủy tinh là gương mặtthâm trầm của hắn, cùng với độ cong trên khóe miệng: Kiều Na, không bắtđược cô, tôi sẽ không mang họ Phương!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »