Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3584 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 211
hợp tác hay là giao dịch?.

❊ ❊ ❊

“Thì sao? Anh nghĩ anh là gì của tôi?Anh chỉ là người đã cống hiến một con tinh trùng, góp phần hình thànhđứa bé trong bụng tôi. Tinh trùng của anh vẫn còn nhiều mà, chỉ cần gópcho mấy cô gái của anh, mỗi người một vài con thì cũng có khác gì tôiđâu?”

Đôi mắt Phương Thiệu Hoa trong nháy mắt híp lại một cách nguy hiểm.

Lại dám so sánh hắn với cái kho lưu trữ tinh trùng. Người phụ nữ này… nếu có thể, hắn quả thật hận không thể bóp chết cô.

Kiều Na nhìn hắn, lại càng cười lạnh lùng thêm.

“Phương thiếu, đừng nói anh muốn kết hôn với tôi nhé?” Ngón tay trắng nõn nhẹ nhàng xoa khuôn mặt góc cạnh rõràng của Phương Thiệu Hoa, bờ môi của Kiều Na kê sát vào nhưng đôi mắtkia lại trong trẻo đến dọa người “Đừng đùa nữa, chúng ta đều đã là người lớn, truyện cổ tích không xảy ra ở đời thường đâu”

Cô không tin Phương Thiệu Hoa sẽ thực sự cưới mình. Đàn ông trên đời này cô đã thấy rất nhiều, hứa hẹn hôn nhânđương nhiên Phương Thiệu Hoa không cho nổi, mà cô cũng không thấy lạ.Một khi đã như vậy, lãng phí thời gian để làm cái gì?

Kiều Na cười lạnh, đẩy hắn ra. Thế nhưng khi cô mới vừa mở cửa xe, một ánh sáng nhấp nháy cách đó không xa khiến cô giật mình. Kiều Na cả kinh, là đám chó săn của truyền thông!

Kiều Na vội che mặt nhưng càng lúc càng nhiều tia sáng nhấp nháy. Bốn năm tên chó săn vội nhào đến vây quanh cô.

“Tổng thanh tra Kiều, xin hỏi là quan hệ của cô và Phương thiếu là như thế nào? Vì sao lại có những cử chỉ thân mật trong xe?”

“Hai người là tình nhân bí mật sao? Tại sao lại không công bố ra ngoài?”

“Tổng thanh tra Kiều, tại sao cô khôngtrả lời? Là chột dạ sao? Xin hỏi có phải cô muốn dùng cách này để hợptác với Phương Viên hay không?”

Cho dù Kiều Na có nhanh mồm nhanh miệng, lúc này cũng bị hỏi đến á khẩu không trả lời được. Thời điểm nhạy cảm,địa điểm nhạy cảm, còn bị chụp hình những tư thế mẫn cảm, cô dường nhưcó thể tưởng tượng ra, đám bát quái này sẽ viết thành cái gì trên báongày mai rồi.

Kiều Na nắm chặt tay, cố làm cho mìnhbình tĩnh “Các bạn phóng viên, tôi với Phương thiếu chỉ là quan hệ bạnbè bình thường, hi vọng mọi người đừng viết bậy bạ, nếu không tôi sẽ nhờ pháp luật can thiệp”

Một tay phóng viên lập tức nói: “Tổng thanh tra Kiều, cô nói như vậy hình như chính là giấu đầu hở đuôi!”

Vài người lao đến, nhanh chóng vây quanh Kiều Na. Chân cô vừa trợt, Phương Thiệu Hoa lập tức nhảy ra khỏi xe,vòng tay giữ chặt lấy eo cô.

Ánh đèn loang loáng nhanh chóng chớptắt, đôi mắt Phương Thiệu Hoa đầy ngoan lệ, đầy tức giận. Hắn tung mộtcước đá nát chiếc máy ảnh trên tay phóng viên, gầm nhẹ “Cút hết chotôi!”

Nhóm chó săn cả kinh, sợ tới mức lui về phía sau.

Phương Thiệu Hoa bảo vệ Kiều Na, đưa côvào trong xe. Chiếc Hummer phát ra âm thanh động cơ như thú hoang gầmrú, sau đó lao đi nhanh như tia chớp.

Nhóm chó săn giật mình, nhanh chóng đuổi theo.

Kiều Na nhìn đám chó săn vẫn còn theođuôi, nói: “Phương Thiệu Hoa, xem anh đã làm cái gì kìa!” Lúc nãy đánglý cô đã có thể che giấu vụ tai tiếng này, nhưng Phương Thiệu Hoa vừaxuất hiện, quả thật chính là cung cấp thêm tài liệu cho vụ scandal

Cô lại đau đầu. Chết tiệt! Tại sao lại có thể như vậy?

Gương mặt Phương Thiệu Hoa lạnh lùng,giẫm mạnh chân ga, chiếc Hummer như được gắn thêm động cơ lao nhanh vềphía trước, bỏ xa đám chó săn phía sau.

Một đường, Phương Thiệu Hoa chạy đếncổng biệt thự, phanh lại, sau đó bế Kiều Na vẫn đang chống cự xuống, đávăng cửa phòng, ném cô vào giữa giường.

Kiều Na choáng váng, vừa định đứng dậythì Phương Thiệu Hoa đã đè lên người cô, đầu gối hắn dạng bắp đùi cô rahai bên, bờ ngực rắn chắc lập tức bao phủ phía trên cô.

Lần đầu tiên, Phương Thiệu Hoa tản mátra khí thế cường đại như thế trước mặt cô. Hắn lúc này như một con sóihoang dã, hai mắt nhìn cô đầy lạnh lẽo.

“Phương thiếu, rốt cuộc thì anh muốn cái gì?” Kiều Na cũng lạnh lùng nhìn hắn.

Phương Thiệu Hoa nhìn khuôn mặt xinh đẹp mang theo tức giận của cô, trầm giọng nói: “Tổng thanh tra Kiều đâykhông phải thích nhất là làm giao dịch sao? Tôi có một cuộc giao dịch,muốn hợp tác với cô. Tôi đầu tư năm trăm ngàn cho cô, nhưng đổi lại côphải làm người phụ nữ của tôi trong vòng một năm, cho đến khi đứa nhỏđược sinh ra”

Năm trăm ngàn là một số tiền đầy hấpdẫn, có năm trăm ngàn trong tay thì vấn đề túng quẩn hiện nay của cô lập tức có thể được giải quyết, hơn nữa còn hợp tác cùng Phương Viên, đâyhoàn toàn là sự trợ giúp không hề nhỏ. Tuy nhiên…

Đôi mắt Kiều Na xuất hiện sự ngoan độc: “Anh muốn tôi bán con tôi?”

“Cô không thể không nghĩ xấu cho tôiđược sao? Đứa bé này có một nửa dòng máu của tôi, tôi chỉ muốn chịutrách nhiệm với nó” Phương Thiệu Hoa gầm nhẹ. Hắn cảm thấy người phụ nữnày từ khi sinh ra đã hận hắn, cho đến lúc hắn chết đi mới thôi!

Mắt Kiều Na chợt lóe, hai người nhìnnhau ước chừng hơn mười giây, sau đó đôi môi đỏ mọng của cô nhếch lên,phun ra một chữ: “Được!”

Chỉ cần hắn không đánh chủ ý lên đứa bénày, lại còn có năm trăm ngàn, sao cô lại không làm chứ? Mặt khác, bênphía truyền thông cũng sẽ có cái để giải quyết, coi như một mũi têntrúng ba con nhạn.

Khóe môi Phương Thiệu Hoa cương cứng,sau đó vạch ra một nụ cười. Ánh mắt hai người đều lóe tia sáng, giốngnhư một tấm màn giăng lên giữa trận đấu, rốt cuộc lại không biết lần này ai thua ai thắng.

Ngày hôm sau Tô Mộc Vũ đọc thấy tin tứctrên báo. Hai ngày trước hai người bọn họ còn tranh đấu lẫn nhau, khôngngờ hôm nay bỗng nhiên lại tuyên bố sẽ hợp tác. Cô ấy hoảng sợ, lập tứcgọi điện thoại, hỏi: “Kiều Na, hai người đang chơi cái trò gì vậy?”

Kiều Na cầm một miếng sandwich đưa vàotrong miệng, nhình cô ăn sáng như một con mèo nhỏ ngủ gà ngủ gật “Khôngcó gì, chị an tâm đi. Sau khi hợp tác kết thúc, em với hắn ta sẽ lập ramột ranh giới rõ ràng”

Tô Mộc Vũ nhíu nhíu mày, lại hỏi: “Kiều Na, em muốn đùa với lửa sao?”

Kiều Na đáp: “An tâm, em rất lý trí, hơn nữa luôn chừa một cửa sau để đào tẩu”

Cúp điện thoại, Kiều Na cười nhẹ. Đùavới lửa sao? Có lẽ đúng như vậy, nhưng ngọn lửa này cuối cùng sẽ đốt ai, còn chưa có định đoạt đúng không?

Lúc Kiều Na cùng Phương Thiệu Hoa quangminh chính đại xuất hiện trong một nhà hàng Tây, hơn nữa lại đang dùngcơm thì bọn chó săn truy tin tức vụ scandal lần này cũng rời đi.

Kiều Na nhẹ giọng nói: “Phương thiếu, đám chó săn đó đi rồi, tay của anh có phải là nên buông ra hay không?”

Cánh tay vòng ngang thắt lưng cô củaPhương Thiệu Hoa vẫn không buông ra, ngược lại càng ôm sát thêm vàiphần. Hắn ghé vào bên tai cô, hơi thở đầy ái muội, nói: “Tổng thanh traKiều mà cũng biết thẹn thùng sao?”

Kiều Na híp mắt, xoay người ôm lấy cổhắn, đôi môi đỏ mọng đưa đến trước mặt hắn “Phương thiếu…” Hai chữ nhẹnhàng thốt lên, hơi thở phả lên chiếc cổ màu mật ong của hắn, nóng hổinhư một mảnh lông chim khều vào trái tim hắn.

Một luồng nhiệt trào xuống thân dưới,nhịp thở của Phương Thiệu Hoa lập tức thâm trầm. Thế nhưng Kiều Na lạibỗng nhiên buông lỏng hai tay, đôi môi đỏ mọng nhếch lên, cười một tiếng “Không ngờ Phương thiếu lại ngây thơ như vậy”

Phương Thiệu Hoa cảm thấy thân dưới củamình lúc này thật khó chịu, hắn cắn chặt răng muốn kéo yêu tinh kia trởvề. Thế nhưng Kiều Na đã nhanh chóng đeo kính râm, nhảy vào chiếc xe màu đó của cô, phất phất tay lái đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »