Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3496 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 219
trạm khắc thâm tình.

❊ ❊ ❊

Lúc Kiều Na mở mắt ra, âm thanh khàn khàn của Phương Thiệu Hoa truyền tới từ đỉnh đầu: “Đã tỉnh?”

Kiều Na mới phát hiện mình gối đầu lên trên đùi Phương Thiệu Hoa. Đứng lên, cô xoa xoa huyệt thái dương.

Cô nghĩ: Thói quen thật sự là một thứkhông tốt, một khi đã quen với hương vị của một người thì ngay cả phòngbị cũng sẽ lơi lỏng. Đây quả thật không phải là chuyện tốt.

Nhìn đồng hồ đeo tay, cũng gần mười giờ. Kiều Na vội đẩy cửa xe ra định quay lại công ty. Không ngờ khi cửa xevừa mới bị đẩy ra đã bị đóng lại, cô quay đầu nhìn Phương Thiệu Hoa.

Phương Thiệu Hoa phịch một tiếng đóng lại cửa xe bên phía cô, tức giận tối hôm qua còn chưa cho tiêu, biểu cảm có chút âm trầm.

Kiều Na biết, hắn muốn tính toán chuyện tối hôm qua với mình.

Quả nhiên, Phương Thiệu Hoa hừ lạnh mộttiếng, giữ chặt người của cô mà nói: “Kiều Na, cô xem mình là cái gì màdám cúp điện thoại của tôi hả? Đừng nghĩ rằng tôi không dám trừng trịcô”

Kiều Na không nói một cậu, lẳng lặng nhìn Phương Thiệu Hoa.

Ánh mắt kia như đang cẩn thận quan sát linh hồn tận sâu bên trong con người hắn. Phương Thiệu Hoa nhíu mi, hỏi: “Nhìn cái gì?”

Kiều Na nở nụ cười, đáp: “Không có gì, anh cứ tiếp tục đi”

Bị loại thái độ này của cô làm cho ákhẩu không trả lời được, Phương Thiệu Hoa quả thật muốn cắn cô một cái.Di động đúng lúc vang lên, cho đến một lúc sau Phương Thiệu Hoa mới chịu ngưng cơn giận lại mà bắt máy.

Khi vừa bắt điện thoại, sắc mặt của Phương Thiệu Hoa chợt thay đổi.

Kiều Na chưa từng thấy vẻ mặt như thếcủa hắn, sắc mặt trắng bệch, môi cũng bắt đầu run rẩy như thất hồn lạcphách. Cô dò hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Phương Thiệu Hoa ném điện thoại trong tay, gầm nhẹ: “Câm mồm!” Sau đó hắn giẫm mạnh chân ga.

Khoảnh khắc chân ga bị giẫm mang theo quán tính, trán Kiều Na bị đập vào tấm kính thủy tinh phía trước.

Chiếc xe lao đi mạnh mẽ như được kéo bởi hai trăm con ngựa. Bụng Kiều Na trống trơn, đêm qua lại chỉ uống mỗi cà phê, trong bụng một trận nhộn nhạo thiếu chút nữa là nôn ra.

Cô bịt mệng, nghĩ thầm: Rốt cuộc hắn làm sao vậy?

Chiếc Hummer một đường rít gào chạy đếnbệnh viện. Trước cổng bệnh viện, không kịp chờ xe hoàn toàn dừng lại,Phương Thiệu Hoa đã nhảy ra khỏi xe, tựa hồ đã quên đi sự tồn tại củaKiều Na.

Kiều Na đi theo phía sau.

Phương Thiệu Hoa như hóa thú, cắm đầucắm cổ chạy, đẩy ngã không biết bao nhiêu người. Sau đó, hắn bắt lấy một anh chàng bác sĩ, giận dữ hét: “Cô ấy đâu?”

Bác sĩ nhận ra là Phương thiếu, lập tức run run dẫn hắn lên lầu.

Y tá riêng của Vệ Nhu Y đứng bên ngoàiphòng cấp cứu, thấy Phương Thiệu Hoa vừa tới liền lau nước mắt, nói:“Phương thiếu… Hai tiếng trước đột nhiên cô Vệ co rút cả người, nhịp tim giảm xuống đột ngột, huyết áp cũng giảm xuống rất nhanh. Tôi… tôi…”

Y tá sợ run, Phương Thiệu Hoa không rảnh nghe cô ta ấp a ấp úng liền kéo cổ áo chủ nhiệm khoa ngoại, đôi mắt hắn đỏ ngầu “Cô ấy ra sao rồi?”

Chủ nhiệm khoa ngoại bị nắm cổ áo, lậptức đáp: “Phương thiếu xin bình tĩnh, bệnh nhân kéo dài bảy năm đã là kỳ tích rồi. Bây giờ chức năng của toàn bộ cơ thể đã suy thoái, hô hấpcũng suy kiệt, nói thẳng ra chính là ‘đèn cạn dầu’. Bác sĩ chúng tôicũng bất lực, xin ngài…”

Phương Thiệu Hoa nghe thấy câu này, đồng tử bỗng dưng phóng đại. Hắn vung nắm tay đến, bạo phát “Dựa vào cái gìmà ông phán cô ấy tội chết hả? Dựa vào cái gì? Ông chữa không được thìgọi người khác tới chữa, nếu toàn bộ thế giới này đều chữa không được,tôi sẽ khiến cho tất cả các người đều phải chôn cùng cô ấy!”

Nhất thời, cả phòng đều đại loạn.

Lúc Kiều Na đuổi tới thì chính là nhìnthấy tình trạng như thế này. Phương Thiệu Hoa như dã thú phát điên, cônhíu nhíu mày, bước lên phía trước giữ chặt hắn, hỏi: “Đã xảy ra chuyệngì? Anh bình tĩnh một chút đi”

Giờ phút này Phương Thiệu Hoa đã phátđiên, ai cũng không nhận ra. Hắn đẩy Kiều Na ra, hai mắt đỏ ngầu mà rống lên: “Bình tĩnh? Bảo tôi bình tĩnh như thế nào hả? Cô ấy là người tôiyêu nhất đó!”

Một câu bạo rống khiến toàn thân Kiều Na như bị đóng băng.

Cả người bị Phương Thiệu Hoa đẩy ra va chạm với bức tường, dao động đến nỗi trái tim cô cũng run rẫy.

Người hắn yêu nhất? Khó trách lại như vậy. Kiều Na cúi đầu cười cười, ‘nhân chi thường tình’ (1), người con gái hắn yêu nhất gặp chuyện, đương nhiên sẽ phải kích động.

(1) Nhân chi thường tình: Tình cảm bình thường của nhân loại.

Có một y tá thấy sắc mặt tái nhợt của cô, vội đến đỡ: “Cô không sao chứ?”

Kiều Na khoát khoát tay: “Tôi không sao”

Lúc đám người Phong Kính biết tin đã lấy tốc độ nhanh nhất chạy đến. Phong Kính cùng Tiền Phong lập tức nhảy qua chế ngự Phương Thiệu Hoa đang phát điên.

Tô Mộc Vũ nhìn thấy Kiều Na đang dựa vào vách tường, lập tức chạy đến hỏi: “Kiều Na, em không sao chứ?” Trongmắt cô ấy tràn đầy lo lắng “Em đang mang thai, nơi này không thích hợpđể em ở lâu, trước tiên theo chị về nhà đã”

Kiều Na quay đầu lại cười, gật gật đầu, sau đó chậm rãi đi ra ngoài.

Trên hành lang, hai chân Kiều Na bỗng nhiên run lên, một sợi tơ máu chói mắt chậm rãi chảy xuống từ hai đùi trắng nõn của cô.

Tô Mộc Vũ cả kinh, lập tức đỡ lấy cô: “Kiều Na! Bác sĩ, bác sĩ, mau cứu người…”

Kiều Na vươn tay, ý bảo mình không sao. Thế nhưng một chữ cũng chưa nói được đã lâm vào hôn mê.

Một ngày hỗn loạn.

Phương Thiệu Hoa vẫn canh giữ ngoài cửaphòng cấp cứu của Vệ Nhu Y, một bước cũng không chịu đi. Mà ngay tạikhoa phụ sản cách hai tầng lầu, Kiều Na được đẩy vào phòng cấp cứu.

Tô Mộc Vũ ngồi trên ghế dài chờ đợi,móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Không bao lâu sau, Chu Hiểu Đồng cũng chạy tới, hỏi: “Kiều Na thế nào rồi chị?”

Tô Mộc Vũ lắc đầu, bác sĩ vẫn chưa ra.Lần trước Kiều Na đã trải qua một lần động thai, lần này đã là lần thứhai, không chỉ có thai nhi mà ngay cả người mẹ cũng có thể gặp nguyhiểm.

Tính tình Chu Hiểu Đồng nóng nảy, lậptức xắn tay áo muốn đi tìm Phương Thiệu Hoa tính sổ, lại bị Tô Mộc Vũgiữ lại. Tình huống bây giờ đã rất rối ren nên không thể gây rối thêmnữa, lúc này chỉ mong Kiều Na có thể bình an.

Người cảm thấy bình yên trong giờ phútnày, ngược lại là Kiều Na. Cô như nằm mộng, mơ thấy rất nhiều chuyện, có những chuyện cô đã từng cố gắng quên đi.

Cô nhớ lại cảnh cha mình qua đời trướcđây, cảnh mẹ mình tái giá. Nhớ lại lúc mình bỏ nhà đi năm mười tám tuổi, đến thành phố S này. Nhớ lại căn phòng đen tối kia, nơi cô mất đi lầnđầu tiên thuần khiết của một người con gái. Cô nhớ lại rất nhiều, rấtnhiều chuyện. Cuối cùng nhớ lại đêm đó, cái đêm mà chân cô bị chuột rút, có một đôi tay mạnh mẽ nhưng mềm mại đã mát xa giúp mình.

Nhớ đi nhớ lại, khóe miệng cô cong lên một nụ cười thản nhiên, sau đó mở mắt.

Chu Hiểu Đồng trở về trông nom mấy đứanhỏ còn Tô Mộc Vũ phải ở lại chăm sóc cho Kiều Na cả một đêm. Khi thấycô tỉnh lại, cô ấy liền hỏi: “Em cảm thấy thế nào? Còn đau không? Maymắn đứa nhỏ không sao, nhưng thân thể em lại bị tổn thương không nhẹ.Bác sĩ đã dặn phải nghỉ ngơi điều dưỡng thật tốt, nếu không đứa nhỏ nàysẽ rất khó giữ”

Kiều Na lắc đầu, nói bằng thanh âm khàn khàn: “Bên kia sao rồi? Em muốn đi xem một chút”

Tô Mộc Vũ không đành lòng, nói: “Kiều Na… em…” Đừng làm khó dễ bản thân mình.

Nhưng cô ấy vẫn không ngăn được sự kiêntrì của Kiều Na. Ca cấp cứu của Vệ Nhu Y đã xong, không nói thành công,chỉ là có thể duy trì được sự sống cho bệnh nhân. Phương Thiệu Hoa quỳmột gối trước giường bệnh Vệ Nhu Y, im lặng ngắm nhìn cô ấy như một bứctượng điêu khắc.

Cách một tầng thủy tinh thật dày, Kiều Na nhìn cô gái đang nằm trên giường, cô nghĩ: Thì ra, đây chính là cô gái hắn yêu nhất.

Kiều Na xoay người, ngẩng đầu mỉm cười, sau đó hít sâu một hơi đi ra khỏi bệnh viện.

Bầu trời ngày hôm nay thật đẹp!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »