Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3677 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 222
không tới lượt hắn ra giá!.

❊ ❊ ❊

Radio sân bay không ngừng thúc giục hành khách đến quầy đăng ký.

Trước cổng vào khu vực riêng cho hành khách soát vé, Tô Mộc Vũ nhìn Kiều Na vẫn rất bình tĩnh mà nói lời tạm biệt.

Tô Mộc Vũ nắm chặt tay cô, thở dài nói:“Kiều Na, em đừng gạt chị nữa. Nếu như em không thương anh ta thì sẽkhông quyết định sinh đứa con này. Chị cũng là phụ nữ, em không thể gạtđược chị đâu. Cho dù em có giỏi ngụy trang vẻ ngoài như thế nào thì cũng đừng làm nữa, không giấu nổi chị nữa đâu…”

Kiều Na đình trệ trong một giây, nhưngcũng chỉ một giây mà thôi. Sau đó cô đeo kính đen, nụ cười trên mặt vẫnxinh đẹp cùng kiêu ngạo như thế “Thì sao? Cho dù em có yêu anh ta thì em vẫn là Kiều Na, sẽ không thay đổi vì bất kỳ một ai khác”

Cô thừa nhận, từ rất lâu mình đã coitrọng hắn, cho nên ở quán bar đêm đó mới cam nguyện làm những chuyện áimuội với hắn. Thế nhưng cô là một người lý trí, sớm nhận rõ hai ngườibọn họ là người sống trong hai thế giới khác nhau. Cô thật không ngờ sẽmang thai ngoài ý muốn, càng không ngờ… vì đứa con này mà khiến cả haiphải dây dưa lẫn nhau.

Cô thích hắn, nhưng rồi sao? Tình yêu của cô cho dù có rẻ mạt cũng không tới lượt hắn ra giá.

Cũng giống như câu cô đã nói: Cho dù cô có yêu hắn ta thì cô vẫn là Kiều Na, sẽ không thay đổi vì bất kỳ một ai khác.

Tô Mộc Vũ chăm chú nhìn bóng lưng kiêungạo như nữ vương của Kiều Na đang dần dần biến mất sau cánh cửa kiểmtra giấy tờ tùy thân, sau đó được một chiếc máy bay quốc tế mang lên bầu trời, rời xa khỏi thành phố này, đất nước này.

Lúc Phương Thiệu Hoa tỉnh lại đã là quá trưa.

Hắn xoa nhẹ đầu, sau đó nhận thấy mìnhđang ở trong nhà Kiều Na. Đối với chuyện xảy ra ngày hôm qua, hắn khôngnhớ một chút nào, thậm chí còn quên tại sao mình lại ở chỗ này.

Rõ ràng là đang uống rượu, tại sao lại đến đây?

Trong đầu hắn mơ hồ hồi tưởng lại một số chuyện tối hôm qua, bỗng dưng biến sắc. Hắn vội vàng vén chăn lên đitìm Kiều Na. Hôm nay là cuối tuần, cô không đi làm, nhưng cả căn nhà đều không thấy bóng dáng, gọi điện thoại cũng không bắt máy.

Tim Phương Thiệu Hoa không hiểu sao lạirun rẫy, vô tình liếc đến chiếc laptop trên bàn của cô. Máy chưa tắt,màn hình vẫn chỉ đang trong chế độ sleep. Hắn quơ quơ con chuột, bỗngnhiên hai mắt trừng thật to.

Đây là trang web đặt vé máy bay quamạng. Trái tim hắn bỗng dưng hốt hoảng, vội vàng tìm kiếm thông tin đơnđặt cuối cùng. Chiều nay hai giờ, máy bay sẽ cất cánh.

Phương Thiệu Hoa điên cuồng xông ra ngoài, ngăn lại một chiếc taxi, gầm nhẹ: “Đến sân bay, mau!”

Bây giờ là 1:45, còn mười lăm phút nữa là hai giờ. Hắn phải ngăn cản cô, nhất định phải ngăn cản cô!

Thế nhưng khi hắn mang cả người đầy mồhôi chạy đến sân bay, cũng không có tìm được Kiều Na mà chỉ nhìn thấy Tô Mộc Vũ đến đưa tiễn. Hắn lập tức xông lên trước, gấp gáp hỏi: “Kiều Nađâu?”

Tô Mộc Vũ không trả lời, vung tay tátlên mặt hắn một cái. Chưa từng thấy Tô Mộc Vũ nghiêm túc như thế, bàntay lại dùng nhiều sức như thế.

Một bạt tai, thẳng thắn đánh vỡ giấc mộng của Phương Thiệu Hoa.

Tô Mộc Vũ thản nhiên đáp: “Đây là em thay Kiều Na gửi cho anh!”

Cô nhìn hắn, nói tiếp: “Còn những lờinày nữa: Phương Thiệu Hoa, anh nhất định sẽ hối hận, bởi vì vĩnh viễnanh cũng không biết anh đã phạm vào sai lầm như thế nào” Dứt lời, Tô Mộc Vũ vòng qua hắn, không nói một chữ rời khỏi sân bay.

Phương Thiệu Hoa ngơ ngác đứng giữa phitrường rộng lớn, hai bên người đến người đi tấp nập. Thế nhưng hắn lạiđột nhiên cảm thấy trống vắng, hốt hoảng, giống như một thứ gì đó trongcơ thể hắn đã bị khoét đi. Không thể nói rõ đau như thế nào, chỉ biếthắn phải khom người xuống, ôm chặt ngực thật lâu.

Máy bay trên đầu bay qua, hắn biết, Kiều Na vĩnh viễn kiêu ngạo như nữ vương… đã đi rồi.

Kiều Na rời khỏi, bên ngoài tựa như cũng không làm thay đổi bất cứ điều gì. Ngày lại qua ngày, làm việc thì vẫnlàm việc, cuộc sống vẫn cứ tiếp tục. Chỉ là người sáng suốt đều có thểnhận ra, Phương Thiệu Hoa đã dần dần thay đổi.

Sau khi nhận cái tát kia của Tô Mộc Vũ,hắn cũng không tỏ vẻ gì bên ngoài. Hắn lại trở về cuộc sống với rượu như trước đây, vài ngày lại đổi một người bạn gái, lại vì chén cơm của đámphóng viên mà tạo cho họ một ít tư liệu. Hắn thường xuyên một mình đếntrước mộ Vệ Nhu Y uống rượu, uống thì cũng chính là một đêm. Sau đó mộtcâu cũng không nói, bị Tiền Phong hoặc Phong Kính kéo về nhà.

Nếu trước kia dùng hai chữ “càn quấy” để diễn tả một Phương Thiệu Hoa, vậy thì bây giờ chính là “trầm tĩnh như tảng đá”.

Tăng ca, có đôi khi là tăng ca cả đêm,sau đó nửa đêm chạy xe đến trước cổng công ty của Kiều na chờ đợi, đợicho đến hừng đông lại đi. Vòng đi vòng lại như một thần thoại.

Có đôi khi hắn suy nghĩ, rốt cuộc thì Kiều Na là gì đối với hắn?

Có lẽ cô chỉ hấp dẫn hắn, người phụ nữnày mang trên mình hơi thở mị hoặc bẩm sinh, khiến cho lòng người mêmuội. Có lẽ chỉ một lần có duyên, chỉ là không ai sẽ nghĩ đến lại dùngphương thức như thế để kết thúc.

Hắn yêu cô sao? Đáp án của vấn đề nàythật sự rất phức tạp, chính hắn cũng không rõ. Thế nhưng mỗi khi nhớ tới cái ngày cô rời đi, trái tim lại đau đớn vô lý do.

_______________________

Một năm sau, thành phố Paris, nước Pháp.

Phương Thiệu Hoa nhận lời mời tham giamột cuộc hội nghị hợp tác quốc tế. Sau khi kết thúc, hắn ngồi trong xexoa xoa trán, nói với tài xế: “Quay về khách sạn”

Vì cuộc hội nghị này, hắn đã chuẩn bịsuốt một tuần. Đối tượng hợp tác lần này chính là ông trùm thương mạicủa nước Pháp, đối phương cũng có ý định tham gia vào thị trường béo bởcủa Trung Quốc. Nếu như có thể hợp tác với đối phương, thanh danh củaPhương Viên sẽ lan rộng trên thị trường thế giới. Thế nhưng yêu cầu củađối phương cũng rất hà khắc, tìm lợi nhuận trong một khe hẹp quả thậtchính là cuộc khiêu chiến của thương nhân.

Xoa nhẹ mi tâm, hắn đảo mắt nhìn ra quan cảnh bên ngoài của nơi được xưng tụng là thành phố lãng mạn. Mỗi mộthơi thở nơi đây dường như cũng đều ôm ấp tình cảm.

Xe tăng tốc dần, ánh mắt Phương Thiệu Hoa chợt lóe khi nhìn thấy một thân ảnh mặc váy đỏ rực bên đường. Hắn hét lớn: “Dừng xe!”

Lái xe không biết làm sao vậy, vội phanh lại.

Phương Thiệu Hoa đẩy cửa xe chạy vội rangoài. Trên đường, rất nhiều cô gái tóc vàng tóc đen, chân giẫm giày cao gót tản bộ, hấp dẫn mọi ánh mắt.

Phương Thiệu Hoa tìm một vòng cũng không thấy thân ảnh váy đỏ lúc nãy, hắn có chút mệt mỏi lên xe, nhắm mắt lại. Chắc là nhìn lầm rồi, chỉ một chiếc váy màu đỏ mà thôi, ở đây nhiềungười như vậy tại sao có thể dễ dàng trùng hợp gặp nhau chứ?

Thế giới lớn như vậy, loài người lại nhỏ bé như vậy, xác suất hai người gặp nhau chỉ có một phần trăm ngàn vạn.

Xe lại chậm rãi chạy, hắn cũng khôngbiết cách đó khoảng một trăm thước, có một cô gái mặc váy đỏ, đeo kínhđen, chân mang giày cao gót bước vào trong xe. Trong tay cô gái này còncầm một chiếc di động, ánh mắt đầy ý cười nói qua điện thoại: “Phàm Phàm còn đang ngủ sao? Được rồi, tôi sẽ về sớm”

Tắt điện thoại, cô gái kia tháo kính đen xuống, lộ ra khuôn mặt mỹ lệ đầy mị hoặc.

Đúng vậy, là Kiều Na. Cô đóng cửa xe, giẫm chân ga. Xe chạy ngược hướng với xe của Phương Thiệu Hoa, càng lúc càng xa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »