Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3696 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 216
đùa với lửa.

❊ ❊ ❊

Kiều Na vẫn còn duy trì một tia lý trí cuối cùng: “Đứa nhỏ… con…”

Hơi thở của Phương Thiệu Hoa nặng nề,một ngụm cắn lấy viên anh đào mê người “Không sao… Bác sĩ nói, sau batháng, chỉ cần nhẹ nhàng là được…”

Kiều Na ngẩng cổ lên, ngâm ra một tiếng rên rỉ, đôi tay vòng ra ôm lấy tấm lưng rộng lớn của hắn.

Một động tác nho nhỏ này như đang cổ vũ, khiến cho nụ hôn của Phương Thiệu Hoa càng thêm nóng bỏng. Đôi tay tolớn ôm chặt eo cô, đi dần xuống dưới, hôn lên chiếc bụng vẫn còn bằngphẳng, nhẹ nhàng như vậy giống như đang hôn lấy đứa nhỏ đang ngủ phíabên trong.

Cả người Kiều Na run rẫy, những ngón tay thon dài khẽ vuốt vòng eo cường tráng của hắn. Yếu hầu của Phương Thiệu Hoa phát ra một tiếng cười khẽ, tiếp tục hôn môi, nhưng vẫn không chịucho cô món ngon.

Kiều Na kéo hắn đến trước mặt mình, đôimắt híp lại, môi đỏ không ngừng mím lại, mở ra những âm thanh nho nỏ“Phương thiếu… không được sao?”

Đồng tử Phương Thiệu Hoa co rụt lại. Bịnghi ngờ phương diện không có năng lực, bất kỳ tên đàn ông nào cũng sẽchịu không nổi. Hắn nheo mắt nhìn người phụ nữ đến giờ phút này cũngkhông chịu nói ra lời thật lòng, sau đó một ngụm cắn lấy cổ của cô.

Lần trước hắn liền phát hiện, nơi đây là điểm nhạy cảm của Kiều Na. Quả nhiên Kiều Na lập tức ưỡn người, giốngnhư một con cá nằm trên thớt chờ người ta đến làm thịt.

Trong nháy mắt xâm nhập vào bên trong,hai người đều giật mình một cái. Kiều Na khẽ rên rĩ, ngay lập tức bịPhương Thiệu Hoa nuốt vào trong miệng.

Móng tay của cô đâm thật sâu vào tấmlưng trần của hắn. Loại cảm giác này giống như cả người bị chiếm lĩnh,khiến cho cô rùng mình.

Động tác của hắn rất nhẹ, rất chậm,giống như một người tinh tế nghiền nát những lá thuốc nhỏ, cũng giốngnhư từng cơn sóng biển vỗ vào bờ. Cả người hai người đều ướt đẫm, hailàn da trái màu như miếng nhựa cao su dán chặt lấy nhau, không muốn chia lìa.

Kiều Na cảm thấy có giọt mồ hôi chảy từtrán hắn rơi vào mặt mình. Cô vươn tay chạm nhẹ lên vật thể đang cươngcứng của hắn, Phương Thiệu Hoa ngay lập tức bắt lấy cổ tay cô.

Động tác ra vào càng lúc càng nhanh nhưmất kiểm soát, lúc thì vô cùng chậm, lúc lại nhanh như đòi mạng. Kiều Na chưa bao giờ được cảm thụ cảm giác như vậy, giống như muốn một lần rửasạch toàn bộ giác quan từ trên xuống dưới trên người cô.

Đêm dài như vậy, mãi cho đến gần sáng, cuộc mây mưa mới chậm rãi dừng lại.

Cho dù Kiều Na có kiên cường bao nhiêucũng khó chống đỡ được mà ngủ thiếp đi. Phương Thiệu Hoa nhìn người phụnữ dưới thân mình, mái tóc dài bện chặt lên khuôn mặt đẫm mồ hôi của cô, hai má phớt hồng. Lúc này đang ngủ, sự sắc bén kiêu ngạo bình thườngnhư bị tẩy đi, cô chỉ uốn người nằm trong lòng ngực của hắn, rốt cuộccũng có bộ dạng của một cô gái.

Nhìn thấy bộ dáng này của cô, thân thểđột nhiên lại xúc động. Hắn vội xuống giường, lao vào toilet tắm qua một lần. Hắn bị làm sao vậy? Bình thường hắn chưa từng mất khống chế nhưvậy.

Tắm rửa xong, hắn khoác áo tắm đi ra ngoài, đứng bên giường nhìn Kiều Na đang ngủ, chần chờ.

Kiều Na xoay người, trong miệng vô ý nỉ non: “Lạnh…”

Phương Thiệu Hoa thật không có thói quen ôm người khác ngủ. Trước kia mỗi lần phát tiết xong, lập tức bảo nhữngngười phụ nữ kia cút đi, hoặc là đi vào phòng khách mà ngủ. Thế nhưng…hắn nhìn bầu trời đang chiếu rọi ra tia sáng đầu tiên, lại bò lên giường ôm Kiều Na vào trong lồng ngực của mình, nhắm mắt lại, ngủ.

Hắn quy kết những động tác này cho một nguyên nhân là… lười.

Kiều Na theo bản năng hướng tới nơi ấm áo, hai cánh tay bò lên lồng ngực của hắn…

Ngày hôm sau, lúc Kiều Na mở mắt ra liền nhìn thấy trên người mình là một bộ áo ngủ. Một cô giúp việc gõ cửatiến vào, nói: “Cô Kiều, cô đã tỉnh rồi. Cậu chủ sai tôi làm bữa sáng,xin hỏi là cô muốn ăn ở đây hay xuống lầu ạ?”

Kiều Na đáp: “Cám ơn, tôi tắm xong sẽ xuống dưới”

Cô xoay người tìm quần áo, lại nhìn thấy một chiếc hộp giấy đặt trên ngăn tủ bên giường. Kiều Na mở ra, nhìnthấy là một bộ đồ lót cùng đồng phục công sở.

Mà trong toilet, một bộ dụng cụ vệ sinhmới toanh đã được chuẩn bị. Kiều Na không khỏi bật cười. Đây là gì vậy?Một chút dịu dàng nho nhỏ của Phương thiếu à?

Tắm rửa, thay quần áo, xuống lầu.

Trên bàn bày một phần cháo thịt, sữa đậu nành, bánh bao và xíu mại. Bên cạnh là một phần sandwich ốp la cùng bơđậu phộng. Bữa sáng theo truyền thống Trung Quốc và phương Tây đều đượcchuẩn bị tốt, khiến cho người ta có chút lo sợ.

Người giúp việc nói: “Cậu chủ nói cô cóthể chọn bất kỳ món nào. Sau này cô sẽ sống ở đây, bữa sau muốn ăn gì cứ nói cho tôi biết, tôi nhất định sẽ chuẩn bị thật tốt”

Kiều Na nghe, chỉ kéo ghế ra ngồi xuống. Cô không nói gì, chỉ kéo tô cháo thịt đến, từng muỗng nuốt vào bụng. Ừ, mùi vị cũng không tệ.

Trên đường đi làm, Kiều Na gọi điện thoại cho Phương Thiệu Hoa: “Phương thiếu, xin hỏi anh muốn bao nuôi tôi sao?”

Lúc đó, Phương Thiệu Hoa đang ký tên lên một hợp đồng, bút máy trong tay dừng lại, đáp: “Xem ra tổng thanh traKiều rất không vui vẻ chấp nhận”

Kiều Na cười đến xinh đẹp động lòngngười “Được, vậy cám ơn Phương thiếu đã chiêu đãi” Có chỗ ở, có ngườinuôi, cô cũng không phải đứa ngốc, lợi ích từ trên trời rơi xuống, ngugì không hưởng, không phải sao?

Cúp điện thoại, Phương Thiệu Hoa tiếptục ký tên lên những bộ hồ sơ còn lại. Lúc sau, khi ngẩng đầu nhìn thấybiểu tình như gặp quỷ của thư ký, liền hỏi: “Sao vậy?”

Thư ký vội vàng lắc đầu như trống bỏi,tiếp nhận hồ sơ rồi rời khỏi văn phòng. Cửa đóng lại, thư ký cẩn thậnvuốt ngực. Ôi mẹ ơi, Phương thiếu vừa cười sao? Ôi trời ơi, chẳng lẽ hôm nay đã đến ngày tận thế?

Bên kia, Kiều Na cất di động, đi vào công ty.

Chuyện tối hôm qua, cô nhớ rõ không phải do Phương Thiệu Hoa ép buộc, phải nói là “anh tình tôi nguyện”.

Cô có thể nói đến hai chữ “tình cảm” với Phương Thiệu Hoa sao? Có lẽ bây giờ còn chưa có, chỉ là trong lúc côchật vật nhất, có một bàn tay nâng đỡ mình như vậy cũng giúp cô pháttiết mệt mỏi. Cô là một “cường nhân” (1), đúng vậy, nhưng “cường nhân” cũng sẽ có lúc cảm thấy lạnh lẽo.

(1) “cường nhân”: Cường là mạnh mẽ,cường nhân là người mạnh mẽ. ngoài ra còn có một phần nghĩa thú vị nữađó là từ “cường” ở đây là “tiểu cường”, là tên gọi khác của con gián :v. Ý nói Kiều Na là một người phụ nữ mạnh mẽ, đập hoài không chết.

Cũng giống như cô đối với Chung Kìnhcũng không phải là yêu, chỉ là một lúc cô đơn sẽ đặc biệt nhớ đến mộtnơi ấm áp để dựa vào. Cho nên lúc Chung Kình tỏ tình, rồi cầu hôn, côcũng có thể lập tức bứt ra, đơn giản chỉ là vì cô không có một chút tình cảm nào giành cho hắn ta.

Nhưng lúc này đây thì sao? Có lẽ Tô MộcVũ nói đúng, cô là đang đùa với lửa. Ngọn lửa này rốt cuộc sẽ là tựthiêu mình, hay là thiêu hắn đây?

Kiều Na nhíu mày, trước sau vẫn mangtheo nụ cười tao nhã nhưng kiêu ngạo đi vào công ty. Bởi vì trận đại náo tối hôm qua, tất cả mọi người đều tò mò hôm nay Kiều Na sẽ mang tâmtình sẽ là như thế nào đến công ty. Không ngờ lại hoàn toàn khác xanhững dự đoán của mọi người. Nữ vương vẫn chính là nữ vương, cho dù làlúc chật vật như thế, biểu tình vẫn trước sau như một.

Mị lực của Kiều Na, có lẽ là điều này.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »