Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3577 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 221
vết sẹo hình chữ thập.

❊ ❊ ❊

Người Phương Thiệu Hoa đầy mùi rượu,giống như mới trèo ra từ bình ngâm rượu. Chiếc cằm vốn bóng loáng giờphút này lại lún phún râu, gương mặt vốn thành thục anh tuấn nháy mắt đã thêm vài phần tang thương.!

Bị một chậu nước lạnh giội cho tỉnh, Phương Thiệu Hoa giật mình, ngẩng đầu nhìn Kiều Na.!

Kiều Na cũng chưa từng liếc mắt một cáiđến Phương Thiệu Hoa, cầm lấy túi xách, giẫm giày cao gót vượt qua hắn,xuống lầu, đi làm.!

Trời sập xuống thì vẫn phải làm việc,không phải sao? Trên trời cũng không rơi xuống cho một cái bánh nóng.Trên đời này không có gì có thể ảnh hưởng đến cô.!

Thế nhưng đây đã là lần thứ mười trongngày thư ký cẩn thận đánh giá cô, hỏi: “Tổng thanh tra, sao hôm nay chịhay xuất thần thế? Có phải mệt mỏi quá hay không?”!

Kiều Na tỉnh táo lại, xoa nhẹ ấn đường đáp: “Không sao”!

Thư ký đi rồi, Kiều Na tựa lưng vào ghế sa lon, ngẩng đầu nhìn trần nhà, thầm nghĩ: Mình làm sao vậy?!

Buổi tối khi về nhà, không ngờ PhươngThiệu Hoa vẫn còn nằm ở đó. Kiều Na cảm thấy chán nản, hắn muốn gì đây?Kiều Na cau mày, nói: “Phương thiếu, xin hỏi rốt cuộc ngài muốn làm cáigì vậy?” Trong giọng nói lại mang theo oán giận mà chính cô cũng khôngphát hiện ra.!

Lông mi Phương Thiệu Hoa run rẩy mấy cái, cũng chưa từng mở mắt.!

Kiều Na nhận thấy có chút khác thườngliền cúi người sờ lên trán hắn. Rất nóng! Phương Thiệu Hoa cau chặt haihàng chân mày, bộ dạng rất là khó chịu. Một bộ âu phục nhăn nhúm lại âmẩm do chậu nước lúc sáng của Kiều Na.!

Kiều Na cảm thấy thật buồn cười. Tên này bị điên sao? Muốn chết mà còn ráng lết đến đây để chết à? Muốn chếtcũng đừng làm bẩn nhà của cô chứ!!

Vốn không muốn quản hắn, nhưng lúc sắpđóng cửa lại nhìn thấy hai hàng chân mày cau chặt của hắn, cùng với khóe miệng phát ra tiếng rên rĩ nho nhỏ.!

Lúc Kiều Na kéo Phương Thiệu Hoa vàotrong nhà, chính cô cũng cảm thấy đầu óc mình có vấn đề rồi. Chẳng lẽsống cùng với thánh mẫu Tô Mộc Vũ quá lâu nên bị đồng hoá sao?!

Phương Thiệu Hoa phát sốt, cho dù bịKiều Na kéo vào nhà, ném vào bồn tắm lớn chứa nước nóng cũng không cótỉnh lại, chỉ là phải uống mấy ngụm nước mà thôi.!

Kiều Na cảm thấy thật có kẻ thù truyền kiếp tồn tại, mà Phương Thiệu Hoa đúng lúc lại chính là kẻ thù truyền kiếp của cô.!

Lột một thân quần áo ướt đẫm lạnh lẽocủa hắn ra, dùng nước nóng xối lên người hắn. Phương Thiệu Hoa cau mày,mở to mắt, nhìn thấy Kiều Na trước mặt mình liền một tay ôm lấy cô kéovào trong bồn tắm, ôm chặt lấy.!

Kiều Na không tránh, Phương Thiệu Hoa ôm thật chặt cô, giống như một kẻ sắp xuống địa ngục cố gắng ôm lấy tia sáng cuối cùng.!

Cả người Kiều Na cũng ướt đẫm, chiếc áosơmi trắng dán chặt lên người làm nổi bật thân thể có lồi có lõm. Phương Thiệu Hoa nâng mặt cô, hôn thật mạnh, đồng thời cũng vuốt ve thân thểxinh đẹp kia.!

Người hắn nóng lên.!

Mỗi một nơi đều nóng hừng hực kèm theo run rẫy. Kiều Na không hề tránh né, cuối cùng chỉ có thể để hắn tùy ý hôn môi mình.!

Hai người trưởng thành rúc vào một bồntắm nho nhỏ, nước ào ào tràn ra ngoài, âm thanh mút môi ái muội vanglên. Phương Thiệu Hoa đói khát hôn lấy đôi môi mềm của cô, ngón tay đẩyra hai bên vạt áo mò mẫm đi vào, vội vàng vuốt ve làn da mêm mại. KiềuNa ưỡn chiếc cổ thon dài lên, đôi mắt mê ly, khóe miệng khẽ phun ra mộttiếng rên rĩ ẩn nhẫn, hai tay vòng lấy tấm lưng rộng lớn của hắn.

Lúc hắn luồn tay vào áo cô, đôi môi hônlấy xương quai xanh của cô, trong miệng Phương Thiệu Hoa nhẹ nhàng nỉnon ra một cái tên: “Nhu Y…”!

Hai chữ này giống như một chậu nước lạnh tạt tỉnh Kiều Na. Cô đẩy mạnh Phương Thiệu Hoa ra, đi khỏi nhà tắm, cười lạnh.!

Kiều Na cô mặc dù không cao quý cũng không thể đi làm thế thân cho người khác.!

Vắt quần áo ướt nhẹp trên mặt đất lên xà phơi đồ, trong khoảnh khắc xoay người đó, Kiều Na đột nhiên nhớ mangmáng đến một vết sẹo phía sau lưng Phương Thiệu Hoa.!

Tim cô nhảy lên một nhịp, bước chân không tự chủ quay trở về, kéo bờ vai hắn.!

Đầu ngón tay tái nhợt của cô chậm rãivươn đến chỗ vết sẹo kia. Vạn phần không thể tin, ngón tay cô đè xuốngvết sẹo, phác hoạ mỗi một millimet. Đó là một hình chữ thập.!

Trong tích tắc đấy, cả người cô đều runrẫy. Đúng, chính là run rẫy, giống như cả linh hồn đều bị hút đi, cảngười đều là huyết nhục mơ hồ.!

Vết thương này cô biết, có lẽ cả đời này cô cũng không thể quên. Mười tám tuổi năm ấy, cô bị lừa đến quán bar,bị đưa vào một căn phòng tối đen. Trong bóng đêm, thân thể người đàn ông đó đè xuống, xé rách đi tôn nghiêm của cô, hủy diệt đi phần thân thểsạch sẽ còn sót lại của cô.!

Hắn còn nói gì? Hắn nói: “Câm miệng! Nếu đã bán cho tôi thì cũng đừng giả bộ thanh cao!”!

Câu nói kia, cả đời này cô đều không thể quên.!

Trong khoảnh khắc hắn đâm xuyên vào thân thể cô một cách tàn nhẫn, đầu ngón tay của cô đâm sâu vào tấm lưng trần của hắn, vô tình chạm phải một vết sẹo, rất sâu, hình chữ thập.!

Đêm hôm đó, cô không nhớ rõ từng chi tiết, chỉ nhớ có nỗi đau khôn cùng cùng vết sẹo này.!

Kiều Na từng nghĩ, nếu để cho cô gặp lại tên đàn ông đoạt đi lần đầu tiên kiêu hãnh của mình, cô sẽ làm sao? Làm sao bây giờ? Không có làm sao bây giờ cả, cô chỉ cười, nhợt nhạt cười,cười không chút âm thanh, cười đến sắc mặt tái nhợt, cười đến nước mắttràn đầy trong mắt.!

Nhìn xem, cười thật đẹp. Quanh đi quẩn lại một vòng lớn, lại trở về con đường cũ.!

Phương Thiệu Hoa, bi kịch bắt đầu từ hắn, lại cuối cùng trở thành cha của con cô…!

Kiều Na cười, tiếp tục cười, cả ngườingồi chồm hổm trên mặt đất, nước mắt ướt đẫm cả thảm trãi sàn. Một lúclâu sau, cô che mặt đứng dậy, đỡ Phương Thiệu Hoa ra khỏi bồn tắm, đặthắn lên giường, đắp chăn.!

Làm xong tất cả những chuyện này, cướcbộ của Kiều Na cũng có chút lảo đảo. Cô đi vào phòng tắm, dọn rửa sạchsẽ bồn tắm, thay một bộ quần áo sạch sẽ cho chính mình, sau đó đi ra ban công, đốt một điếu thuốc.!

Ánh lửa điếu thuốc lòe lòe trong bóng đêm, rọi lên gương mặt xinh đẹp của cô, cùng với khóe môi chứa nụ cười tái nhợt.!

Mới vừa nằm ngủ, Tô Mộc Vũ nhận đượcđiện thoại của Kiều Na liền kinh ngạc một chút. Sau khi nghe cô nóichuyện, cô ấy lại tiếp tục kinh hãi, cả người nhanh chóng tỉnh táo lại“Em đừng đi đâu cả, chị sẽ tới ngay!”!

Phong Kính giữ bải vai cô ấy, hỏi: “Có chuyện gì vậy?”!

Tô Mộc Vũ do dự một chút, chỉ nói: “Kiều Na có chút việc, em ra ngoài một chút, anh trông chừng bọn nhỏ nhé!”!

Lúc Tô Mộc Vũ vội vội vàng vàng chạytới, Kiều Na đang ngồi trong quán rượu, ánh đèn mờ nhạt trên đỉnh đầuđèn chiếu sáng vào khuôn mặt cô. Nhìn cô lúc này kiều mị xinh đẹp, lyrượu trong tay nhẹ nhàng lay động. Khi nhìn thấy Tô Mộc Vũ, Kiều Na liền mỉm cười, phất phất tay.!

Cô nói: “Mộc Vũ, cho em mượn tạm bả vai chị một chút đi”!

Có một loại người sẽ không bao giờ nóiđau khổ, bởi vì đã quen với việc mỉm cười. Cho nên những lúc đau khổ,biểu tình như thế này sẽ được thay thế cho những lời than thở.!

Bốn tiếng sau, Kiều Na mang hành lý lên máy bay.!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »