Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3711 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 205
mang thai ngoài ý muốn.

❊ ❊ ❊

Sắc mặt Phương Thiệu Hoa thâm trầm, nghiến răng nói: “Cô xem tôi là cái gì?”!

Người phụ nữ này rốt cuộc xem hắn là cái gì đây? Ngựa đực hay là lợn giống? Muốn chọc tức chết hắn mà!!

Kiều Na cảm thấy buồn cười liền đáp:“Xem cái gì là xem cái gì? Phương thiếu, chỉ cần dạo một vòng các quánbar đều biết Phương thiếu đâu quen phụ nữ lâu lắm là một tháng, vừa hếthạn liền vứt đi. Anh nói xem, tôi nên xem anh là cái gì?”!

Chẳng lẽ là ‘thánh yêu’? Vậy cũng quá buồn cười rồi!!

Dưới ánh đèn mờ, bờ môi đỏ mọng của Kiều Na khẽ cười, quả thật ma mị như yêu ma khiến cho loài người say đắm. Cô nhích người ngồi lên đùi Phương Thiệu Hoa, hai cánh tay trắng nõn vònglên cổ hắn, ghé vào lỗ tai của hắn mà khẽ nói: “Phương thiếu có muốnkhông?”!

‘Mê hoặc chúng sinh’!

Cô rõ ràng nhận thấy cơ thể căng cứngcủa Phương Thiệu Hoa, đúng vậy, Phương Thiệu Hoa đang nhẫn nhịn. Cho dùthân thể mềm mại trong lòng khiến cho hắn dường như không lối thoát, cho dù mùi hương thơm ngát như hoa anh túc nơi chóp mũi dễ dàng khơi lênlửa nóng nơi bụng dưới của hắn, cho dù hơi thở dần dần thâm trầm củamình, cho dù bây giờ hắn hận không thể trừng phạt yêu tinh này ngay tạichỗ… nhưng hắn vẫn phải nhẫn nhịn.!

Bởi vì một khi hắn chạm vào cô, há chẳng phải đang thừa nhận chính mình thật sự là ngựa đực, lợn giống hay sao?!

Khóe môi Kiều Na khẽ nhếch, nói: “Nếutổng giám đốc Phương không có hứng thú, tôi đây cũng không cần phục vụanh nữa” Nói xong, cô nhanh chóng xoay người, mở cửa xe.!

Phương Thiệu Hoa cảm thấy mình như bịđùa giỡn, từng chữ từng chữ dường như là từ trong kẽ răng mà ra: “KiềuNa, cô rất không biết điều!”!

Chưa từng có người phụ nữ nào dám đối với hắn như vậy, chưa bao giờ!!

Động tác nhảy xuống của Kiều Na khôngngừng lại. Cô quay đầu cười, trong mắt ánh lên tia sáng giảo hoạt: “Anh, tôi không tiêu hóa nổi. Nhưng tôi, anh cũng không chơi nổi. Đừng xemtôi như một con rối của anh, anh chọn nhầm người rồi. Hi vọng sau này,chúng ta… không gặp lại nhau nữa”!

Lúm đồng tiền của Kiều Na nở rộ như đóahoa anh túc giữa đêm tối. Sau đó, cô trèo vào một chiếc taxi, như mộtloài yêu tinh nhanh chóng biến mất trên đường.!

________________________!

Kiều Na biết đêm đó mình đã chọc cho Phương Thiệu Hoa tức giận đến điên người. Là cô cố ý!!

Gã đàn ông này vốn không dễ đối phó, bịhắn đeo bám nhất định sẽ thêm rất nhiều phiền phức. Từ lâu cô đã khôngcòn là một cô gái không biết gì, cũng chẳng có nhiều bản lĩnh chơi đùavới hắn, cho nên nhất định phải tốc chiến tốc thắng.!

Hiệu quả dường như cũng không tệ lắm, tối thiểu mấy tuần sau cũng không nhìn thấy hắn. Đối với lần này, Kiều Na thật vừa lòng.!

Thế nhưng gần đây cô cảm thấy khôngthoải mái, cũng không nói được đó là cảm giác gì, cô chỉ thấy mệt. Trước đây ba bốn đêm thức trắng, chỉ cần uống một ly cà phê đều có thể tỉnhtáo, nhưng gần đây đừng nói thức đêm, một khi quá mười hai giờ mà vẫnchưa ngủ liền rất mệt mỏi.!

Chu Hiểu Đồng còn nói giỡn rằng cô mang thai.!

Kiều Na giễu cợt, hiển nhiên không coi lời nói của cô ấy ra gì.!

Buổi sáng hôm sinh nhật, Kiều Na theothói quen soi mình trước gương. Cô gái trong gương vẫn rất xinh đẹp,nhưng cô biết rõ mình đã già rồi. Cô nở nụ cười tự giễu, vẫn đi làm nhưbình thường. Bệnh viện gọi đến đã có kết quả kiểm tra, mời cô đến lấy.!

Mãi cho đến buổi chiều Kiều Na mới đi. Lúc cầm tờ giấy xét nghiệm trên tay, cả người cô như rơi vào giấc mộng.!

Cô… mang thai?!

Ngay ngày cô tròn ba mươi tuổi, ông trời lại tặng cô một đứa bé. Cô kinh ngạc ngẩng đầu nhìn bác sĩ, bác sĩ nghĩ rằng cô mừng đến không tin nổi liền lặp lại một lần nữa: “Cô Kiều, chúc mừng cô, cô đã mang thai”!

Bác sĩ lại khẳng định, đối với Kiều Na mà nói cũng không chỉ tuyên án tội tử hình mà thôi.!

Hơn nữa tính tính ngày, thì ra là đêm đó… Cha của đứa bé này lại là…!

Kiều Na cắn ngón cái, cắn thật mạnh, đãrất nhiều năm cô chưa từng như thế này. Rất nhanh sau đó, cô đã tự đánhtỉnh mình. Bình tĩnh, Kiều Na, mày nhất định phải bình tĩnh.!

“Bác sĩ, chuyện này tôi hi vọng chị có thể giữ bí mật giúp tôi. Tôi không muốn có người thứ ba biết được”!

Bác sĩ có chút kinh ngạc, lại lập tứchiểu mà gật gật đầu: “Cô cứ yên tâm, đây là chuyện riêng tư của cô, bệnh viện chúng tôi tuyệt đối sẽ không tùy tiện tiết lộ”!

Kiều Na gật đầu cảm ơn, đi ra khỏi bệnh viện. Cô đứng trước cổng bệnh viện, bàn tay đưa lên bụng của mình.!

Mang thai ngoài ý muốn làm rối loạn toàn bộ trật tự của cô. Kiều Na cầm lấy di động, chần chừ, cuối cùng lại không bấm số.!

Cô không định nói chuyện này cho bất kỳngười nào biết. Đứa nhỏ này là của cô, chỉ là của một mình cô. Tuy rằngcái gã cha của đứa nhỏ này thật có chút khó giải quyết, nhưng nếu ôngtrời đã tặng đứa bé này cho cô, cô muốn nó được sinh ra.!

Xoa nhẹ huyệt thái dương hơi đau, Kiều Na trầm ngâm, sau đó giẫm giày cao gót lên xe.!

Ngày hôm sau vẫn đi làm bình thường, thư ký nhìn thấy giày cao gót của cô thấp hơn cả bảy phân liền kinh ngạchỏi: “Tổng thanh tra, giày của chị?”!

Kiều Na ngẩng đầu, hỏi lại: “Sao?”!

Thư ký vội lắc đầu, không nói tiếp.!

Kiều Na đẩy tách cà phê trước mặt, nói: “Đổi thành trà đi, mai mốt tôi cũng không uống cà phê”!

Thư ký lại kinh ngạc, nói: “Dạ… dạ, emđã nhớ kỹ! Đúng rồi tổng thanh tra, lúc nãy phó tổng giám đốc công tyVăn Hóa – Long Diệu gọi điện thoại đến, tỏ vẻ muốn hợp tác cùng công tycủa chúng ta. Ngài ấy xin một cuộc hẹn để nói chuyện”!

Sau buổi triển lãm đợt trước, thanh danh công ty cô được nhiều người biết đến, không ít công ty đều tranh thủ cơ hội hợp tác. Cả giới nghệ thuật đều đua nhau tranh con cua thịt này.!

Nhưng vài lần nói chuyện cũng không phải rất hài lòng. Những công ty này chỉ muốn đầu tư ngắn hạn, đối với giớinghệ thuật gốm sứ cũng không có nhiều hứng thú. Trong khi hợp tác cùngnhững người như thế, kết quả cũng chỉ có thể là lợi ích kinh tế ngắnhạn, căn bản không thể phát triển trong tương lai. Kiều Na từ chối tấtcả, cô không thể vì một chút ích lợi nhất thời mà chôn vùi công ty vềsau, đó cũng không phải là phương án sáng suốt.!

Nghe thấy cái tên Long Diệu, Kiều Na cóchút hứng thú. Cái tên Long Diệu này luôn tự mình phát triển trong giớimỹ thuật tạo hình, nếu như có thể hợp tác với hắn có lẽ sẽ có kết quảtốt hơn.!

Kiều Na lập tức đáp ứng: “Được rồi, cô sắp xếp giúp tôi đi. Tôi tự mình đến nói chuyện với phó tổng Long này xem sao”!

Thế nhưng cô không nghĩ tới, cuộc gặp mặt bàn chuyện hợp tác này lại là một cạm bẫy!!

Ngay lúc nàng cô bỗng nhiên té xỉu trên bàn rượu, nhìn thấy giám đốc Hoàng bước ra từ sau cánh cửa. Đầu Kiều Na nổ ầm một tiếng!!

Kiều Na cố gắng khiến cho mình duy trì tỉnh táo, nói với phó giám đốc Long: “Anh có ý gì?”

Phó giám đốc Long Diệu xoa xoa hai tay,nói: “Xin lỗi nhé tổng thanh tra Kiều, tôi cũng chỉ là giúp bạn bè mộtchút thôi, tổng thanh tra Kiều đừng trách!” Tên kia mỉm cười, rồi xoayngười ra ngoài.!

Giám đốc Hoàng tổng nhe răng cười đitới, hừ lạnh một tiếng. Ông ta nắm cằm Kiều Na, nói: “Tổng thanh traKiều, không nghĩ tới chúng ta lại gặp mặt nhỉ? Lần trước tôi ăn của cômột cái thiệt thòi không nhỏ, bây giờ cô rơi vào tay tôi, cô nghĩ xemtôi sẽ hồi báo cô như thế nào?”!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »