Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3529 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 224
một đao cắt đứt.

❊ ❊ ❊

Đè Kiều Na lên vách tường, Phương ThiệuHoa nhấc đầu chôn sâu vào hõm vai của cô, vẫn không nhúc nhích, vòng tay cũng giữ chặt eo cô. Trong bóng đêm chỉ nghe thấy tiếng thở kịch liệtcủa hắn, giống như một loài thú ngủ đông liều mạng đè nén cảm xúc sắpbùng nổ.

Bị ghìm chặt, Kiều Na nhíu nhíu mày, cũng không nói gì.

Hai người cứ như hai kẻ địch, cứ giằng co lẫn nhau như đợi xem ai sẽ đầu hàng trước, ai sẽ nhận thua trước.

Một lúc lâu sau, Phương Thiệu Hoa chậmrãi ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm cô, cơ hồ là nghiếnrăng nghiến lợi phun ra hai chữ: “Kiều Na!”

Đôi mắt cô trong trẻo, yên tĩnh như mặt nước mùa thu. Cô nhẹ nhàng nhếch môi, nói: “Phương thiếu, có chuyện gì sao?”

Một câu hỏi, vô cùng đơn giản nhưng lại chặn ngang Phương Thiệu Hoa, khiến cho hắn không thể nói thêm lời nào.

Đúng vậy, có chuyện gì sao? Có chuyệngì để nói nữa sao? Bọn họ cũng có thể tạm xem là một nửa tình nhân, chodù bọn họ từng có những cử chỉ thân mật nhất trên đời, cho dù bọn họ còn có với nhau một đứa con… rồi thì sao?

Bọn họ chưa từng nói yêu nhau, chưa từng nói chuyện thẳng thắn với nhau, chưa từng thân thiết, ngoại trừ quan hệ nửa tình nhân ra thì ngay cả hai chữ “bạn bè” cũng chẳng có. Tàn khốclại chân thật như thế, chân thật lại buồn cười như thế. Bây giờ bảo hắnphải dùng thân phận như thế nào đến chất vấn cô đây? Làm sao có thể hỏi: Này, em dựa vào cái gì mà kết hôn?

Hắn không thể hỏi, cũng không hỏi được, bởi vì hắn không tư cách đó.

Phương Thiệu Hoa cắn răng, như một loàidã thú bị ép đến đường cùng. Ánh mắt hắn đỏ ngầu, cứ nhìn Kiều Na nhưthế. Ánh mắt sắc bén như muốn liều mạng xé rách lớp mặt nạ bình tĩnh của cô.

Thế nhưng không có, một chút sơ hở cũng không có.

Trong bóng đêm, ngọn đèn mê ly lập lòequa cửa sổ, rọi vào mặt cô, bao phủ một tầng sáng. Cô chỉ đứng trước mặt hắn, nhẹ nhàng cong đôi môi đỏ mọng lên, biểu cảm cực kỳ bình tĩnh. Hai hàng lông mi dài, khuôn mặt tinh xảo, đôi môi đỏ mọng, lại chói mắtngười nhìn.

Phương Thiệu Hoa giữ chặt eo cô, hắnmuốn hôn cô. Trong lòng thật khó chịu, cực kỳ khó chịu, giống như muốnbùng nổ. Nếu không tìm ra chỗ để phát tiết, hắn thật sự sẽ nổ tung.

Nhưng mà ngay khoảnh khắc hắn cúi ngườihôn cô, một cánh tay trắng nõn bỗng dưng bịt lại môi hắn. Kiều Na cườinhợt nhạt, nói: “Phương thiếu đừng quên, tôi bây giờ là vợ chưa cưới của người khác. Anh chơi không nổi đâu”

Đồng tử Phương Thiệu Hoa bỗng dưng corụt lại, hơi thở đình trệ trong khoảnh khắc đó. Hắn cứ trơ mắt nhìn Kiều Na tự nhiên rút tay về, sau đó không chút lưu luyến xoay người, cònquay đầu lại nhẹ nhàng cười nói: “Phương thiếu, chờ ngày tôi kết hôn,anh nhất định phải đến cho tôi chút mặt mũi đó”

Có gió thổi qua, thổi bay tà váy dài màu đỏ của cô, giống như yêu nữ xinh đẹp mê hoặc lòng người, không ai trênđời này sánh được.

Phương Thiệu Hoa câm lặng nhìn Kiều Namở cửa, bàn chân nhẹ nhàng bước vào, không chút do dự đóng cửa lại. Tiasáng cuối cùng khép lại từ khe cửa, ánh mắt vốn dĩ đỏ ngầu của PhươngThiệu Hoa hơi hơi rung động.

Hắn đánh một quyền vào cốp xe, ô tô phát ra một tiếng vang, mu bàn tay của hắn run rẩy, bê bếp máu.

Kiều Na tựa lưng vào cửa, sau một hồimới nghe thấy tiếng động cơ xe. Cô nhẹ nhàng thở ra một hơi, cố gượnglên một nụ cười đi vào. Bảo mẫu nhìn thấy liền đứng dậy chào.

Kiều Na gật gật đầu, hỏi qua tình huốngngày hôm nay của Phàm Phàm. Sau đó, cô cúi người ôm lấy một đứa bé nhuthuận đáng yêu vào trong ngực.

Phàm Phàm đã gần chín tháng, đúng vậy, nó bị sinh non. Lúc lâm bồn, thằng bé chỉ có hơn hai cân (1) một chút, dường như không cảm thấy chút sức nặng.

(1) Hai cân: 1 kg. Một cân = 1/2 kg

Không ai biết, lúc đó Kiều Na xuất huyết trong phòng sản, gần như hấp hối. Không ai biết, đoạn thời gian đó côăn không biết bao nhiêu đau khổ, không biết bao nhiêu áp lực. Cô khôngnói cho Tô Mộc Vũ biết, bởi vì không muốn để cho Phương Thiệu Hoa nhậnđược bất kỳ tin tức gì. Nếu cô đã quyết tâm chặt đứt, vậy thì không được do dự.

Kiều Na tàn nhẫn với người ngoài, lại càng tàn nhẫn gấp bội đối với chính bản thân mình.

Cô cúi đầu hôn nhẹ lên khuôn mặt nhỏnhắn thơm thơm mùi sữa khiến cho người ta không tự giác mà mỉm cười. Bàn tay nhẹ nhàng vỗ về khuôn mặt đó. Đứa bé này quả thật là khuôn đúc củaPhương Thiệu Hoa, giống nhau từ chiếc mũi, đến đôi môi và ánh mắt.

Kiều Na vội lắc đầu: Không được nghĩ bậy, Kiều Na này không thể do dự bất kỳ chuyện gì.

Vướng mắc giữa hai người họ quá sâu.

Cô nghĩ: Nếu cô là đàn ông, cuộc đời này nhất định sẽ là đối thủ sống còn của hắn. Thế nhưng cô lại là phụ nữ,phụ nữ cùng một người đàn ông có vướng mắc trộn lẫn yêu thương, hận hậnmơ hồ, mà yêu lại như thanh đao sắc bén xoắn lại khiến cho cô không thểnói lên lời.

Cô có mạnh mẽ trở lại cũng không có cách nào tha thứ cho kẻ đã hủy diệt cả đời mình. Cho nên, chỉ có thể một đao cắt đứt mới khiến cho cả hai thoải mái mà sống.

Hôm sau, cô gọi điện thoại cho Tô Mộc Vũ.

Tô Mộc Vũ khiếp sợ hỏi: “Kiều Na, em không có nói đùa chứ? Em thật sự muốn gả cho Reynold sao?”

Tô Mộc Vũ cũng biết Reynold. Lúc ấy ởChâu Âu, Reynold đã từng theo đuổi Kiều Na, dường như là scandal nổitiếng lúc đó, nhưng Kiều Na lại luôn từ chối. Làm sao Tô Mộc Vũ khôngkinh ngạc cho được? Nếu Kiều Na thật thích Reynold, mấy năm trước đãchấp nhận hắn ta, tội tình gì phải đợi đến bây giờ? Chuyện này khẳngđịnh không đơn giản như vậy.

Kiều Na nhẹ nhàng đẩy chiếc nôi của Phàm Phàm, cười nói: “Có gì không được? Lúc trước duyên phận không tới, bâygiờ cũng đúng lúc, hơn nữa Reynold cũng là người rất tốt, gả cho anh ấyxem ra em càng có lời hơn”

Tô Mộc Vũ vẫn không có cách nào khuyêncô, chỉ xoa nhẹ mi tâm rồi nói: “Kiều Na, chị hy vọng em có thể suy nghĩ kỹ quyết định này, tất nhiên nếu em khăng khăng giữ quyết định của mình thì chị cũng thành tâm chúc phúc cho em”

Cô là người duy nhất biết rõ bí mật củaKiều Na. Cô nghĩ: Nếu cô đứng trên cương vị của Kiều Na, cô cũng khó màtha thứ, huống chi Phương Thiệu Hoa phạm lỗi không chỉ có như thế. Khihắn lựa chọn kết hôn cùng Vệ Nhu Y, hắn đã đẩy Kiều Na ra khỏi cuộc đờimình. Mọi chuyện cũng chẳng thể trách bất luận kẻ nào.

Một tuần sau, tin tức kết hôn củaReynold cùng Kiều Na chính thức xuất hiện trên trang đầu của những tờbáo lớn của nước Pháp, cả nước nhất thời náo động.

Lúc Phương Thiệu Hoa nghe thấy tin tứcđó, chỉ biết cười lạnh. Hắn ngồi trong quán bar, một chai lại một chainốc vào cuống họng, ánh mắt đỏ ngầu.

Có một cô gái chủ động quàng tay lên cổhắn, giạng chân ngồi trên đùi hắn. Phương Thiệu Hoa ngẩng đầu nhìnthoáng qua, rượu trong tay bị ném xuống đất, đẩy cô gái đang thét chóitai té trên mặt đất, sau đó xoay người rời khỏi quán bar.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »