Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3489 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 227
scandal tai tiếng nổ tung.

❊ ❊ ❊

Một giọt nước mắt cũng chỉ là một giọt nước mắt.

Kiều Na chỉ cho phép bản thân mình lưu lại một giọt đó vì hắn.

Cô biết yêu cầu này của mình có chút tàn nhẫn, nhưng cô vẫn phải sống, vẫn phải tiếp tục sống, chỉ có đem conđường kia đập nát thì mới có thể hoàn toàn cắt đứt mối quan hệ giữa haingười bọn họ.

Phương Thiệu Hoa sau khi nghe xong, đồng tử co rút, răng nanh cắn chặt lên môi. Hắn siết chặt vòng tay ôm lấyKiều Na, từng chữ từng câu nói: “Đừng như vậy, anh sẽ không đồng ý, mộtchữ cũng không đồng ý!”

Kiều Na cảm thấy thật buồn cười. Cô mở to hai mắt, hai tay dùng sức tách từng ngón tay của hắn ra, dùng hết sức lực của mình.

Hai người giằng co một hồi, trầm mặc tựphân cao thấp. Cho đến khi Kiều Na thúc khủy tay về phía sau một cái,thừa dịp Phương Thiệu Hoa ôm ngực liền giãy ra thoát khỏi vòng tay củahắn.

“Phanh” một tiếng đóng cửa lại, Kiều Natựa lưng trên cửa nhẹ nhàng giật giật khóe miệng, giống như người thắngcuối cùng chính là mình.

Nước mắt nơi khóe mắt đã biến mất, cô đi vào nhà tắm, để vòi sen giội nước từ trên người mình, như muốn rửa chosạch sẽ những thứ dơ bẩn.

Có câu nói: Người sống vĩnh viễn tranh đoạt, ngoại trừ khi chết đi.

Trong lòng Phương Thiệu Hoa vĩnh viễnchỉ có một Vệ Nhu Y. Lúc Vệ Nhu Y còn sống thì cô còn muốn tranh giành,nhưng bây giờ Vệ Nhu Y đã chết rồi…

Giống như một con đường dài không thấyđiểm đến, mỗi một bước đều rất gian nan. Cô đã ba mươi mốt tuổi, đã quatuổi thanh xuân của một người phụ nữ lâu rồi. Cô chẳng thể chờ đợi đượcnữa, cho dù là một năm hay chỉ là nửa năm.

Chuyện xưa giữa hai người chưa bao giờkhiến lòng người xao động, cũng chẳng phải chuyện tê tâm liệt phế gì,nhưng lại khiến người trong cuộc đau tận xương cốt mà một chữ cũng nóikhông ra.

Một đêm này Phương Thiệu Hoa cũng khôngđi, cũng không ngồi trên xe. Hắn cứ tựa lưng lên cửa xe, lẳng lặng quamột đêm. Mùa thu Paris khá lạnh, không khí mang theo sương gió táp thẳng vào người. Một đêm trôi qua, cả người hắn ướt nhẹp vì sương sớm.

Kiều Na biết hắn còn ở bên ngoài, chỉ là cô cũng không đi ra. Cho đến một lúc lâu sau, thanh âm động cơ xe vanglên, cô mới chậm rãi nhắm mắt lại.

Phương Thiệu Hoa nghĩ thì ra cũng có một con đường như vậy, ông trời mất hứng liền ném xuống một tảng đá chặnngang, từ nay về sau cũng không thể bước qua phía bên kia.

Tiền Phong ném cho hắn một chủ ý quỷquái: “Thiệu Thiệu, chém giết đi, vợ yêu của mình chính là bị cướp vềđó. Đó là người phụ nữ của cậu, con của cậu, tại sao lại nhường chongười khác? Nhanh chóng cướp về đi!”

Chu Hiểu Đồng vung tay, Tiền Phong ngay lập tức ôm mặt, trương ra bộ dạng cún con bị ăn hiếp.

Phương Thiệu Hoa giựt giựt khóe mắt, cái chủ ý này có lẽ còn hữu dụng đối với Chu Hiểu Đồng. Thế nhưng Kiều Nathì lại khác, cô rất tự chủ cũng quá mức nhẫn tâm, bây giờ chỉ sợ dùngkhổ nhục kế cầm lấy dao chĩa vào lồng ngực mình cũng không sài được.

Hắn cũng muốn làm như thế lắm, nhưng có hiệu quả sao?

Phương Thiệu Hoa cười, lại đi đến quánbar. Hắn uống rượu, bị cồn rượu khiến cho mơ mơ màng màng. Giấc mộng đóvô cùng lộn xộn, dường như chính là bối cảnh mười ba năm trước đây.

Quán bar sặc sỡ ánh đèn, căn phòng nghỉ tối đen như mực, cô gái kia đang khóc lóc, hương thơm ngọt ngào đến tận đáy lòng.

Lại đến quan cảnh của hơn một năm trước, cũng là quán bar, cũng là âm thanh ồn ào. Trên chiếc ghế cao ở quầybar, một cô gái ngồi đó, trên người là chiếc váy màu đỏ, mái tóc đen dài óng ả, bàn tay đang nâng ly rượu đưa đến bên môi.

Đôi môi đỏ mọng của cô khẽ nhếch lên,châm một điếu thuốc, hừ lạnh một tiếng. Đôi mắt xinh đẹp đen láy sâukhông thấy đáy, bàn tay kéo cà vạt của hắn, nói: “Sao? Người cũng bịPhương thiếu đá đi rồi, anh có định dùng bản thân để đền bù cho tôikhông đây?”

Ánh đèn mờ ảo, khuôn mặt của cô tươi sáng, xinh đẹp như yêu tinh.

Thật ra quán bar ở thành phố S rấtnhiều, gian phòng kia cũng không phải chỉ có một. Thế nhưng hắn lại chọn quán bar đó, đã vài lần, hắn cũng nhìn một cách vô thức, một mình côngồi đó, bóng dáng cô đơn châm một điếu thuốc.

Khi đó, tất cả vẫn chỉ là một trò chơi, hắn nghĩ rằng mình sẽ không yêu cô.

Ngày kết hôn của Kiều Na cùng Reynoldcàng ngày càng gần, chỉ còn không đến nửa tháng. Trong khoảng thời giannày, Kiều Na liên tục xuất hiện bên cạnh Reynold. Tin tức nhanh chóngtruyền khắp các trang báo lớn nhỏ.

Người nào cũng biết, một cô gái Trung Quốc có thân mình thướt tha đã hạ gục thiên tài thương nhân nước Pháp nổi tiếng sắt đá.

Tin tức càng sôi nổi thì Phương Thiệu Hoa càng âm trầm. Hắn dường như chẳng khác nào một quả boom hẹn giờ.

Chỉ là không ngờ, ba ngày sau đó, một tin tức chấn động lại bùng nổ.

Tờ báo có lượng tiêu thụ lớn nhất Parisném ra một tiêu đề nặng ngàn cân “Vị hôn thê của thiên tài thương nhânReynold từng có đoạn thời gian làm phục vụ trong quán bar”

Vốn dĩ tin tức về buổi lễ kết hôn này đã thu hút không ít ánh mắt, bây giờ lại xuất hiện tin tức này liền khôngcần thêm nhiệt huyết cũng nháy mắt trở thành chuyện cười lớn nhất củaParis.

Tin tức của Kiều Na mười mấy năm qua lại bị đào ra toàn bộ. Từ chuyện cô được bao nuôi từ hồi đại học, chuyện cô bỏ học giữa chừng, cùng với từng mối quan hệ tình sử sau đó cũng bị lôi ra bàn tán, thậm chí còn khoa trương hơn chính là chuyện mười ba nămtrước đây cô đã từng “bán hoa” trong quán bar. Nửa thật nửa giả, cũngmười phần máu chó, nhưng vẫn thu hút rất nhiều người.

Tô Mộc Vũ cầm tờ báo trong tay, trái tim lạnh dần. Cô ấy lập tức gọi điện thoại nhưng di động của Kiều Na đãkhóa máy. Gọi không được, cô ấy càng lo lắng muốn chết.

Tại sao lại như vậy? Chuyện nhiều nămtrước rốt cuộc là do ai đào bới ra? Nơi này không phải Trung Quốc, KiềuNa ở đây cũng không có kẻ thù, rốt cuộc là ai sẽ làm chuyện như vậy? Đây chính là mấu chốt!

Phong Kính lái xe đưa Tô Mộc Vũ đến nhà Kiều Na.

Nhưng căn biệt thự nhỏ xinh đẹp lúc nàylại bị bao bọc bởi phóng viên, chật như nêm cối. Cánh cửa kia khôngngừng reo vang tiếng chuông, thậm chí có người hô to kêu gọi.

Bỗng nhiên một tên phóng viên bị đá bay, hù dọa mọi người xung quanh. Phong Kính cùng Tô Mộc Vũ quay đầu lạiliền nhìn thấy Phương Thiệu Hoa cả người đầy mồ hôi vừa chạy tới, ánhmắt sắc lạnh đầy sát khí. Hắn nhìn chằm chằm những tên ký giả kia, khiến cho bọn họ hốt hoảng.

Một chữ Phương Thiệu Hoa cũng chưa nói, lại nhảy vào xe chạy đi.

Mà giờ khắc này rốt cuộc Kiều Na đang ởđâu? Cô ở bệnh viện, sáng nay Phàm Phàm sốt cao không giảm, cô vội vàngđưa thằng bé đến bệnh viện. Thân thể Phàm Phàm quá yếu, chỉ một chútbệnh nhẹ đối với Kiều Na mà nói cũng là rất kinh khủng.

Lúc hay tin vụ scandal đó, Kiều Na cũngkhông có biểu cảm gì. Cô chỉ nhắm mắt, tắt điện thoại di động, tháo rờipin, không nói một lời mà ném nó vào trong thùng rác.

Phương Thiệu Hoa lật tung cả Paris, cuối cùng tìm được Kiều Na ở bệnh viện. Chỉ là giờ phút này cô đã không cầntới sự tồn tại của hắn, bởi vì bên cạnh cô đã có một người đàn ông khác – Reynold.

Phương Thiệu Hoa đứng bên góc rẽ của hành lang, hắn đứng đó, nhấc đầu đập vào vách tường vang lên thanh âm bộp bộp.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »