Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3619 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 213
có quá nhiều đàn ông.

❊ ❊ ❊

Kiều Na nhớ rõ, từng có một tiếp viênquán rượu nói một câu như thế này: Thế gian này, không phải anh dày vòtôi, thì chính là tôi dày vò anh. Nếu không muốn bị dày vò, vậy thìnhanh chóng đi dày vò người khác đi.

Thế bây giờ cô tính sao đây? Lấy lời nói của Chu Hiểu Đồng chính là: Cùng dày vò nhau đi!

Thật sự là “một bước sa chân cả đời ômhận” mà, sao cô lại dính dáng vào Phương Thiệu Hoa làm chi vậy, vậy màcòn có thêm một đứa con nữa chứ

Còn Phương Thiệu Hoa thì dây dưa khôngngớt với cô. Mà hắn lại cực kỳ suôn sẻ, luôn hưởng thụ sự cúi đầu nghetheo của phụ nữ xung quanh, đột nhiên xuất hiện một “ngoại tộc”, vì thếkhiến hắn nổi lên dục vọng chinh phục.

Đàn ông yêu chính là nhờ vào dục vọngchinh phục, càng làm cho bọn họ ghen tị lại càng dễ dàng yêu. Thế nhưngđây là tình yêu sao? Sau khi chinh phục được rồi thì sao đây? Thì cũngchỉ là vứt bỏ mà thôi!

Chuyện đó, cô càng rõ ràng hơn so với bất kỳ ai khác.

Kiều Na cười cười, đem sự chú ý của mình kéo về xấp hồ sơ trước mặt, ký tên của mình lên trên. Trên đời này,người cô có thể dựa vào chỉ có thể là chính mình.

Giữa trưa, cô có hẹn ăn cơm cùng PhươngThiệu Hoa, có thể nhìn ra Phương Thiệu Hoa rất để ý đến đứa bé này. Mộtngày ba bữa cùng với thời gian nghỉ ngơi của cô, hắn đều nhúng tay vào.Thế nhưng hắn cũng chỉ là vì con của mình mà thôi.

Kiều Na nghĩ, cuối cùng cũng không thayquần áo, đi thẳng đến nhà hàng. Phương Thiệu Hoa cũng vừa tan sở, trựctiếp gọi đầu bếp nấu các món dinh dưỡng. Cô mới vừa ngồi xuống đã có một ly sữa đưa ra.

Kiều Na nhìn ly sữa trước mặt, lại nhìnđến vẻ mặt bình tĩnh của Phương Thiệu Hoa. Cô tiếp nhận, miệng nho nhỏmím lại, cô thật sự không thích mùi vị của sữa, chỉ cần uống một chút đã muốn nôn ra.

“Sao vậy?” Phương Thiệu Hoa thấy bộ dạng buồn nôn của cô, lập tức đi qua vỗ nhẹ lưng của cô.

Động tác như vậy chỉ là theo bản năng,nhưng Kiều Na lại không có thói quen. Cô né tránh, trong ấn tượng củamình chưa từng có người nào đối xử với cô như vậy, ngay cả cái người làm mẹ kia cũng chưa từng vỗ lưng cô như thế, trấn an cô như thế. Bởi vì từ nhỏ đến lớn, cô cũng chỉ có một mình.

Thấy Kiều Na thất thần, Phương Thiệu Hoa nghĩ cô khó chịu liền gọi nhân viên đưa một ly nước chanh đến “Khó chịu lắm sao? Uống một chút nước chanh xem có tốt hơn không?”

Kiều Na hớp một ngụm, ngăn cảm giác cồn cào trong bụng, sau đó lắc lắc đầu nói: “Cám ơn Phương thiếu”

Danh xưng “Phương thiếu” này không ítngười đã gọi, Phương Thiệu Hoa cũng thành thói quen. Thế nhưng giờ nàykhắc này lại làm cho có chút không thích, cũng không hiểu lý do vì sao.

Một bữa cơm cũng không quá thân mật, hai người cũng ít nói, chỉ ngẫu nhiên trao đổi một hai ánh mắt. Ăn cơmxong, Kiều Na đi vào toilet.

Vừa ra, chợt nghe có người kêu tên của cô: “Kiều Na?”

Kiều Na quay đầu lại, nhìn thấy người nọ liền nhíu mày: “Chung Kình”

Đúng vậy, người đàn ông cao 1m80 mặc âuphục, cổ tay áo đính ngọc tinh xảo trước mặt này gọi là Chung Kình, chahắn ta là thị trưởng thành phố S, cũng được coi là một tên “con ông cháu cha”. Chưa kết, hắn ta từng là bạn trai của Kiều Na.

Chung Kình nhìn thấy Kiều Na, trong mắtkhông che dấu được vui mừng cùng kích động. Hắn ta lập tức đi tới, muốnbắt lấy cánh tay cô “Kiều Na, đã hơn nửa năm không gặp rồi, em sống cóổn không?”

Kiều Na lễ phép thu tay về, giữ mộtkhoảng cách với hắn ta, đáp: “Tôi rất khỏe, cám ơn anh Chung quan tâm.Tôi còn có việc, đi trước nhé!”

Thấy Kiều Na muốn đi, Chung Kình lập tức đuổi theo ngăn cản cô “Kiều Na, em khoan đi đã, chúng ta nói chuyện một chút đi. Anh còn thích em, dù sao chúng ta cũng quen biết nhau lâu nhưvậy, chẳng lẽ em không có một chút cảm tình với anh sao?”

Kiều Na ngẩng đầu nhìn Chung Kình, khẽcười nói: “Anh Chung này, tôi nhớ hình như anh còn một vị hôn thê chưavào cửa nhỉ? Sao vậy? Chẳng lẽ anh còn muốn thu tôi làm bà hai sao?Trước hết phải được sự đồng ý của cha anh, sau đó là trưng cầu ý kiếncủa vợ sắp cưới của anh, nếu được thì chúng ta hãy bàn tiếp, anh cảmthấy thế nào?”

Lúc trước Chung Kình theo đuổi Kiều Nacũng phải một năm. Thật ra Kiều Na đối với loại con nhà thế gia này cũng không phải là yêu thích gì, những loại người này luôn bị gia tộc tróibuộc, hơn nữa bọn hắn luôn đa tình, không một kẻ đáng tin.

Sau khi Chung Kình liên tục 365 ngày tấn công không chút gián đoạn, Kiều Na đã mềm lòng. Cô nghĩ rằng mình sẽgặp một người không giống như vậy, không ngờ, cuối cùng hắn cũng phải đi kết hôn với người khác. Một khi đã như vậy thì còn có cái gì đâu, nênhay không nên gì cũng phải chấm dứt tất cả, không phải sao?

Chung Kình ngượng nghịu, Kiều Na nhân cơ hội xoay người nhưng Chung Kình lại nhanh chân ôm lấy cô, nói: “KiềuNa, em đừng ép anh. Em cũng biết đó đều là anh không nguyện ý, anh yêuem, người anh yêu chính là em mà”

“Chung Kình, mau buông ra!” Kiều Na vừađịnh đẩy hắn ra, bỗng nhiên một đôi tay mạnh mẽ ôm lấy vòng eo Kiều Natừ phía sau, sau đó một cước đá văng Chung Kình.

Chung Kình cũng bị chọc giận, quát: “Anh làm cái gì đấy?”

Phương Thiệu Hoa liếc hắn ta bằng đôimắt sắc lạnh, sau đó ôm lấy eo Kiều Na rời đi. Chung Kình hô to ở phíasau, Phương Thiệu Hoa cũng không thèm để ý, chỉ biết nhét Kiều Na vàotrong xe rồi nghênh ngang lái đi.

Cách nhà hàng một đoạn, Phương Thiệu Hoa đột ngột phanh xe lại, sắc mặt lạnh tay nắm chặt lấy tay Kiều Na, hỏi“Cô có quan hệ gì với tên họ Chung đó?”

Kiều Na bị nắm, hơi nhíu đôi mày xinhđẹp. Cô nhếch mày, đáp: “Sao? Phương thiếu là ghen tị à?” Mười phần rõràng là một con hồ ly giảo hoạt.

Phương Thiệu Hoa giận dữ hét: “Đừng quên, trong bụng cô còn đang mang thai con của tôi!”

Làm sao cô lại luôn mang bộ dạng cái gìcũng đều không để ý này chứ? Rõ ràng đang mang thai con của hắn mà còncả ngày dây dưa với những tên đàn ông khác. Rốt cuộc cô có biết hổ thẹnhay không?

Kiều Na khẽ cười, nói: “Phương thiếu cóthể ra ngoài tìm hồng nhan tri kỷ nhiều như nước chảy của mình, mà tôithì không thể gặp lại bạn trai cũ sao? Hơn nữa, Phương thiếu đừng quên,chúng ta chỉ làm một cuộc giao dịch mà thôi, ngoại trừ đứa bé này, chúng ta cũng không có một chút quan hệ nào cả”

Phương Thiệu Hoa tức giận đến ong ongđầu, quả thật muốn xé nát khuôn mặt tươi cười của cô. Hắn nghiến răngnghiến lợi nói: “Kiều Na! Rốt cuộc cô có bao nhiêu tên đàn ông bên người vậy hả?”

Kiều Na nói một cách châm chọc: “Vậy thì Phương thiếu, anh có thể nói cho tôi biết anh có tất cả bao nhiêu tình nhân không?”

Cô không hiểu, tại sao đàn ông luôn tựđại như vậy, yêu cầu phụ nữ phải bảo vệ sự thuần khiết mà bản thân lạira ngoài ăn chơi đàn đúm, còn cho rằng đây là chuyện dương nhiên.

“Chúng ta chỉ có một mối quan hệ duy trì trên giao dịch, mong Phương thiếu đừng có hỏi đến chuyện riêng của tôi. Giống như, anh có bất kỳ tình nhân nào ở bên ngoài, tôi cũng sẽ khônghỏi đến. Phương thiếu, anh nghĩ như thế nào?” Kiều Na hừ một tiếng, kéolấy cà vạt của hắn.

Trong mắt của Phương Thiệu Hoa xuất hiện ánh lửa, khóe môi trào phúng “Được! Kiều Na! Rất tốt!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »