Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3511 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 210
cống hiến.

❊ ❊ ❊

Một điệu múa Latin, tiết tấu tươi sánghoạt bát. Có người nói Latin là điệu nhảy chứa đầy ma thuật của tìnhyêu. Mà Rumba chính là tinh túy cùng linh hồn của Latin.

Đặc điểm của nó là vừa phải lãng mạn, kỹ thuật nhảy mê người, vừa phải gợi cảm nhiệt tình. Nhịp chân uyển chuyển vừa có yêu, lại vừa có triền miên, thân thể cùng tư thế mềm mại đáng yêu, cước bộ thướt tha khiêu khích như gần như xa. Đóchính là lời biểu đạt của nam nữ về tình yêu thông qua điệu nhảy.

Nhưng điệu nhảy của Kiều Na cùng Phương Thiệu Hoa lại như trình diễn một màn chọi trâu.

Thân thể hai người kề nhau, gần như làcó thể cảm nhận được nhiệt độ thân thể của đối phương. Lòng bàn tay kềlòng bàn tay, hơi thở quấn lấy hơi thở, bước nhảu kế tiếp bước nhảy,từng động tác không có một giây ngừng nghỉ.

Hai người nhảy múa, quả thật mà múa đến nhiệt huyết sôi trào (1).

(1) “Nhiệt huyết sôi trào”: Máu nóng nổi lên

Mồ hôi mỏng xuất hiện trên trán, nhịpthở của Kiều Na thêm nhanh, hơi thở của Phương Thiệu Hoa cũng khẽ hiệnbên tai cô, thanh âm vốn dĩ trầm thấp do vậy lại càng mang vẻ gợi cảmcủa nam giới: “Sao rồi? Chịu được được không?”

Kiều Na kiềm nén tiếng thở gấp, hừ mộttiếng trả lời: “Phương thiếu thấy sao?” Cùng với điệu nhạc cuối cùng, cô chợt buông tay ra, đầu ngón chân điểm nhẹ luân phiên xoay tròn, cánhtay trắng nõn như cánh bướm tung bay giữa khung trời.

Khóe miệng Phương Thiệu Hoa nhếch lên,mũi chân nhanh chóng đuổi theo. Mỗi lần hắn sắp đuổi kịp thì Kiều Na lại càng xoay tròn lui về phía sau. Hai kẻ anh tới tôi lui, như truy đuổilẫn nhau.

Ngay khoảnh khắc Kiều Na lại lui về phía sau, đầu ngón chân của Phương Thiệu Hoa chợt xoay tròn, tiến về phíatrước, cánh tay lớn vươn ra ôm lấy vòng eo Kiều Na, hoàn toàn chặn đứngđường lui của cô.

Đuôi lông mày của Phương Thiệu Hoa nhưmỉm cười, ý bảo lần này xem cô trốn như thế nào. Nhưng trong tích tắcđấy, Kiều Na chợt cúi người xuống.

Vòng eo của cô tựa vào cánh tay cố chấpmạnh mẽ của Phương Thiệu Hoa, hai cánh tay xinh đẹp rộng mở, một chân rủ xuống tự nhiên nhưng ngay lập tức đã nâng lên, đầu gối mượt mà gần nhưchạm vào yết hầu Phương Thiệu Hoa.

Nốt nhạc cuối cùng chấm dứt, đuôi mắt Kiều Na nhếch lên khiêu khích.

Toàn hội trường vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, điệu nhảy này có thể nói là phấn khích tuyệt vời.

Kiều Na dùng lực cánh tay hắn để đứngdậy, nhưng lòng bàn tay Phương Thiệu Hoa vừa động đã dán trên lưng cô.Hắn nói nhỏ bên tai cô: “Kiều Na, còn muốn giấu diếm tôi bao lâu nữa?Cha đứa bé rốt cuộc là ai?”

Tư thế như vậy khiến những người đứngxem bên ngoài tin rằng đây là cặp tình nhân đang thân mật nói nhỏ vớinhau. Không một ai biết, bọn họ đang chuẩn bị tư thế cho một cuộc chiếnkhác.

Đôi môi môi đỏ mọng của Kiều Na nhếchlên, nói: “Tôi nhớ hình như vấn đề này thuộc loại riêng tư cá nhân,Phương thiếu chẳng lẽ là muốn ‘ nghiêm hình bức cung’ sao?”

Phương Thiệu Hoa ôm eo cô càng chặt thêm ba phần, ánh mắt thâm trầm nhìn chăm chú như muốn tháo xuống khuôn mặthoàn mỹ kia “Cô nghĩ rằng chút kỹ xảo cỏn con đó có thể lừa gạt được tôi sao? Bệnh viện đã báo cho tôi, cô chỉ mang thai được hơn hai tháng”

Ánh mắt Kiều Na vẫn chứa ý cười, ý cười không giảm mà lại càng tăng “Thì thế nào?”

Bốn mắt nhìn nhau, dường như đang so xem ai nhìn lâu nhất sẽ thắng.

Càng ngày càng nhiều ánh mắt xung quanhnhìn họ. Phương Thiệu Hoa buông lỏng cánh tay đang ôm eo, nhanh chóngnắm lấy tay cô kéo ra ngoài, mặc kệ những ánh mắt của mọi người xungquanh.

Kiều Na hắng giọng: “Phương thiếu à, xin để ý lễ giáo dùm tôi”

Phương Thiệu Hoa hừ một tiếng, đáp: “Lễ giáo? Nơi này không có bao nhiêu người khiến tôi phải chú ý đến lễgiáo” Giọng điệu cao ngạo, tựa hồ như vốn dĩ không đem bất cứ kẻ nào đặt vào mắt.

Kiều Na muốn thoát khỏi tay hắn, nhưnglần này Phương Thiệu Hoa tuyệt đối không buông tha dễ dàng như vậy. Hắn vươn tay đặt ngang gáy cô, ngay lập tức ôm ngang người cô lên không.Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người ma ôm Kiều Na rời khỏi buổi tiệc.

Kiều Na quả thật muốn học chút công phumèo cào của Chu Hiểu Đồng, một cái tát ném lên trên mặt hắn, nhưng côlại sợ gây thêm tiếng xấu cho mình. Chết tiệt! Tên đàn ông chết tiệt!

Phương Thiệu Hoa không quan tâm đến ánh mắt phẫn nộ của cô, mở cửa xe nhét cô vào ghế ngồi phía sau, sau đócũng tự mình leo vào đè Kiều Na phía dưới.

Không gian bên trong xe không coi là nhỏ, nhưng ghế sau chứa hai người vẫn có vẻ chật.

Thân thể hai người dường như là kề sátvào nhau, cánh tay quấn lấy. Trong bóng đêm, lồng ngực Phương Thiệu Hoa không ngừng phập phồng, ánh mắt sắc bén như dã thú nhìn cô, dướng nhưmuốn một ngụm nhét cô vào bụng mình.

Kiều Na không hài lòng với tư thế lúcnày của hai người, hừ lạnh một tiếng, nói: “Phương thiếu, chẳng lẽ anhlại cảm thấy hứng thú với một phụ nữ mang thai như tôi sao?”

Phương Thiệu Hoa ghét nhất vẻ mặt nàycủa cô, nụ cười mị hoặc này đẹp thì có đẹp, nhưng nó như chiếc mặt nạkhiến cho người ta đoán không ra suy nghĩ trong lòng cô, khiến cho người ta muốn lột chiếc mặt nạ kia, nhìn xem phía sau gương mặt luôn mang vẻkiêu ngạo là thứ gì.

Hai tay của hắn nắm lấy cần cổ mảnhkhảnh của cô, đè hai cánh tay của cô sang hai bên. Đầu hắn cúi xuống cắn môi cô, nụ hôn mang theo tức giận chà đạp đôi môi đỏ mềm mại kia, nếmhết vị son trên đó, sau đó cạy mở hàm răng cô, một lần xâm lược nuốtsạch toàn bộ hơi thở.

Nụ hôn kịch liệt giống như là muốn làmthịt cô. Kiều Na kịch liệt thở gấp, nhiều lần muốn chạy trốn lại bị hắnbắt trở về. Phương Thiệu Hoa tỉ mỉ thưởng thức vị ngọt của cô, người phụ nữ này như một đóa hoa anh túc, nếm qua một lần luôn không thể nào quên được hương vị ngọt ngào đó.

Suốt hai tháng, không có lúc nào là hắn không nhớ tới hương vị trên người cô.

Lúc bàn tay hắn luồn vào làn váy xoa nắn bờ hông mẫn cảm, cả người Kiều Na run lên, dùng sức cắn chặt răng. Nhân lúc Phương Thiệu Hoa buông lỏng, Kiều Na thừa dịp rút một tay bị giữchặt hung hăng tát lên mặt hắn.

“Phương Thiệu Hoa, tôi đã nói rồi. Tôikhông phải là đồ chơi của anh!” Kiều Na nổi giận. Đã rất nhiều năm, chưa có người nào dám làm như vậy với cô. Đôi mắt trừng lớn vì tực giận cùng với bờ môi bị hôn sưng đỏ càng khiến cho khuôn mặt cô thêm phần diễmlệ.

Phương Thiệu Hoa nâng tay ngăn cản bàntay cô, khẽ cười một tiếng “Kiều Na, rốt cuộc thì cô cũng không nhịnđược rồi phải không?”

Phương Thiệu Hoa nheo mắt, quả thật muốn cắn người phụ nữ ‘khẩu thị tâm phi’ (1) này một cái “Nếu cha đứa bé không phải là tôi, thì tại sao cô phải gạt tôi, bảo rằng cô mang thai đã ba tháng?”

Kiều Na biết không thể tiếp tục giấudiếm được nữa, cũng không cần phải tiếp tục tìm cách giấu diếm. Cô cườilạnh một tiếng, nói: “Thì sao? Anh nghĩ anh là gì của tôi? Anh chỉ làngười đã cống hiến một con tinh trùng, góp phần hình thành đứa bé trongbụng tôi. Tinh trùng của anh vẫn còn nhiều mà, chỉ cần góp cho mấy côgái của anh, mỗi người một vài con thì cũng có khác gì tôi đâu?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »