Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3525 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 220
cái chết của vệ nhu y.

❊ ❊ ❊

Tình trạng của Vệ Nhu Y có thể nói làkhó gắng gượng nổi. Toàn bộ các chức năng cơ thể của cô ấy đều suy kiệt, cho dù là bác sĩ khoa ngoại nổi tiếng quốc tế cũng sẽ lắc đầu. Nếu nhưphẫu thuật đổi hết các cơ quan trong cơ thể cũng chỉ là vô ích.

Bởi vì mỗi một lần phẫu thuật đều tiêu hao rất nhiều sức khỏe của bệnh nhân. 95% Vệ Nhu Y sẽ chết trên bàn phẫu thuật.

Lúc Phương Thiệu Hoa nghe được tin tứcnày, không còn điên cuồng như trước nữa, chỉ một mình mở cửa phòng bệnh, nhốt bản thân cùng Vệ Nhu Y đang mê man bên trong, một bước cũng khôngđi ra ngoài.

Ba ngày sau, hắn tuyên bố, hắn muốn kết hôn cùng Vệ Nhu Y.

Mỗi người đều có chấp niệm riêng, mà VệNhu Y chính là chấp niệm mười mấy năm của hắn. Đoạn thời gian kia dườngnhư đã chiếm lĩnh một nửa sinh mệnh của hắn, giống như một miếng thịttrên người hắn, nếu ngươi cắt bỏ nó ra thì chẳng khác nào khoét đi tráitim của thân chủ.

Đối với lần này, ai nấy kều kinh hoảng.Tiền Phong ngây ngốc mở to hai mắt nhìn, nói: “Thiệu Thiệu, cậu không có nói đùa chứ?” Không nói chuyện Vệ Nhu Y sống nay chết mai, chỉ cần nóihiện tại cô ấy đang sống đời thực vật, một chút ý thức cũng không có.Đây thật không phải là đang nói đùa sao?

Phương Thiệu Hoa quát um lên: “Cô ấy sẽ chết! Các người có biết hay không? Cô ấy sẽ chết!”

Sau khi cô ấy chết, đây chính là tiếcnuối cả đời Phương Thiệu Hoa hắn. Đến chết, hắn cũng không thể nhắm mắt. Hắn muốn lưu lại, cho dù chỉ là một chút kí ức, hắn cũng đều muốn giữlấy.

Lần này, Phong Kính từ chối cho ý kiến, chỉ xoay người đi vào phòng bệnh nhìn Vệ Nhu Y.

Tô Mộc Vũ xoa trán, nhẹ giọng nói: “Anh có nghĩ đến chuyện, Kiều Na sẽ ra sao không?”

Trong đôi mắt tràn ngập tơ máu củaPhương Thiệu Hoa khi nghe đến tên Kiều Na, thần trí như có một chút dodự. Thế nhưng cuối cùng hắn lại nắm chặt tay, cắn chặt răng.

Lúc Kiều Na nhận được tin này cũng không có chấn động, chỉ cười nói: “Vậy sao? Vậy giúp em nói câu chúc mừng với Phương thiếu nhé!” Sau đó, cô chỉ bình tĩnh tiếp tục làm việc, ăn cơm,tồn tại, giống như những chuyện đó cũng không liên quan đến mình.

Vài ngày sau, Phương Thiệu Hoa đẩy cửabiệt thự ra, nhận thấy Kiều Na không có ở đây. Người giúp việc vội báo:“Cô Kiều đã dọn đi cách đây năm ngày rồi, lúc đó cô ấy có nói cậu chủđang bận nên bảo tôi không cần quấy rầy cậu”

Phương Thiệu Hoa gật gật đầu. Hắn đi vào toilet, ngâm cả người mệt mỏi vào trong bồn nước nóng.

Phương Thiệu Hoa quyết tâm tổ chức hônlễ cùng Vệ Nhu Y, chắc là Kiều Na cũng không biết. Ngày đó, trong giáođường vắng vẻ chỉ có vài người, Phong Kính, Tô Mộc Vũ, Tiền Phong, cùngmấy đứa nhỏ.

Chu Hiểu Đồng cũng không đến. Cô ấy làngười bộc trực, không quan tâm đến một đoạn quan hệ của Phương Thiệu Hoa cùng Vệ Nhu Y như thế nào, cô ấy chỉ bất bình giúp chị em tốt của mình.

Ngày đó Phương Thiệu Hoa mặc một chiếcáo bành tô màu đen, đỡ Vệ Nhu Y vẫn chưa từng tỉnh lại trước chúa Jesus. Hôn lễ này, không cần khách quý chứng kiến, cũng không cần cha sứ chủtrì, từ đầu tới đuôi chỉ có một mình Phương Thiệu Hoa thay áo cưới bằnglụa trắng cho Vệ Nhu Y.

Âm nhạc du dương trong giáo đường to như vậy, lại như có như không, mỗi một âm tiết lại như đánh vào lòng người.

Đứng trước mặt chúa Jesus, Phương ThiệuHoa chậm rãi quỳ một gối xuống trước mặt Vệ Nhu Y, nhìn cô ấy như một cô búp bê trầm tĩnh, sau đó đặt một nụ hôn xuống trán cô ấy.

Tô Mộc Vũ không ngăn được nước mắt liềnquay mặt đi, không đành lòng nhìn nữa. Buổi hôn lễ này chính là bi kịchdành cho ba người.

Phương Thiệu Hoa tựa như tín đồ trungthành, kiên trì thực hiện toàn bộ nghi thức. Hắn lấy ra một cặp nhẫncưới, cầm bàn tay không chút sinh lực của Vệ Nhu Y lên, chậm rãi đeo vào ngón tay cô ấy.

Ngay khoảnh khắc chiếc nhẫn sắp đưa vàongón áp út của Vệ Nhu Y, tay cô ấy bỗng nhiên run lên, sau đó rơi rakhỏi lòng bàn tay của hắn, buông thõng xuống.

“Nhu Y!” Phong Kính là người đầu tiên cảm nhận được chuyện không tốt, lập tức đi đến dò xét hơi thở của cô ấy.

Trong tích tắc đấy, Vệ Nhu Y đã ngưng thở.

Cả người Phương Thiệu Hoa đều run rẫy,chiếc nhẫn trong tay trợt xuống, lăn dài trên thảm đỏ. Phương Thiệu Hoabất chấp, cúi người đi tìm. Hắn tìm, nhất định phải tìm được, chỉ mộtchút, chỉ một chút nữa thôi là hôn lễ của hắn và Vệ Nhu Y đã hoàn thànhrồi.

Thế nhưng tìm không thấy, một tầng nước mắt che lấp đôi mắt hắn, như ngăn cách giữa hai bờ thế giới.

Phương Thiệu Hoa quỳ trên mặt đất, mộtquyền hung hăng đánh lên sàn nhà. Sau đó hắn xoay người ôm lấy Vệ Nhu Yđã ngưng thở vào trong ngực. Hắn cứ quỳ gối như thế trong giáo đường,ngửa mặt lên trời rống to, nước mắt tí tách rơi vào thảm đỏ bên dưới.

Một màn kia, những người có mặt ở đây, vĩnh viễn cũng không thể quên.

Phương Thiệu Hoa như tên điên ôm thậtchặt Vệ Nhu Y, cứ quỳ trên thảm đỏ như thế. Sau lưng hai người họ là đức chúa Jesus đang cúi đầu thương xót, mà trước mặt bọn họ là chiếc thảmđỏ kéo thật dài ra đến cánh cổng lớn, nối thẳng ra ánh mặt trời bênngoài.

Thế gian lớn như vậy, thời gian dài như vậy, lại luyến tiếc dừng lại ngay tại thời khắc này.

Tô Mộc Vũ ôm lấy Nhạc Nhạc cùng Nữu Nữuđang kinh hãi, trong mắt cô cũng đầy nước mắt, cô đã nghĩ: Có lẽ Vệ Nhu Y cũng không phải là không có ý thức, cô ấy chỉ là đang ngủ, lại lẳnglặng lắng nghe mọi chuyện trôi qua. Cho đến một khắc cuối cùng, cô ấydùng tính mạng của mình để ngăn cản Phương Thiệu Hoa.

Sau khi đưa tang Vệ Nhu Y, Phương Thiệu Hoa như biến mất khỏi thế gian.

Mặc cho bọn họ có tìm hắn khắp mọi nơicũng không một chút tin tức. Di động cũng không mở, xe cũng không dùng,chỉ có con người là biến mất. Điều này làm cho bọn họ sợ hắn nghĩ quẩntrong lòng, muốn cùng đi với Vệ Nhu Y.

Tiền Phong gấp đến độ vô cùng lo lắng,Phong Kính đành khuyên can: “Đừng tìm nữa, để cho cậu ấy bình tĩnh vàingày đi, thế nào rồi cũng nghĩ thông suốt thôi”

Ngoại trừ chờ đợi cũng không còn cáchnào khác. Một con người đang sống sờ sờ như vậy, nếu đã muốn trốn thì có tìm cũng không dễ dàng.

Đối với chuyện Phương Thiệu Hoa mấttích, Kiều Na cũng không biết. Dường như tất cả mọi người đều cố ý gạtcô, không cho cô biết một chút tin tức gì để tránh kích động đến cô.

Một ngày nào đó, lúc cô tỉnh giấc đi mởcửa liền lập tức cả kinh. Một người đàn ông nằm trước cửa nhà, cả ngườiđều vươn sương gió.

Người này không phải ai khác, đúng là Phương Thiệu Hoa.

Kiều Na bắt đầu đánh tỉnh chính mình. Cô đâu phải là thánh mẫu, thương tâm vì người phụ nữ khác lại còn đến đâytìm an ủi nơi cô sao?

Sau khi tự kiểm điểm chính mình, cô đứng dậy đi vào nhà, mang ra một chậu nước giội từ trên xuống người Phương Thiệu Hoa.

Phương Thiệu Hoa mang theo cả người saysỉn, bị nước lạnh giội cho tỉnh. Khi mở mắt liền nhìn thấy Kiều Na đangkiêu ngạo đứng đó, phong thái như một nữ vương “Phương thiếu, bên tronghay bên ngoài đều là nhà của tôi, muốn ngủ ở đây phải đưa tiền thuê nhà”

Đừng xem Kiều Na này như một thánh mẫu.Cô cũng không có nghĩa vụ vì người khác mà đi dọn dẹp cục diện rối rắm,lại càng không phải cô giáo trông trẻ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »